Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế Phế Thổ: Người Khác Đói Khát, Ta Lại Đầy Kho Lương Thực > Chương 7

Chương 7

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 7 có bản audio.

Chương 7: Tinh hạch sao lại quen mắt thế này?

 

Mấy con gà lau con trông như vừa nở được vài ngày, đếm sơ sơ thấy bốn con, còn gà lau mẹ không biết đã đi đâu.

 

Bình thường mà nói, xung quanh có người thì gà mẹ không thể rời tổ.

 

Chẳng lẽ nó gặp dị thú khác rồi?

 

Không kịp nghĩ nhiều, sau khi quan sát thấy xung quanh không có ai, Tô Nguyệt lập tức vận dụng dị năng, tay phải biến ra năm sợi dây leo to cỡ ngón tay, phóng về phía mấy con gà con.

 

Một sợi dây leo cuốn lấy một con gà con, bốn con nhỏ bị cuốn gọn, sợi dây leo cuối cùng thì tiện thể quấn luôn cả tổ gà.

 

Buồn cười chết mất, đi cướp nhà người ta thì đương nhiên phải vét sạch rồi.

 

Chỉ không biết gà mẹ về nhà, thấy con và tổ đều mất thì sẽ cảm thấy thế nào.

 

Xin lỗi, xin lỗi, nhưng mà trứng gà với thịt gà thơm quá đi mất...

 

Tô Nguyệt điều khiển dây leo cuốn nhanh rồi định chạy, túi hoa lau cũng không thể bỏ, cô gắng sức vác túi lên, trên đầu dây leo giơ bốn con gà và một cái tổ.

 

Chạy mau!

 

Lỡ gà mẹ quay về thì Tô Nguyệt không dám chắc đánh lại được, thế là vội vàng co giò chạy trốn.

 

Dù sao xung quanh không có ai, mau chạy ra xa một chút rồi tính cách giấu mấy con gà con.

 

Sợ cái gì thì cái đó tới, vừa lẩm bẩm đừng gặp gà mẹ, đã nghe thấy tiếng kêu dồn dập từ phía sau.

 

Toi rồi, gà mẹ lao tới.

 

Đau lòng cắt đứt bốn sợi dây leo đang trói gà con, như vậy chúng không chạy được nữa.

 

Ném luôn túi hoa lau xuống, Tô Nguyệt chuẩn bị đại chiến với gà mẹ.

 

Tô Nguyệt quay đầu nghênh chiến, định ra tay trước để chế ngự, nhưng vừa quay đầu lại thì sững sờ, đây nào phải gà, đây là một con công chứ???

 

Chỉ thấy gà mẹ to như con công, trên người còn tỏa ánh lam tím, trông rất đẹp.

 

Nhưng lông của nó thì rối bời, giữa những sợi lông dựng lên còn có vết máu.

 

Vừa rồi gà mẹ chắc là gặp dị thú khác, nên đành phải lấy thân dẫn dụ kẻ địch, vì vậy mới rời khỏi tổ.

 

Hừ, nhân lúc ngươi bệnh, lấy mạng ngươi.

 

Tô Nguyệt toàn lực điều động dị năng, từ hai lòng bàn tay nhanh chóng phóng ra sáu sợi dây leo, trên đó mọc đầy gai nhọn, có độc tê liệt.

 

Dưới chân cũng không ngồi không, liên tục di chuyển hình chữ xà, tránh xa túi hoa lau và gà con.

 

Chân phải gà mẹ chảy máu, nhưng vì con, nó vẫn "cục cục cục" kêu rồi lao tới.

 

Gà cũng là động vật sống theo bầy, nhưng sau khi biến dị lại mất thuộc tính bầy đàn, điều này mới cho Tô Nguyệt cơ hội cướp nhà.

 

Tô Nguyệt vung dây leo gai lao tới, gà mẹ vỗ cánh bay lên mổ về phía Tô Nguyệt, nhìn cái mỏ nhọn của nó, nếu bị mổ trúng chắc chắn sẽ để lại một lỗ máu to bằng miệng cốc.

 

Tô Nguyệt ngồi xổm xuống tránh con gà mẹ đang bay tới, dây leo gai từ bên cạnh lập tức đuổi theo đâm vào chân phải bị thương của gà mẹ, những dây leo khác cũng trói chặt gà mẹ.

 

Đám lau bên cạnh bị cánh gà mẹ vỗ tung ra nhiều bông lau bay múa.

 

Độc tê liệt trong dây leo gai nhanh chóng được tiêm vào thịt gà mẹ.

 

Nhưng vì Tô Nguyệt xuyên không tới, dị năng đều biến thành sơ cấp, độc không mạnh như vậy, gà mẹ nhanh chóng thoát khỏi dây leo, duỗi móng vuốt lóe hàn quang lao tới.

 

Tô Nguyệt gầy yếu không kịp né, bị móng vuốt cào qua vai, để lại một vết máu dữ tợn.

 

Cộng thêm cảm giác đau đớn do dây leo kéo rách, Tô Nguyệt đau đến mức trong lòng chửi thề.

 

Tô Nguyệt không kịp để ý vết thương đang chảy máu, trở tay móc con dao sắt nhỏ, nhân lúc gà mẹ chưa quay đầu lại, lao tới.

 

Sau đó hung hăng đâm con dao sắt nhỏ vào mắt gà mẹ.

 

Gà lau sau khi biến dị có xương đầu rất cứng, ngay cả da cũng vô cùng dai, dao sắt của Tô Nguyệt không đâm vào được, chỉ có mắt là điểm yếu trên đầu nó.

 

Gà mẹ bị chọc mù mắt càng vùng vẫy dữ dội hơn, "gù gù gù" kêu thảm thiết.

 

"Xin lỗi, nhưng tôi thật sự muốn ăn thịt gà."

 

Tô Nguyệt nhìn gà mẹ liều mạng vì con, trong lòng có chút áy náy nhưng không nhiều, để bù đắp cho gà mẹ, cô quyết định cho nó chết nhanh gọn.

 

Gà mẹ: ... Tôi cảm ơn cô nhé?

 

Dị năng của Tô Nguyệt cũng sắp cạn, cô dùng chút dị năng cuối cùng, hóa ra một sợi dây leo đầu nhọn, nhắm vào mắt gà mẹ, nhanh chuẩn độc đâm vào.

 

Trận chiến kết thúc.

 

Tô Nguyệt ngồi bệt xuống đất thở dốc, nhưng không dám dừng lại lâu.

 

Rừng cây bên cạnh rất nguy hiểm, mùi máu ở đây không chừng sẽ dẫn dụ dị thú nào đó tới.

 

Thế là cô quyết định mau chóng rời đi.

 

Tô Nguyệt xé áo, kiểm tra vết thương trên cánh tay.

 

Chỉ thấy tay áo đã bị máu thấm ướt một mảng lớn, nhưng sau khi xé áo ra, vết thương dữ tợn bên trong đã mọc thịt mới, đang từ từ lành lại.

 

Là dị năng hệ trị liệu của Tô Nguyệt.

 

Cô xé bỏ chỗ bị máu thấm, lại xé một mảnh vải sạch hơn ở vạt áo buộc quanh vết thương.

 

Không phải sợ nhiễm trùng, mà sợ trên đường bị người ta thấy bộ dạng thảm hại này rồi thừa nước đục thả câu.

 

Cầm con dao sắt nhỏ, Tô Nguyệt ngồi xổm bên xác gà mẹ, trước tiên đo độ phóng xạ.

 

【Giá trị phóng xạ của thực vật mục tiêu là 11691, không khuyến nghị ăn.】

 

Trời ạ, độ phóng xạ cao thế này?!

 

Độ phóng xạ của dị thú thường cao hơn thực vật biến dị, dị thú ăn được cơ bản đều là con non.

 

Chỉ có rất ít dị thú tiến hóa ra thuộc tính chống phóng xạ, độ phóng xạ mới thấp hơn một chút.

 

Nhưng dị thú có độ biến dị cao cũng không phải không có lợi.

 

Ngoài da lông, răng nanh của chúng có thể làm nguyên liệu tốt, trong não chúng còn có một viên tinh hạch.

 

Tinh hạch có thể chuyển hóa thành năng lượng cho khiên năng lượng.

 

Có thể bán được giá tốt.

 

Tô Nguyệt tìm một hòn đá cứng, đập vỡ xương đầu gà mẹ.

 

Dùng que gỗ bới, trong đống ghê tởm tìm ra một viên tinh thể hình thoi phát ánh huỳnh quang, cao hai centimet.

 

"Đây là tinh hạch?!"

 

Tô Nguyệt kinh ngạc há to miệng.

 

Viên tinh hạch này càng nhìn càng quen, đây chẳng phải là tinh thạch năng lượng trong đầu tang thi sao?

 

Tô Nguyệt dùng mảnh vải dính máu vừa xé lau viên tinh hạch.

 

Cầm trong tay, nhẹ nhàng cảm nhận năng lượng quen thuộc trong tinh hạch.

 

Đây rõ ràng là tinh thạch năng lượng.

 

Sau khi hấp thụ có thể khiến dị năng tăng trưởng.

 

Thậm chí hấp thụ tinh thạch năng lượng có giá trị năng lượng cao, còn có tỷ lệ thúc đẩy sinh ra dị năng mới!

 

Người ở đây không thể hấp thụ năng lượng bên trong, chỉ có thể nhờ khoa học phóng thích ra ngoài để dùng, thật là lãng phí của trời.

 

Tô Nguyệt vui vẻ nhét tinh hạch vào trong ngực áo.

 

Sau đó lại lấy mỏ nhọn của gà mẹ ra, tháo móng vuốt sắc, nhổ những sợi lông khá đẹp của nó, tất cả nhét vào túi vải.

 

"Đều là đồ tốt, đáng tiếc."

 

Những thứ khác Tô Nguyệt không mang đi được, đành bỏ lại đây.

 

Tô Nguyệt dùng dây leo quấn mỏ mấy con gà con, tiêm cho mỗi con một chút độc tê liệt, mấy con nhỏ liền trợn mắt ngất đi.

 

Chút độc này không sao, ngất hai ba tiếng là tỉnh.

 

Nhét túi vải vào bao tải, giấu vào giữa đám hoa lau, rồi đặt mấy con gà con lên trên hoa lau, để tránh nhét vào trong bị ngạt chết.

 

Thắt chặt miệng bao tải, cố ý để lộ vài bông lau ở miệng, cô vác bao tải về nhà.

 

Trên đường không có ai chú ý đến cô.

 

Dù sao trời bắt đầu lạnh, trừ những nhà có quan hệ có thể đến khu bông hái ít bông, những nhà bình thường khác đều hái hoa lau để làm áo chăn mùa đông.

 

Ngay khi vào khu lưu dân, đi thêm mười mấy phút nữa là về đến nhà.

 

Vai Tô Nguyệt bỗng bị vỗ một cái.

 

"Tô Nguyệt, tay cậu bị sao thế?"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi