Chương 92: Đoàn trưởng Cố với vợ ấy à, chẳng bền được đâu
Mấy chị em nghe Trang Anh nói thế, lập tức tò mò hết sức.
“Chị Trang, chị nói thế là sao? Chị bảo sắp rồi là sắp thế nào?” Một quân tẩu sốt ruột hỏi.
Trang Anh liếc xéo người phụ nữ đó, đứng dậy thu lại cái ghế nhỏ mang theo.
Cô ta kéo giọng, đầy ẩn ý: “Các chị cứ chờ mà xem, đoàn trưởng Cố với vợ ấy à, chẳng bền được đâu…”
Nói xong, cô ta xách ghế nhỏ đi về nhà mình, vẻ mặt chẳng giấu được niềm vui. Chờ Tiểu Vân biết chuyện này, chắc chắn sẽ rất mừng, mà hễ mừng thì may ra lại sắp xếp cho con bé Tiểu Quyên vào bệnh viện quân khu.
“Chị Trang đúng là thiếu đức quá…” Một quân tẩu khác nhìn theo bóng lưng Trang Anh, không nhịn được lẩm bẩm.
Không mong người ta tốt thì thôi, lại còn rủa hôn nhân người ta chẳng bền, không phải thiếu đức thì là gì?
Một quân tẩu khác vội vàng lên tiếng: “Suỵt, đừng để bị nghe thấy. Chị ta thân với Liễu Tiểu Vân lắm, cẩn thận kẻo bị mách lại rồi gây khó dễ cho chồng mình đấy.”
Mấy người còn lại lập tức im bặt, chuyển sang nói chuyện khác.
Liễu Tiểu Vân mà họ nhắc tới là con gái của chính ủy quân khu. Nhà chính ủy ở trong khu nhà tập thể, cách mấy căn nhà cấp bốn một đoạn.
Cả khu gia đình quân nhân đều biết, hồi đó Liễu Tiểu Vân tốt nghiệp ra trường, vốn có thể đến nơi tốt hơn để phát triển, nhưng vì đoàn trưởng Cố mà cô ta ở lại, lỡ mất cơ hội tốt.
Mọi người cũng biết Liễu Tiểu Vân chỉ đơn phương đoàn trưởng Cố. Hồi đó, cô ta tỏ ý với đoàn trưởng Cố, nào là mời ăn cơm ở nhà ăn, nào là tặng găng tay khăn quàng cổ, nhưng Cố Mặc Cẩn nhà người ta nhất quyết không đi lần nào, cũng chẳng nhận thứ gì.
Cũng từ đó, mọi người mới biết đoàn trưởng Cố đã có hôn ước, và định cưới người đó ngay.
Nhưng dù đoàn trưởng Cố đã từ chối Liễu Tiểu Vân như vậy, khi tốt nghiệp trường y được phân công công tác, cô ta vẫn từ chối cơ hội đến thành phố lớn, chọn ở lại quân khu Tây Bắc.
Lúc ấy đoàn trưởng Cố chưa cưới, rõ ràng Liễu Tiểu Vân muốn dùng chuyện này để ép đoàn trưởng Cố – cô ta muốn anh thấy được quyết tâm của mình.
Em đã hy sinh nhiều cho anh thế này, lẽ nào anh nỡ từ chối em sao?
Liễu Tiểu Vân không phải xấu, ngược lại còn khá xinh, lại là sinh viên đại học hiếm có, thậm chí chịu vì tình yêu mà từ bỏ cơ hội việc làm tốt hơn. Đổi lại là đàn ông khác, sớm đã xuống nước rồi, chỉ có Cố Mặc Cẩn là không động lòng.
Sau này Cố Mặc Cẩn về quê cưới vợ, Liễu Tiểu Vân cầu xin bố điều tra tin tức về Thẩm Thù Linh. Khi biết đối phương chỉ là một cô gái mồ côi nhà tư sản, cha mẹ đều mất, cô ta lập tức cảm thấy mình bị sỉ nhục.
Bố cô ta là chính ủy quân khu, mẹ là hiệu trưởng trường mẫu giáo trong quân khu, bản thân cô ta lại là bác sĩ – cớ gì Cố Mặc Cẩn không chọn cô ta, mà lại chọn một người đàn bà có lai lịch gia đình tỳ vết?
Liễu Tiểu Vân không cam lòng, từ thất vọng ban đầu biến thành cố chấp. Cô ta không thể chấp nhận mình thua một cô gái mồ côi chẳng bằng mình về mọi mặt.
Khi tin Cố Mặc Cẩn sắp đón Thẩm Thù Linh đến theo quân được truyền ra, cô ta liền tìm Trang Anh, vốn có quan hệ tốt với mình, nhờ chị ta thường để mắt đến Thẩm Thù Linh.
Cố Mặc Cẩn là đoàn trưởng chính gốc, tương lai vô cùng xán lạn, sao có thể ở bên một tiểu thư tư sản có tỳ vết được? Cô ta chỉ cần kiên nhẫn chờ đợi là được…
Quay lại chuyện chính, mấy chị em tụ tập nhanh chóng giải tán, ai về nhà nấy nấu cơm ăn tối.
*
Bên kia, Diệp Ngọc Trân cũng nhờ phòng lưu trữ giúp đỡ, tra được tình hình của con trai ruột mình.
Từ Thư Viễn, hai mươi lăm tuổi, hiện là đại đội trưởng, đã kết hôn, có một con trai năm tuổi.
Khi biết con trai mình đã là đại đội trưởng, trong lòng Diệp Ngọc Trân dâng lên niềm vui.
Con trai bà thật có chí khí.
“Thím ơi, hay để cháu gọi đại đội trưởng Từ đến đây cho thím?” Tiểu Trương ở phòng lưu trữ nhiệt tình nói.
Diệp Ngọc Trân vội xua tay: “Không không, đồng chí cho tôi địa chỉ hiện tại của anh ấy là được, tôi tự đi tìm, không phiền đồng chí nữa.”
Nếu gọi con trai đến đây, mọi người sẽ biết mẹ ruột nó tìm đến. Bà cũng không chắc con trai có muốn người khác biết không, nên định tự mình tìm đến.
Tiểu Trương nghe vậy không miễn cưỡng, liền nói: “Đại đội trưởng Từ và vợ con hiện đang ở khu gia đình quân nhân. Cháu viết địa chỉ cho thím, rồi nhờ một chiến sĩ dẫn thím qua.”
Diệp Ngọc Trân liên tục cảm ơn, cầm mảnh giấy theo người lính đi về khu gia đình quân nhân.
Trên đường, bà xin người lính dẫn đường: “Đồng chí, tôi có thể đề nghị một chuyện không?”
“Thím cứ nói, chỉ cần không trái kỷ luật là được.” Người lính gãi đầu cười khờ.
Diệp Ngọc Trân nói thẳng: “Tôi không biết con trai tôi có muốn nhận tôi không. Lát nữa nếu có ai hỏi, thì bảo tôi là họ hàng của đại đội trưởng Từ.”
Bà không muốn làm con trai khó xử.
Người lính nghe vậy liền nảy sinh lòng thương cảm, gật đầu an ủi: “Thím yên tâm, đại đội trưởng Từ và vợ đều là người tốt, thím cứ yên tâm.”
Anh tiếp xúc với đại đội trưởng Từ không nhiều, nhưng chưa ai chê trách gì về nhân phẩm của anh ta. Chỉ có vợ anh ta tính tình quá hiền lành, thường bị nhà ngoại bắt nạt.
Diệp Ngọc Trân nghe người lính nói thế, mắt cười híp lại: “Phải, nghe đã biết họ là người tốt.”
Con trai gia đình hạnh phúc, vợ chồng hòa thuận, bà cũng vui lây.
Hai người nhanh chóng đến khu nhà cấp bốn trong khu gia đình quân nhân. Người lính chỉ vào một căn nhà phía trước: “Thím ơi, đó là nhà đại đội trưởng Từ. Vợ đại đội trưởng Từ là bác sĩ sản khoa của quân khu, chắc hai người chưa về, thím phải đợi một lát.”
“Tôi cũng chẳng có việc gì, đợi một lát cũng được. Làm phiền đồng chí quá, đồng chí về làm việc đi.” Diệp Ngọc Trân thấy đợi chút cũng chẳng sao, bà cũng cần thời gian để ổn định tâm trạng.
Ổn định cái tâm trạng vừa kích động vừa sợ hãi.
Người lính nhìn dáng vẻ của Diệp Ngọc Trân có chút không yên tâm: “Thím ơi, nếu thím không đợi được đại đội trưởng Từ, thì thím đến khách sạn hoặc lại phòng lưu trữ cũng được.”
Thím này vượt đường xa đến tìm đứa con thất lạc năm xưa, thật khiến người ta xúc động.
Diệp Ngọc Trân cảm động gật đầu. Bà nhìn người lính đi khuất mới đến trước cửa nhà họ Từ chờ.
Định đến nhà ăn mua cơm mang về, Trần Cúc đi ngang qua, tò mò nhìn Diệp Ngọc Trân xa lạ đang đeo ba lô, lại nhìn sang sân nhà họ Từ, vẻ mặt lập tức cảnh giác.
Cô hỏi: “Thím ơi, thím đến tìm nhà đại đội trưởng Từ ạ?”
Nhà họ Từ cách nhà cô chỉ có nhà đoàn trưởng Cố ở giữa. Bình thường cô cũng khá rõ tình hình nhà họ Từ, giờ thấy người lạ, cô sợ lại là người nhà vợ đại đội trưởng Từ đến gây chuyện.
Diệp Ngọc Trân cười: “Phải, tôi là họ hàng xa của đại đội trưởng Từ, lần này đến tìm anh ấy có chút việc.”
Trần Cúc nghe nói không phải người nhà vợ đại đội trưởng Từ, mới thở phào nhẹ nhõm.
