Chương 4: Ngôi sao thích ăn lắm!
Vốn đã chuẩn bị tâm lý cả ngày cũng không nhặt được gì.
Nhưng không ngờ buổi sáng hôm nay lại khá thuận lợi.
Nhớ tới mái nhà dột gió của mình, Tô Nguyệt định bây giờ sẽ mang ít đất và cành cỏ về lợp lại mái.
Nàng hái mấy chiếc lá to bản gói lá tề thái lại, đặt xuống dưới cùng trong túi vải, định bốc đất bỏ vào cho đầy túi.
Chỉ có quả dâu đất này là khiến nàng đau đầu.
Quả dâu đất to bằng nắm tay, nhét vào ngực thì quá lộ liễu, mà bỏ vào túi vải lại sợ bị đất đè nát. Đang lúc bó tay, nàng chợt nhớ ra chiếc bình giữ nhiệt của mình.
Chiếc bình đó là do ba nàng để lại năm xưa, thân bình rất to.
Mở nắp bình, nàng uống hết chỗ nước lá mã đề múc buổi sáng.
Nước vẫn còn ấm, chảy xuống thực quản, mang lại chút hơi ấm cho Tô Nguyệt.
Tối qua nàng chỉ uống nước cho no, bận rộn cả buổi sáng đã sớm đói cồn cào. Nửa bình nước lá cây bình thường thôi mà khiến nàng thấy thỏa mãn vô cùng, cũng hồi lại được chút sức lực.
Uống vài ngụm hết nước, Tô Nguyệt cầm quả dâu đất lên thử, vừa khéo nhét vừa in!
Giấu quả dâu đất vào bình giữ nhiệt, Tô Nguyệt lại dùng dây đay buộc một bó cành củi khô vác sau lưng.
Nhét bình giữ nhiệt vào túi vải nhỏ, rồi trộn đất với lá cỏ khô lấp đầy túi.
Sau đó nàng quay về.
Giữa trưa, người qua lại khu lưu dân rất ít, phần lớn đều là từ khu lưu dân đi ra ngoài nhặt rác.
Một cô bé như Tô Nguyệt đi ngược dòng người trông rất bắt mắt.
Không ít người dòm ngó nàng.
Thầm đoán cô bé này về sớm thế chẳng lẽ nhặt được thứ gì tốt?
Nhưng thấy trong túi nàng toàn đất với cỏ khô, sau lưng lại vác củi, phần lớn mọi người đều thu ánh mắt lại.
Chỉ có một cô bé cũng đi nhặt rác một mình nhìn Tô Nguyệt đi xa, do dự mãi, cuối cùng vẫn quyết định chạy tới bắt chuyện.
Tô Nguyệt trải qua ba năm mạt thế, giác quan khá nhạy bén.
Nàng nhận ra có một ánh mắt cứ nhìn mình chằm chằm.
Không ngờ chủ nhân ánh mắt đó lại chạy tới bắt chuyện với nàng.
Ở đây, mọi người đều cảnh giác đề phòng người lạ, bận rộn thu hoạch, bắt chuyện với người xa lạ không phải chuyện thường.
“Chào cậu, tớ không có ác ý, nói vài câu được không?”
Tô Nguyệt nghe vậy nhìn nàng ta một cái.
Là một cô bé trông mười ba mười bốn tuổi, trạc tuổi nàng, cũng gầy gò như nàng.
Nhìn dáng vẻ thì có lẽ vừa định đi kiếm thức ăn.
“Có chuyện gì không?”
Tô Nguyệt chỉ để lộ đôi mắt, đối phương cũng vậy, đây là cách ăn mặc phổ biến nhất của lưu dân.
Cô bé kia cong mắt, cười thiện ý, tự giác đứng cách Tô Nguyệt hai ba bước, nói: “Thế này nhé, hôm qua tớ đã thấy cậu rồi, cậu cũng nhặt rác một mình đúng không, tớ đang nghĩ liệu chúng ta có thể lập nhóm làm bạn đồng hành—”
Tô Nguyệt tuy cũng có ý muốn tìm bạn đồng hành, nhưng không phải tùy tiện tìm, mà muốn chọn người đáng tin.
Cô bé trước mặt trông khá hiền lành, cũng biết giữ chừng mực, nhưng Tô Nguyệt vẫn thận trọng lắc đầu. Nàng không quen cô bé này, cẩn thận vẫn hơn.
Huống chi hai cô gái gầy yếu làm bạn đồng hành cũng chẳng có sức uy hiếp gì.
“Không cần đâu, cảm ơn.”
Cô bé kia nghe Tô Nguyệt từ chối cũng không nản lòng.
“Không sao, tớ tên Tống Tri Tri, chúng ta kết bạn liên lạc được không?”
Tô Nguyệt nghĩ ngơi, còn chưa biết Tống Tri Tri là người thế nào, chỉ kết bạn liên lạc thì cũng không có vấn đề gì.
Thế là nàng móc máy kiểm tra từ túi trong áo ra, kết bạn danh bạ với nàng ta.
“Làm phiền rồi, tớ đi nhặt rác đây, tạm biệt.”
Tống Tri Tri kết bạn với Tô Nguyệt xong liền vẫy tay chào.
Tô Nguyệt ghi chú cho nàng ta là “Tống Tri Tri”, rồi về nhà.
Về đến nhà thuận lợi, Tô Nguyệt trước tiên đóng chặt cửa, cẩn thận lấy lá tề thái trong túi vải ra, rồi lấy quả dâu đất to từ bình giữ nhiệt.
“Oa!!!!!” Tô Tinh mắt sáng rực, nhìn quả dâu đất, nước miếng sắp chảy ra.
“Chị ơi, đây là gì thế ạ? Trông ngon quá đi (✪▽✪)”
Khi ba mẹ Tô qua đời, Tô Tinh mới bốn tuổi, không có ký ức gì nhiều, sau đó theo chị, được ăn no đã là tốt lắm rồi, chưa từng thấy dâu đất, ngay cả số lần ăn đồ ngọt cũng ít đến đáng thương.
Tô Nguyệt dùng dao nhỏ cắt từ quả dâu đất ra hai miếng thịt quả nhỏ bằng trứng chim cút, nàng một miếng, Tô Tinh một miếng.
Thịt quả mát lạnh, nước chua xen ngọt, tràn đầy khoang miệng.
Tô Tinh ngậm miếng thịt quả trong miệng, tiếc không nỡ nhai.
Cười ngốc nghếch, nói không rõ chữ: “Chị ơi, cái này ngọt quá, thích lắm!”
“Thích thì ngôi sao cũng không được ăn nhiều đâu, ăn nhiều sẽ đau bụng.”
Tô Tinh gật đầu, ngậm thịt quả chạy nhảy khắp nhà.
Tô Nguyệt định làm mứt để mùa đông ăn, làm mứt cần đường trắng hoặc đường phèn, hơn nữa nhà cũng cần muối.
Lâu ngày không bổ sung muối không phải chuyện nhỏ.
Thế là Tô Nguyệt định đến cửa hàng đổi ít vật tư về.
Đường, muối, nhất định phải có.
Còn cả lọ thủy tinh đựng mứt nữa.
Buổi chiều lợp xong mái nhà, nàng định đi tìm hoa lau và rơm, xem có thể đan cho Tô Tinh một đôi giày hoa lau không.
Ở đây, mọi người ít dùng tiền mặt, một là sợ mất, hai là sợ nhà có trộm.
Nên mọi người quen dùng hệ thống thanh toán trên máy kiểm tra để giao dịch, giống như thanh toán Vi Tín trước ngày tận thế.
Tô Nguyệt mở máy kiểm tra của mình, tìm hệ thống thanh toán xem số dư: 5,5 tệ.
Tốt lắm, số dư còn sạch hơn cả mặt nàng.
Nhưng cửa hàng không chỉ bán đồ mà còn thu mua, ví dụ lá cỏ ăn được ít phóng xạ rất được ưa chuộng.
Trong khu lưu dân nơi Tô Nguyệt ở có ba cửa hàng, cửa hàng gần nhà nàng nhất tên là Huệ Hữu.
Chủ tiệm là một bà cô hơn ba mươi tuổi, tên Vương Sở Nhiễm.
Bà và mẹ Tô là bạn thân từ nhỏ, sau khi ba mẹ Tô qua đời vẫn thường chăm sóc Tô Nguyệt và Tô Tinh đôi chút.
Nếu không hai đứa nhóc tụi nàng căn bản không sống nổi qua mùa đông khắc nghiệt.
Nhưng trên đất hoang ai cũng khổ, dì Vương cũng có con phải nuôi, nên chỉ có thể chăm sóc chị em Tinh Nguyệt chút ít mà thôi.
Lá tề thái nhỏ nàng nhặt được buổi sáng có giá trị phóng xạ 653, miễn cưỡng đạt yêu cầu phóng xạ thấp.
Thêm tề thái ăn mát miệng, chắc bán được chút tiền.
Mang túi vải đi thì lộ liễu, không an toàn, lá tề thái cũng không to, nhét vào ngực là được.
“Ngôi sao, chị đi cửa hàng, em đi không?”
“Đi đi đi! Ngôi sao cũng đi!”
Vì bên ngoài không an toàn, Tô Tinh rất ít khi được ra khỏi nhà, nhất là khi Tô Nguyệt đi nhặt rác, càng dặn Tô Tinh không được bước ra khỏi cửa.
Trẻ con đang tuổi hiếu động ham chơi, bị nhốt đến phát bực, giờ nghe đi cửa hàng liền vui vẻ bám theo.
Hai chị em nắm tay ra khỏi nhà, khóa cửa cẩn thận rồi đi đến cửa hàng.
Kết quả vừa hay gặp bà thẩm Dương hàng xóm.
Thẩm Dương thấy Tô Tinh vui vẻ như vậy, chắc là Tô Nguyệt nhặt được thứ gì tốt, đôi mắt ti hí đảo một vòng, mặt nở nụ cười liền bước tới.
“Ồ, Tiểu Nguyệt, dẫn em gái đi đâu đấy?”
