Chương 66: Ở đâu? An toàn chứ?
Quay lại bên cái hang nhỏ trong ngõ hẻm, cô phát hiện cửa hang lại mở toang, xung quanh có dấu vết vô cùng hỗn độn.
Đầu Tô Nguyệt "ầm" một tiếng như nổ tung.
Cô lắng tai nghe kỹ, bên trong hang không có chút âm thanh nào.
Cô ngồi xổm xuống, thò tay vào đám dây leo mò mẫm dò xét một hồi, chẳng có gì cả, cũng không thấy Tô Tinh và Tôn Dịch.
Vội vàng lấy máy kiểm tra ra, phát hiện không có bất kỳ tin nhắn nào.
Lòng cô chùng xuống, cố đè nén nỗi lo lắng giữ bình tĩnh, bò vào hang đất, tiến vào hầm ngầm.
Hầm ngầm rất bừa bộn, đồ đạc của bọn họ có thứ bị lật tung, đất cũng văng khắp nơi, nhưng thịt khô chôn dưới đất xem ra không bị động đến.
Ngoài ra, cái lu nước từ nhà thông xuống hầm cũng bị đập rơi, vỡ thành mấy mảnh, trên đó còn có một vũng máu.
Tô Nguyệt bước tới sờ vũng máu, vẫn chưa khô, cô lại cẩn thận nhìn quanh, phát hiện cũng có vài giọt máu, còn có chút lông động vật.
Không biết máu này là của động vật hay của người.
Tô Nguyệt ném túi vải xuống, chạy vào trong nhà, phát hiện cửa bị đâm mở, cái tủ dựa sau cửa cũng bị đâm nghiêng ngả.
Nghĩ chắc là có động vật ngửi thấy mùi nên phá cửa xông vào!
Không có dấu vết kéo lê, chứng tỏ Tôn Dịch và Tô Tinh sau khi gặp động vật biến dị đã cầm vũ khí chạy từ hang đất, mà con vật quá lớn không chen qua được, đành phải từ trong nhà ra ngoài đuổi theo.
Nghĩ như vậy, khả năng hai người còn sống là rất lớn, Tô Nguyệt ổn định tinh thần, từ cửa đi ra, tiện thể đóng cửa lại, chạy vòng ra cửa hang xem xét dấu vết.
Nhìn dấu vết, hai người họ rất hoảng hốt, chạy về phía vùng núi mà Tô Nguyệt vừa đi.
Tô Nguyệt thay một viên tinh hạch vào súng, dùng dây leo tùy tiện bới mấy cái đất, phủ lên cửa hang, như vậy sẽ không bị người ta phát hiện trong nhà không có ai.
Rồi đứng dậy dán sát tường chạy đuổi theo.
【Ở đâu? An toàn chứ?】
Tô Nguyệt vừa chạy vừa gửi tin nhắn, bên kia không hề hồi âm.
Cô vừa chạy đến con phố cuối cùng, liền nghe thấy vô số tiếng thú gào!
Nghe ít nhất cũng phải hơn trăm con.
Chả trách trên đường không thấy binh lính, chắc đều đã đi chiến đấu ở rìa khu lưu dân.
Bây giờ đã chạng vạng, nghĩ chắc đám động vật biến dị định thừa lúc đêm tối tầm nhìn con người bị hạn chế mà phát động vây công!
Tô Nguyệt không bận tâm đến những chuyện này, quay đầu vượt qua khu phố chui vào trong ngõ hẻm.
Quẹo mấy lần, liền nhìn thấy một con sói biến dị đã chết.
Cô sờ con sói đó, vẫn chưa lạnh hẳn, tuy nguội nhưng vẫn mềm, máu thịt da lông chưa bị đông cứng.
Dùng dao rạch bụng nó, đưa tay vào trong, bên trong vẫn còn ấm.
Con sói này chết chưa lâu, chỉ tầm mười phút, trên người có vết đạn, rất có thể là do Tôn Dịch bắn chết.
Cô rút tay ra, lau hai cái lên da sói, tiếp tục chạy đi.
Đến khi vào vùng cỏ khô ngoài hoang dã, độ khó truy dấu của cô tăng lên rất nhiều.
Nhưng cô đoán Tôn Dịch nhất định sẽ nghĩ cách để lại tín hiệu cho mình.
Thế là cô đảo mắt nhìn quanh.
Xa xa, tiếng thú gào lẫn tiếng súng tiếng pháo vang lên không ngớt, trời dần tối, cô phải nhanh chóng tìm được ký hiệu!
Lúc này, cô nhìn thấy trên một cái cây lớn có vết đạn bắn.
Đúng rồi, Tôn Dịch dẫn Tô Tinh chạy trốn, trong tay cầm súng, cách dễ nhất để nhanh chóng để lại ký hiệu chính là bắn quét lên cây lớn. Cô bước tới xem vết tích, phát hiện vết đạn bắn ra nghiêng về bên phải, điều này chứng tỏ Tôn Dịch đã chạy qua từ bên trái.
Cây cối gần đó không nhiều, lục soát cũng không quá khó.
Theo cách truy dấu này, cuối cùng cô cũng nghe thấy tiếng sói hú và tiếng súng.
Cô cầm súng chạy tới, liền nhìn thấy Tinh Tinh treo trên một gò đá nhỏ, Tôn Dịch dựa vào vách núi dưới chân gò đá, bị hơn mười con sói vây quanh, con sói đầu đàn chính là con sói trắng!
Trên mặt đất đã có mấy con chết, súng của Tôn Dịch chắc đã hết năng lượng, bị ném sang một bên, hắn đang dùng dao đánh nhau với sói.
"Tôn Dịch!"
Tô Nguyệt hét lớn một tiếng, nhắc Tôn Dịch biết cô sắp bắn, rồi bắt đầu bắn vào những con sói ở xa Tôn Dịch.
Không còn cách nào, cô chỉ luyện bắn súng nửa tháng, sợ làm bị thương đồng đội.
Nhưng như vậy cũng thu hút sự chú ý của bầy sói.
Tô Nguyệt và Tôn Dịch còn tưởng phải ác chiến một trận, sói đầu đàn bỗng như nghe thấy gì đó, tai dựng thẳng lên động đậy, rồi hú dài một tiếng dẫn bầy sói nhanh chóng lao về phía đại chiến.
Thừa lúc ngươi quay đầu lấy mạng ngươi.
Bầy sói vừa quay lưng, Tô Nguyệt liền xả súng quét, bắn bị thương được hai ba con, nhưng chúng tốc độ quá nhanh, không giết được.
"Các ngươi không sao chứ!"
Tô Nguyệt chạy tới nhìn, hai người họ toàn thân đầy đất trông có chút chật vật, Tô Tinh khi bám trên gò đá thì móng tay bị tét, chảy không ít máu, cánh tay Tôn Dịch bị cắn rách một chút, không tổn thương đến gân cốt.
Đều là vết thương nhỏ.
"Chị!"
Tô Tinh được Tô Nguyệt dùng dây leo cuốn xuống, chân mềm nhũn, bò về phía Tô Nguyệt trên mặt đất.
Cô bé nào từng bị sói đuổi bao giờ, lúc chạy Tôn Dịch chê cô quá chậm, vác lên vai chạy, trên đường xóc nảy suýt nữa thì nôn ra.
Bây giờ vừa thấy chị, "oa" một tiếng khóc òa, đứng cũng không đứng nổi, chỉ có thể bò bằng cả tay lẫn chân.
Tô Nguyệt bước tới ngồi xổm xuống ôm Tô Tinh vào lòng, "Đừng sợ, về nhà cố gắng huấn luyện, sẽ không bao giờ sợ chúng nữa."
"Không có gì đâu, chắc là mùi con sói mang về trước kia bị sói đầu đàn ngửi thấy, xông vào nhà."
Giọng Tôn Dịch đã khàn đặc.
Bây giờ trời đã tối, phía bên kia chắc là điểm yếu mà thú đầu lĩnh nghĩ ra, nên tập trung rất nhiều thú, cùng nhau xung kích.
Nhưng Tô Nguyệt luôn cảm thấy con thú nhỏ xuất hiện ở bên này không phải ngẫu nhiên.
Ngược lại giống như trinh sát địa hình trước...?
Không kịp nói gì thêm với Tôn Dịch và Tô Tinh, cô dùng dây leo móc ra tinh hạch, một tay kéo Tô Tinh dậy.
"Tinh Tinh, dũng cảm lên, đi được không?"
Tô Tinh mặt đầy nước mắt, cắn chặt răng nhỏ, "Vâng! Con đi được!"
"Tốt! Đi theo chị."
Tô Nguyệt nắm tay Tô Tinh, dùng dị năng trị liệu xóa bỏ mệt mỏi cho cô bé, để cô bé chạy nhanh hơn, ba người cùng chạy về nhà.
Tôn Dịch sau trận đánh, sức lực đã cạn, hơn nữa cánh tay bị thương không cõng được Tô Tinh, mà thân thể này của mình mới vừa 14 tuổi, còn quá thấp bé, cõng Tô Tinh sẽ kéo chậm tốc độ, chi bằng để Tô Tinh tự chạy theo.
Đêm tối hoàn toàn buông xuống, trên phố chỉ có ánh trăng rải xuống, cùng ánh lửa và ánh đèn từ chiến trường xa xa.
"Bốp!" "Bốp!" "Bốp!"
Trên tường thành an toàn, thắp sáng mấy ngọn đèn như mặt trời nhỏ, chiếu sáng tuần tra khu vực quanh lưu dân, đề phòng động vật tập kích.
Tình hình lần này rất khác, mấy năm trước thú triều dù lớn cũng không có trật tự.
Lần này động vật không chỉ có tiến có lùi, mà còn có chiến lược, biết từng đợt tấn công thăm dò.
Thậm chí còn có vài chiến thuật cơ bản.
Cấp cao rất coi trọng, lại phái thêm tinh binh, còn điều động một số người từ tư binh các thế gia, chỉ để bắt thú đầu lĩnh.
Có đèn lớn chiếu sáng xung quanh, trong ngõ hẻm khu lưu dân tuy không sáng lắm, nhưng ít nhất cũng có chút ánh sáng, Tô Nguyệt mấy người tăng nhanh bước chân chạy xuyên qua ngõ hẻm.
Trên tường thành, mấy chục binh lính cầm ống nhòm phụ trách trinh sát tình hình xung quanh, bỗng một người lớn tiếng báo cáo.
"Báo cáo! Hướng 11 giờ khu Bắc nghi ngờ xuất hiện động vật biến dị xâm nhập!"
Giản Từ An nhanh chân bước tới chống tay lên mép tường thành, nhìn về phía người vừa báo cáo, quả nhiên có từng nhóm nhỏ động vật lặng lẽ lợi dụng bóng tối lẻn vào!
Người thanh niên vẻ mặt nghiêm túc, vung tay.
"Hướng 11 giờ khu Bắc, tọa độ 1345, 2311, khai pháo!"
"Ầm! Ầm! Ầm!"
Mấy tiếng pháo bỗng từ trên tường thành an toàn truyền đến, oanh kích xuống vùng hoang dã nơi Tô Nguyệt mấy người vừa ở!
