Chương 90: Ngày 31 tháng 12
Chiều tối, khi trời còn chưa tối hẳn, Tôn Dịch đi một chuyến đến Cửa hàng Huệ Hữu. Kết quả là đi những hai tiếng đồng hồ rồi mà vẫn chưa thấy về.
Theo tốc độ đi bộ thì đáng lẽ phải về rồi.
Tô Nguyệt nhắn tin cho anh.
【Sao rồi? An toàn không?】
Tôn Dịch trả lời rất nhanh, 【Không sao, đi ngang nhà Khương Tảo nên nói chuyện với cô ấy vài câu.】
Ồ, ngay cả địa chỉ nhà Khương Tảo cũng biết rồi cơ đấy.
Xem ra hai người họ phát triển cũng không tệ.
Nhân lúc Tôn Dịch đi Cửa hàng Huệ Hữu lấy thùng gỗ, Tô Nguyệt dùng dị năng hệ Mộc để nâng cao tỷ lệ nảy mầm của một ít hạt giống, định trồng thêm một đợt nữa.
Hạt giống cũng không tốn bao nhiêu tiền, gieo xuống dù chỉ mọc được vài cây cũng là lời, qua một thời gian là có thể thu hoạch.
Chỉ tốn chút thời gian thôi.
Đến hơn bảy giờ tối, Tôn Dịch mới xách hai thùng gỗ trở về trong màn đêm.
Trên người anh đầy hơi lạnh, nhưng mặt lại tươi cười.
“Chẳng trách Khương Tảo liều mạng như vậy, nhà cô ấy cũng không dễ sống.”
Hôm nay Tôn Dịch ghé nhà Khương Tảo một chuyến, phát hiện cô ấy sống một mình cùng một đứa em trai và một đứa em gái. Đứa em trai mới bảy tuổi nhưng mắc bệnh nặng, thường xuyên khó thở, không thể tự chăm sóc bản thân. Đứa em gái khoảng mười hai mười ba tuổi, ở nhà chăm sóc cậu em trai đó.
Cũng vì muốn kiếm tiền chữa bệnh kéo dài mạng sống cho em trai mà cô ấy mới liều mạng như thế.
Tôn Dịch kể lại tình cảnh nhà Khương Tảo, thật ra cũng có chút tư tâm.
Anh hy vọng Tô Nguyệt có thể đồng ý giúp đỡ Khương Tảo đôi chút.
Dù sao Tô Nguyệt có dị năng trị liệu, cho dù không chữa khỏi bệnh cho em trai Khương Tảo thì có thể giảm bớt phần nào cũng tốt.
Thế nhưng Tô Nguyệt nghe xong chỉ gật đầu.
“Thời buổi này nhà ai dễ sống? Nhà nào cũng có nỗi khổ riêng. Anh Tôn, nói thật lòng, anh bị người ở thành phố A truy sát, tôi thì mang dị năng, hai ta chỉ cần lộ ra một người là đều gặp rắc rối lớn. Chúng ta không quen người nhà Khương Tảo, cho dù muốn giúp thì cũng không phải bây giờ. Vẫn nên lo cho cuộc sống của mình trước đi.”
Tôn Dịch nào phải không biết, anh chỉ là có chút nóng lòng. Giờ nghe Tô Nguyệt dội cho gáo nước lạnh, anh cũng bình tĩnh lại.
“Haiz, em nói đúng.”
Bữa tối họ vẫn ăn cháo thịt sói như thường.
Thật ra thịt sói khô khá dai, lại còn có mùi tanh, nhưng con người sợ nhất là đói.
Đói thì thấy gì cũng ngon.
Tô Nguyệt, Tô Tinh, Tôn Dịch, ai cũng từng trải qua cơn đói, trong lòng hiểu rõ bữa ăn như thế này không dễ có được, nên ăn rất ngon miệng.
Thời kỳ thú triều mùa đông đã qua, nhưng nhiệt độ vẫn tiếp tục giảm xuống, mọi người vẫn không thể ra ngoài.
Tô Nguyệt, Tô Tinh và Tống Tri Tri lại quay về chế độ huấn luyện gian khổ.
Mỗi ngày Tôn Dịch đều lên kế hoạch huấn luyện, điều chỉnh theo tình hình của từng người, và tăng dần nhiệm vụ.
Thời gian cứ thế trôi qua từng ngày. Đến ngày 31 tháng 12, Tô Nguyệt bỗng tuyên bố nghỉ một ngày, tối sẽ làm một bữa thịnh soạn.
Mọi người đều mờ mịt không hiểu, nhưng Tống Tri Tri và Tô Tinh là hai người đầu tiên lên tiếng ủng hộ.
Lâu lắm rồi chưa được nghỉ ngơi!
Sáng sớm ngày 31 tháng 12, Tô Nguyệt đã dậy. Cô dùng đá đập vỡ hạt ngô, nghiền thành bột mịn.
Cô muốn dùng hạt ngô làm bột ngô, rồi gói sủi cảo.
Nhưng bột ngô nguyên chất làm ra sợ sẽ bị nứt, mà trong nhà lại không có bột mì trắng gì cả.
Đành tạm bợ vậy, cùng lắm thì không luộc nữa, làm sủi cảo chiên ăn.
Nghiền bột ngô rất tốn thời gian. Cô không có cối đá lớn để xay gạo, chỉ có thể dùng đá tìm được bên ngoài đập vỡ rồi nghiền.
Mất gần hai tiếng đồng hồ mới làm ra được một bát bột ngô.
Hạt ngô chỉ giữ lại năm hạt để làm giống, còn lại đều làm thành bột.
Nhân bánh đơn giản, đến lúc đó dùng thịt sói trộn với lá dâu là được.
Làm xong những thứ này, cô lại đến Cửa hàng Huệ Hữu mua một ít vải màu hồng.
Vốn dĩ cô muốn mua giấy đỏ, nhưng không có.
Dù sao thì chẳng mấy ai dùng giấy, huống chi là giấy màu.
Loại vải hồng này là thứ các cô gái tiếp khách thường dùng để dẫn dụ khách, bình thường mặc quần áo cũng không ai mặc màu sắc sặc sỡ như vậy.
Thấy Tô Nguyệt mua loại vải hồng này về, Tống Tri Tri giật mình.
Cô bé giật lấy, không thể tin nổi nhìn Tô Nguyệt, “Nguyệt Nguyệt, cậu, cậu, nhà cậu không đến mức đó chứ, đâu phải là không có lương thực ăn! Cậu làm cái này để làm gì vậy!”
Tô Nguyệt cười phá lên.
Cô bé còn tưởng Tô Nguyệt nghĩ quẩn muốn đi tiếp khách.
“Ha ha ha ha ha, cậu hiểu lầm rồi, nhà mình chưa đến mức đó. Vải này mình có việc khác dùng.”
Cô lấy lại vải, rồi lấy từ trong bếp một cây gậy gỗ cháy đen, vẽ hoa văn lên vải.
Hồi đại học cô từng học môn cắt giấy, nhưng chỉ lo kiếm tín chỉ, không học tử tế, dù sao cũng còn chút ấn tượng.
Vẽ xong hoa văn cơ bản, cô cầm kéo cắt một hồi, một bông hoa cửa sổ ra đời. Tuy kiểu dáng đơn giản nhưng cô cũng đã cố hết sức.
“Oa, đây là cái gì vậy, đẹp quá, làm cái này để làm gì ạ?”
Tô Nguyệt cười cười, “Cái này gọi là hoa cửa sổ, dán lên kính có thể mang lại may mắn. Nhưng để tránh màu sắc gây hiểu lầm, chúng ta dán lên tường nhà mình thôi.”
Cô sợ dán lên cửa sổ sẽ khiến người khác tưởng là chiêu trò tiếp khách mới.
Vậy thì ngại lắm… nên vẫn là dán lên tường đi.
Hoa cửa sổ màu hồng dán lên bức tường gạch cũ kỹ, lại có cảm giác như hồi nhỏ đón Tết ở nhà ông bà.
Thế giới này không có khái niệm năm mới.
Nghe nói người trong thành cũng có một số ngày lễ, nhưng cũng chẳng liên quan gì đến những ngày lễ thời hiện đại hòa bình.
Đôi khi Tô Nguyệt cũng tự hỏi, rốt cuộc mình xuyên đến tương lai rất xa, hay là xuyên vào một thế giới song song?
Gạt những câu hỏi bí ẩn vũ trụ đó sang một bên, cô lại bắt đầu tìm trúc.
Trúc không hiếm lạ, gần đây có một bụi trúc nhỏ, nhiều nhà chặt trúc về làm thùng này nọ.
Nhưng thường thì chỉ những cây trúc to mới có ích, còn loại cành nhỏ chẳng ai cần, trừ khi mang về chẻ ra làm củi.
Nhà Tống Tri Tri có một ít.
Tô Nguyệt đến chọn một ít mang về nhà.
Không biết thế giới này có pháo hoa pháo nổ không, nhưng khu lưu dân thì tuyệt đối không có, nên Tô Nguyệt định dùng trúc để thay thế.
Dù sao “bạo trúc” chính là âm thanh trúc cháy nổ vỡ.
Lách tách lách tách, rất náo nhiệt.
Đã có “pháo hoa” thay thế, hoa cửa sổ thay thế, tiếp theo là “Gala đón xuân” thay thế.
“Hôm nay mỗi người chuẩn bị một tiết mục nhỏ thì sao?”
Tống Tri Tri mặt mờ mịt, “Tiết mục là gì ạ?”
“Ờ… chính là một màn biểu diễn nhỏ, tiểu phẩm, hát hò gì đó.”
Tôn Dịch cũng mờ mịt, “Tiểu phẩm là gì?”
Được rồi, khoảng cách văn hóa xuất hiện rồi…
Cuối cùng Tôn Dịch định biểu diễn quân thể quyền, Tô Tinh chuẩn bị kể một câu chuyện, Tống Tri Tri định hát một bài, còn Tô Nguyệt thì thổi kèn harmonica.
Cô tìm bốn cây gậy gỗ, mỗi cây đại diện cho một người, rút trúng ai thì người đó biểu diễn.
Tôn Dịch, Tống Tri Tri và Tô Tinh không hiểu Tô Nguyệt đang làm gì.
Bởi vì ở thế giới này, đêm giao thừa, Tết Nguyên Đán, đã trở thành ngày lễ riêng của Tô Nguyệt.
Đến tối, Tô Nguyệt đóng kỹ cửa sân sau và cửa sổ trong nhà, bịt kín mọi khe hở.
Sau đó cô làm một đống đồ ăn ngon.
Có khoai lang nướng, trứng xào mỡ sói, hạt dẻ nướng, bánh quy chấm mứt dâu đất, nước ngọt nấu từ đường phèn và lá dâu, cùng hai con chuột nhỏ nướng.
