Chương 96: Tiếng động kỳ lạ dưới trăng đêm
Đêm xuống.
Các sư huynh đều đã ngủ.
Những cái hang trên vách núi tối om, như những con mắt đang nhắm nghiền.
Nhưng ta không ngủ được.
Một đứa bé ba tuổi rưỡi không ngủ được, thường chỉ có hai nguyên nhân: một là ban ngày ngủ nhiều quá, hai là trong lòng có chuyện.
Ta thuộc loại thứ ba: thuần túy không muốn ngủ.
Ta ngồi trên chiếc xích đu trước cửa động phủ, đung đưa chầm chậm.
Đưa ra ngoài, ngắm vực sâu vạn trượng.
Lại đưa vào, đếm xem hoa nở được mấy đóa.
Mộ Dung Chước bảo cái xích đu này là để ta “có chỗ thư giãn sau khi tu luyện”.
Nhưng ta nghi hắn muốn xem ta đưa ra ngoài có la lên không.
Sự thật chứng minh là không, nhưng ta bị ợ hơi, do gió lùa vào.
Gió thổi qua, mang theo hương hoa và hơi thở của rừng núi xa.
Rồi ta nghe thấy một âm thanh.
Rất nhẹ.
Như gió thổi qua lá cây.
Lại như có ai đó đang nói chuyện ở đằng xa.
Thoảng qua, ngắt quãng.
Ta dừng xích đu, dỏng tai lên nghe.
Âm thanh phát ra từ ngoài cổng núi.
Nghe không rõ nói gì, nhưng cái giọng điệu ấy… như có ai đang tụng niệm gì đó.
Không phải kinh của Thiền Tông.
Kinh của Thiền Tông ta đã nghe, mỗi sáng trưởng lão Vong Cơ đều tụng một biến, giọng đều đều kéo dài, như con bò già kéo xe.
Giọng điệu này khác.
Nó rất the thé, rất nhỏ, như một cây kim đang chui vào tai.
Vừa như hát vừa như khóc, nghe mà lạnh sống lưng.
Ta nhảy khỏi xích đu, rón rén đi về phía cổng núi.
- Đi ngang động phủ của Tô Ninh, tiếng ngáy của hắn vang như sấm.
- Đi ngang động phủ của Viêm Xuyên, hắn nói mơ, lẩm bẩm “bánh hấp phải đúng giờ”.
- Đi ngang động phủ của Mộ Dung Chước, một mùi hoa thoảng ra, nồng đến nỗi có thể xông chết ong.
Nửa đêm rồi, chắc hắn lại đang nghiên cứu công thức dầu thơm mới.
- Đi ngang động phủ của Cố Thần Quang, đèn vẫn sáng, hắn đang ghi sổ, tiếng lật sách loạt soạt.
Thỉnh thoảng vọng ra tiếng thở dài, chắc lại tính sai một khoản.
- Cửa động phủ của đại sư huynh đóng im ỉm, không có tiếng động.
Chắc hắn vẫn đang ngồi thiền, hoặc đã ngủ rồi.
Dù sao thì đại sư huynh là người làm gì cũng không phát ra tiếng.
Đi không tiếng, thở không tiếng, đến ngủ cũng không tiếng, như một con mèo tu luyện thành tinh.
- Động phủ của các trưởng lão ở bên kia núi, xa quá, không nghe thấy động tĩnh.
Nhưng nửa đêm thế này, chắc họ cũng đang ngủ.
Dù sao cũng lớn tuổi rồi, không thức khuya được.
- Tiểu Viêm Ngao ngồi chồm hổm ở cổng núi, thấy ta ra, vẫy đuôi.
Ta ra dấu “suỵt”.
Nó nghiêng đầu nhìn ta một cái, rồi tiếp tục nằm ngủ, còn ngáp một cái.
Trái tim của con thánh thú non này, còn to hơn cả đài Luyện Kiếm của Thiên Kiếm Tông.
Ta bước tới bên cổng núi, liếc ra ngoài.
Không có ai.
Con đường núi trống trải, ánh trăng chiếu lên, như một dải lụa trắng uốn lượn xuống dưới.
Âm thanh cũng ngừng hẳn.
Ta cau mày, quay người chuẩn bị về.
Một chân đã bước vào cổng, chân kia còn ở ngoài.
Đúng lúc đó, âm thanh lại vang lên.
Lần này gần hơn nhiều.
Như thể ở ngay gần đây.
Âm thanh cũng rõ hơn, nhưng vẫn không nghe rõ nói gì.
Cái giọng điệu ấy như một sợi tơ, từ tai chui vào, chui vào não.
Ta do dự một chút.
Theo lý, ta nên quay đầu về tông môn.
Theo lý, ta nên gọi các sư huynh dậy.
Theo lý, ta nên ở trong đại trận tông môn, không đi đâu cả.
Nhưng lòng hiếu kỳ của trẻ ba tuổi rưỡi, đó là thứ rất khó nói rõ bằng đạo lý.
Thứ này còn lợi hại hơn mèo, mèo chỉ là tay dại, còn trẻ ba tuổi rưỡi là cả người dại.
Cái gì cũng muốn xem, cái gì cũng muốn sờ, cái gì cũng muốn hỏi “tại sao”.
Thế là ta bước ra khỏi cổng núi.
Một bước.
Hai bước.
Ba bước.
Tiểu Viêm Ngao không tỉnh dậy.
Nó lăn qua, tiếp tục ngủ, đuôi còn quất một cái, như thể đang đuổi thỏ trong mơ.
Cổng núi ở sau lưng, ánh trăng trên đỉnh đầu, kéo bóng ta dài thườn thượt.
Ta nhìn xung quanh, bóng cây lờ mờ, gió thổi lá cây xào xạc.
Bóng cây dưới ánh trăng đung đưa, như vô số bàn tay đang vẽ vời gì đó, nhưng nhìn kỹ lại, chỉ là cây thôi.
Không có gì bất thường.
Cả cái giọng the thé như kim chui vào tai vừa rồi cũng biến mất.
Im lặng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Ta gãi đầu.
Chẳng lẽ nghe nhầm?
Đang định quay người trở về thì ~
Một bóng đen từ trên trời giáng xuống.
Nhanh như chớp, từ trên trời đâm thẳng xuống, kéo theo một luồng gió âm u.
Ta giật nảy mình.
“Vèo” một cái, ta nhảy vọt vào trong cổng núi.
Nhanh đến nỗi chính ta cũng không ngờ, như một con mèo bị giẫm phải đuôi.
Lúc chạm đất còn loạng choạng suýt ngã.
Thì ra khi sợ hãi, con người thực sự có thể bay lên.
Không cần ngự kiếm, không cần pháp thuật, vẫn có thể đột phá giới hạn tốc độ của bản thân.
Bóng đen rơi xuống chỗ ta vừa đứng.
Nhưng hắn đứng ngoài cổng núi. Ta đứng trong cổng núi.
Khoảng cách chưa đến ba bước.
Nhưng giữa hai bên là một bức tường vô hình.
Bóng đen: “….”
Ta: “….”
Chúng tôi nhìn nhau.
“Ngươi là ai?” Ta hỏi.
Bóng đen không nói gì.
Hắn mặc một bộ đồ đen, từ đầu đến chân bọc kín, chỉ để lộ một đôi mắt xám.
Đôi mắt ấy không giống mắt người, giống mắt rắn, lạnh lẽo, vô hồn.
Hắn đưa tay ra, chụp về phía ta.
Ta không chạy.
Vì Phù Yến đã nói, đại trận tông môn, dù là Đại Thừa kỳ cũng không thể xông vào.
Ta tin.
Nên ta không sợ.
Quả nhiên.
Bàn tay của bóng đen, cách ta chưa đầy nửa bước, đột nhiên đụng phải một bức tường ánh sáng trong suốt.
Màn sáng đột nhiên sáng lên trong màn đêm, như có ai đó bất ngờ thắp một ngọn đèn trong bóng tối.
Bóng đen bị bật ngược ra ngoài.
Bay xa mấy mét, còn lộn nhào một vòng giữa không trung, chắc muốn điều chỉnh tư thế hạ cánh, nhưng không chỉnh kịp.
Lúc chạm đất, chân chạm trước, nhưng không đứng vững, lại lăn hai vòng, cuối cùng nằm sấp trên mặt đất, miệng phun ra một ngụm máu.
Trận hộ tông phát ra một tiếng ngân trầm thấp, như một con quái vật bị đánh thức đang càu nhàu bất mãn.
Màn sáng hiện ra trong bầu trời đêm, như một lớp vỏ trứng trong suốt, bao phủ toàn bộ tông môn.
Trên đó còn chảy tràn những ký tự dày đặc.
Từng ký tự từng ký tự sáng lên, rồi lại tối đi, như những vì sao đang nháy mắt trên trời.
Ta đưa tay sờ mặt trong của màn sáng, ấm, như sờ vào bụng một con gà mái vừa đẻ trứng.
Bóng đen bò dậy từ mặt đất.
Bộ đồ đen của hắn bị chấn động của trận pháp xé rách mấy đường, để lộ làn da xám trắng bên trong, trên đó đầy những đường vân đỏ sẫm.
Như một loại ký tự ấn lên da.
Hắn nhìn ta một cái, ánh mắt là một biểu cảm rất kỳ lạ.
Không phải giận dữ, không phải hoảng sợ, mà là tiếc nuối, là xót xa.
Giống như em ở chợ nhìn thấy một viên kẹo rất đẹp, vừa đưa tay ra lấy, thì chủ quầy cất kẹo đi.
Đúng, chính là ánh mắt đó.
Rồi hắn vứt ra một tấm bùa.
Tấm bùa nổ tung giữa không trung, biến thành một làn khói đen, bao phủ toàn thân hắn.
Khói đen tan hết, hắn đã biến mất.
Chạy rồi.
Động tác rất thuần thục, nhìn là biết thường xuyên lẩn trốn.
Vì từ lúc bị bật ra đến lúc móc bùa, đến lúc khói đen tan hết người biến mất, toàn bộ quá trình không quá ba hơi thở.
Đây là trí nhớ cơ bắp của việc chạy trốn, không phải nghĩ ra tức thời.
