Chương 79: Lạc tông rồi?
Vệ Thương Huyền quét mắt lần cuối.
“Còn ai muốn nói nữa không?”
Vẫn không ai nói.
“Vậy lão phu nói xong rồi.”
Ông đi về đội ngũ Thiên Kiếm Tông.
Tạ Thiên Tuyệt đột nhiên lên tiếng: “Vệ Thương Huyền, ngươi nói nhiều như vậy, nhưng vấn đề vẫn chưa giải quyết. Ma tộc ở lại tu tiên giới, nếu xảy ra chuyện gì, ai chịu trách nhiệm?”
Vệ Thương Huyền nhìn hắn: “Vậy ngươi đừng sống nữa.”
Tạ Thiên Tuyệt ngẩn người.
Vệ Thương Huyền: “Ngươi sống, cũng có thể xảy ra chuyện. Vậy ngươi có nên đừng sống không?”
Sắc mặt Tạ Thiên Tuyệt khó coi như vừa ăn phải đan dược hết hạn.
Vệ Thương Huyền trợn mắt: “Còn chưa xảy ra chuyện, các ngươi cứ giả sử xảy ra chuyện. Vậy lão phu cũng giả sử: giả sử Thanh Vân Tông các ngươi ngày mai bị yêu thú đồ sát, có phải cũng đổ cho Ma Giới không?”
Râu của Tạ Thiên Tuyệt run rẩy dữ dội, như cỏ khô bị gió thu thổi.
Vệ Thương Huyền tiếp: “Người trẻ, ngươi nhớ kỹ…”
Tạ Thiên Tuyệt ngắt lời: “Lão phu hơn một nghìn tuổi rồi.”
Vệ Thương Huyền gật đầu: “Vậy càng phải nhớ. Đừng quan tâm nhớ gì, ngươi cứ nhớ đi.”
Tạ Thiên Tuyệt: “…………”
Cả trường im lặng.
Không khí như bị hút cạn.
Không ai nói, không ai động, thậm chí hơi thở cũng nhẹ hơn vài phần.
Tông chủ Thực Thần Tông lặng lẽ nhét lạc vào tay áo (hôm nay không thích hợp bóc lạc).
Cuối cùng, chủ trì Thiền Tông đứng ra giảng hòa.
“A Di Đà Phật. Vệ tông chủ, chuyện hôm nay, phải có lời giải thích.”
Vệ Thương Huyền suy nghĩ.
“Được. Lão phu cho các ngươi một lời giải thích.”
Ông quay người, nhìn mọi người.
“Thứ nhất, chuyện đồ sát tông môn, Thiên Kiếm Tông sẽ phối hợp điều tra. Nếu tra ra là Ma Giới làm, lão phu đích thân đi tìm Ma Quân đòi lời giải thích. Nếu không phải…”
Ông ngừng lại.
“Ai đổ nước bẩn, người đó tự uống lại.”
“Thứ hai, đệ tử của tông ta, dù là người hay ma, đã vào cửa Thiên Kiếm Tông, thì là người của Thiên Kiếm Tông. Ai muốn động đến cô ấy…”
Uy áp của ông lại tỏa ra.
Lần này nặng hơn.
“Thì hãy hỏi kiếm của lão phu trước.”
“Tuy lão phu đã mấy trăm năm không rút kiếm, nhưng không có nghĩa là không rút.”
Tay ông đặt lên chuôi kiếm.
Lần này không đùa.
Khí tức đó làm lông tơ của tất cả mọi người có mặt dựng đứng.
Tạ Thiên Tuyệt im lặng.
Các tông chủ khác cũng im lặng.
Không ai nói gì.
Lúc này, không ai muốn thử xem thanh kiếm xám xịt kia rốt cuộc nhanh đến đâu.
Chủ trì thấy bầu không khí căng thẳng, vội vàng kéo lại chủ đề chính.
“Chuyện đồ sát tông môn còn chưa tra rõ. Chư vị, chính sự quan trọng.”
Có người lầm bầm: “Ma thú làm loạn, Ma Giới cũng có trách nhiệm chứ?”
Phù Yến bước ra: “Ma Giới có thể hỗ trợ điều tra.”
Mọi người ngẩn người.
Phù Yến tiếp tục: “Nhưng có điều kiện.”
Có người cảnh giác nhìn hắn: “Điều kiện gì?”
Phù Yến: “Đừng có hễ chuyện gì cũng đổ lên đầu Ma Giới.”
Chủ trì gật đầu: “Lành thay. Vậy quyết định thế đi.”
Không ai phản đối.
Vì phản đối cũng vô ích.
Ma Giới chịu hỗ trợ điều tra, còn hơn không làm gì.
Vệ Thương Huyền đứng trước đội ngũ Thiên Kiếm Tông.
Tóc trắng như tuyết, lưng thẳng tắp.
Phía sau ông là ba trưởng lão.
Phía sau nữa là sáu đệ tử.
Phía sau nữa là tôi.
Và Vượng Tài cùng Lai Phúc ngồi xổm trên quảng trường, đã ngủ gật.
Vệ Thương Huyền quay đầu nhìn chúng tôi.
“Đi. Về nhà.”
Các sư huynh cười.
Các trưởng lão cười.
Tôi cũng cười.
Phù Yến đứng bên cạnh, khóe miệng hơi nhếch lên.
Chúng tôi bước ra khỏi quảng trường Vạn Tiên Minh.
Phía sau, đệ tử các tông bàn tán xôn xao.
Nhưng không ai dám ngăn cản.
Vì kiếm của Vệ Thương Huyền không phải để trưng.
…………
Phù Yến bảo ma tướng dẫn Vượng Tài và Lai Phúc về Ma Giới.
Hai Thánh Thú khi đi lưu luyến không rời, đuôi vẫy như cánh quạt.
Vượng Tài còn quay lại nhìn tôi một cái, ánh mắt đó dịch ra đại khái là: “Nha đầu, lần sau đánh nhau gọi ta.”
Tôi vẫy tay với nó: “Về trông cửa cẩn thận, đừng để người lạ vào Ma Cung.”
Vượng Tài vẫy đuôi, theo ma tướng đi vào cổng truyền tống.
Lai Phúc đi cuối, khi đi ngang qua Phù Yến, dùng đuôi quét hắn một cái, ý là: “Thằng nhỏ, mày cũng sớm về đi.”
Ma tướng và ma quân rất oai phong, đi cũng rất phóng khoáng.
Phù Yến tháo mặt nạ ra rồi không đeo lại, theo chúng tôi về Thiên Kiếm Tông.
Bay bằng kiếm về.
Hắn bay đầu, tư thế rất ngầu, tốc độ rất nhanh.
Dù sao cũng Nguyên Anh kỳ rồi, có chút ngông nghênh cũng bình thường.
Trên đường, biểu cảm của các sư huynh rất vi diệu.
Không thể nói là khó coi, nhưng tuyệt đối không thể gọi là bình tĩnh.
Kiểu biểu cảm đó, đại khái giống như phát hiện ra sư huynh cùng ăn cơm hàng ngày thực ra là tỷ phú, mà còn luôn giả nghèo.
Tô Ninh không nhịn được: “Về sau chúng ta nên gọi hắn là Phù Yến hay Phó Thiếu?”
Viêm Xuyên tiếp ngay: “Nhị sư huynh hay thiếu chủ?”
Mộ Dung Chước suy nghĩ: “Vậy kiếm của chúng ta, không phải Ma Quân tặng, mà là hắn tặng phải không?”
Cố Thần Quang ghi sổ, ghi loạt soạt:
- Kiếm thiếu chủ Ma Giới tặng vừa khớp thuộc tính của mỗi người. Vì thiếu chủ chính là nhị sư huynh, nhị sư huynh quen thuộc với chúng ta.
- Nên Ma Quân tặng kiếm = nhị sư huynh tặng kiếm = người nhà tặng kiếm.
- Kết luận: Kiếm của chúng ta là người nhà cho, không nợ người ngoài.
Tôi ghé qua xem một cái, logic này, lạ kỳ mà nghiêm túc, nghiêm túc mà vô sỉ.
Trầm Thanh Trần bay phía sau, im lặng một hồi, rồi tăng tốc bay lên.
“Nhị sư đệ.”
Phù Yến nghiêng đầu: “Ừ.”
Trầm Thanh Trần nói: “Cảm ơn.”
Chỉ hai chữ.
Nhưng Phù Yến hiểu.
Hắn gật đầu, không nói lời khách sáo, cũng không nói “không có gì”.
Hai Nguyên Anh kỳ kiếm tu, một trắng một đen, bay song song trên trời.
Trắng thì áo trắng hơn tuyết, đen thì áo đen như mực, tay áo bay phấp phới trong gió, cảnh đẹp.
Nhưng bầu không khí hơi vi diệu.
Giống như hai người yêu cũ chia tay nhiều năm bất ngờ gặp lại trong buổi họp lớp, muốn nói gì đó, lại không biết bắt đầu từ đâu.
Tôi nghĩ thầm: Tình bạn giữa đàn ông, đại khái là thế này.
Rõ ràng trong lòng hiểu hết, nhưng ngoài miệng không nói.
—————————
Cuối cùng, sơn môn Thiên Kiếm Tông xuất hiện trong tầm mắt.
Sơn môn mới.
Sơn môn đàng hoàng.
Lần trước Công Thâu Các sửa, oai phong lắm.
Hai cột đá lớn, trên khắc ba chữ “Thiên Kiếm Tông”.
Hai con sư tử đá trước cổng tuy không phải thật, nhưng trông cũng dữ dằn.
Bỗng nhiên, một con chó trắng từ trong cổng lao ra, vẫy đuôi.
Không, không phải chó.
Là Tiểu Viêm Ngao.
Con ma thú con chúng tôi mang từ khu mậu dịch Ma Giới về, bình thường trông cửa, đốt lửa, dọa khách qua đường.
Nó chạy vòng quanh tôi ba vòng, lại đi ngửi ống quần Phù Yến.
Phù Yến ngồi xổm xuống, vỗ đầu nó: “Lớn thế rồi.”
Vệ Thương Huyền cúi đầu nhìn Tiểu Viêm Ngao.
Rồi ngước lên nhìn ba chữ “Thiên Kiếm Tông” do tổ sư khắc trên vách đá — đúng, là bút tích của tổ sư.
Lại nhìn hai con sư tử đá ngồi trước cổng — loại không cử động.
Lại nhìn đại điện nghị sự mới xây trên đỉnh núi xa — lộng lẫy, ngói lưu ly phản chiếu ánh nắng.
Lại nhìn phòng luyện đan nửa sườn núi bốc khói — ống khói tỏa làn khói nhẹ, như có người đang nấu cơm.
Ông lẩm bẩm: “Đây... là tông chúng ta?”
Trưởng lão Ôn Tri Nhai gật đầu: “Vâng.”
Vệ Thương Huyền im lặng.
Rồi quay đầu nhìn ba trưởng lão, vẻ mặt nghiêm trọng như đang xét xử: “Lão phu năm mươi năm không về, các ngươi bán tông môn rồi?”
Ba trưởng lão: “…………”
Ôn Tri Nhai mở miệng: “Tông chủ, chúng tôi…”
Cảnh Nguyên tiếp lời: “Không có bán…”
Vong Cơ kết thúc: “Là Phù Yến cho quặng.”
Vệ Thương Huyền nhìn Phù Yến: “Đào quặng kiếm nhiều thế?”
Phù Yến nhếch mép: “Cũng tạm.”
Vệ Thương Huyền không hỏi nữa.
Có những chuyện, hỏi rõ quá không tốt cho tim.
