Chương 64: Phá giải mạng trường
Sau khi Thích Ninh rời đi, Phó Thanh mới nhớ ra mình định nhắc nhở cô bé: đứa cháu trai của bà tính tình rất cố chấp, hễ quyết làm việc gì thì sẽ nghĩ mọi cách để đạt được.
Khúc Chi Hành không thuyết phục được Thích Ninh, với tính cách của ông ta, e là sẽ tự mình đến một chuyến, trực tiếp nói chuyện với cô.
Ai ngờ bị cắt ngang như vậy, lại quên béng mất.
Thích Ninh nhận được tin nhắn của Phó Thanh khi cô đã đến tòa nhà giảng dạy của khoa Công nghệ.
Cô mở tin nhắn xem xong, nghĩ thầm: Người S cấp đó, có thể đưa ra lý lẽ gì để thuyết phục mình? Chắc cũng không thoát khỏi những lời đường mật kiểu “vì vinh quang đất nước” đâu nhỉ.
Nếu hắn dám dùng đạo đức để ép buộc mình, thế thì chẳng còn cách nào khác là đánh một trận. Thiên phú tinh thần cấp S, cô cũng muốn được mục sở thị. Nghĩ đến đây, cô còn thấy hơi phấn khích.
Tòa nhà Công nghệ được ghép từ các tấm hợp kim titan màu xám nhạt và kính siêu trắng. Ánh nắng lướt qua tường, khúc xạ ra những tia kim loại lạnh lẽo ở các đường gấp khúc sắc nét, như thể phủ lên toàn bộ tòa nhà một lớp bạc lỏng.
Cấu trúc không phải hình khối truyền thống, mà là ba khối hộp chữ nhật nghiêng cài vào nhau. Phần phía đông nhô ra gần mười mét, chỉ được đỡ bởi bốn cột thép bọc sợi carbon, nhìn từ xa như một khoang tàu viễn tưởng lơ lửng trên không.
Thích Ninh kinh ngạc bước lên bậc thang, nhanh chóng tìm được lớp 12A1 (ban Công nghệ).
Khác với các môn khác theo mô hình bồi dưỡng năng lực đặc biệt, từ năm lớp 11, khoa Công nghệ đã đầu tư nhiều vào huấn luyện thực chiến. Việc học xuyên suốt ba năm cấp ba, lấy lớp học làm trung tâm.
Câu nói thường thấy nhất của họ là: “Công nghệ chỉ thực sự đột phá và tiến bộ khi có sự va chạm và trao đổi tư tưởng.”
Trong kỳ thi Mô phỏng sinh tồn, Thích Ninh có hỏi một bạn học khoa Công nghệ trong đội khác: cô muốn dùng thiết bị đầu cuối của mình kết nối với Tinh Võng, mà mạng trường bây giờ giới hạn quá nhiều, cửa hàng của cô cả tháng rồi chưa mở cửa.
Bạn đó trả lời rằng hiện tại cậu ta chưa thể phá mạng trường, nhưng lớp 12A1 có một thần có thể làm được.
Giờ Thích Ninh đến để đợi vị thần đó tan học.
Trong hành lang, cô nghe thấy tiếng thảo luận sôi nổi từ bên trong: “quá nhiệt”, “tính toán biên”, “mô hình nhận dạng”… những từ lạ lọt vào tai Thích Ninh.
Cô vô thức dùng gió cuốn những cánh hoa bay lên rồi rơi xuống, lại bay lên, lại rơi, cứ lặp đi lặp lại.
Chẳng bao lâu, cánh cửa kim loại của phòng học trượt sang hai bên. Tiếng thảo luận bên trong như thủy triều được nhấn nút phát, tràn ra cùng vài bóng người. Họ vừa đi vừa khoa tay múa chân, trên trán còn lấm tấm mồ hôi, rõ ràng cuộc tranh luận vừa rất căng thẳng.
Thích Ninh theo thói quen đếm thử, trong lòng thoáng ngạc nhiên: chỉ có bảy người.
Lúc nãy qua cánh cửa, cô còn tưởng bên trong ít nhất cũng phải hai chục người.
Cuộc trò chuyện của họ bỗng ngưng bặt khi nhìn thấy Thích Ninh ở cửa.
Cô gái xinh đẹp đột ngột xuất hiện quá nổi bật, dao động năng lực quanh cô như một từ trường vô hình, mang áp lực không thể nghi ngờ;
Cô đứng đó, không biểu cảm, môi mím thành một đường lạnh lẽo, nhìn sơ qua cứ như đến gây sự.
Bảy người lập tức trao đổi ánh mắt, ai cũng hoang mang giống nhau.
Không khí trong hành lang như đông cứng, không ai dám mở lời trước.
Sự ngượng ngùng lan tỏa trong không gian một lúc, Thích Ninh thấy mọi người đã ra hết, liền giơ tay ngừng luồng gió đang xoay quanh đầu ngón tay. Những cánh hoa bị năng lực của cô cuốn lên lơ lửng lập tức rơi lộp bộp như chuỗi ngọc đứt dây.
Giọng nói trong trẻo lạnh lùng của cô vang lên trong hành lang: “Xin hỏi ai là Liêu Khinh Ngôn?”
Trong đám đông, một nam sinh đeo kính gọng đen bỗng căng cứng sống lưng, tim đập thình thịnh.
Cậu ta nhanh chóng lục tung trí nhớ, xác định mình chưa từng đắc tội với cô bạn có khí thế mạnh mẽ này, mới nắm vạt áo khẽ đáp: “Tôi là.”
Thích Ninh nghe vậy bước nửa bước tới, khoảng cách gần lại, uy áp năng lực càng rõ rệt: “Phiền anh nói chuyện riêng một lát.”
Liêu Khinh Ngôn nuốt nước bọt, dưới ánh mắt lo lắng của bạn bè, cắn răng đi theo cô vào lại phòng học.
Khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cậu ta theo bản năng thầm đọc điều đầu tiên của nội quy trường: Không được dùng năng lực để bắt nạt…
Thích Ninh giơ tay vẽ một vòng quanh mép cửa, tường gió màu xanh nhạt lập tức hình thành, cách ly hoàn toàn âm thanh bên ngoài.
Làm xong tất cả, cô mới quay người, giọng dịu hơn một chút: “Tôi muốn nhờ anh giúp một việc.”
Nghe thấy chữ “giúp”, vai Liêu Khinh Ngôn đang căng cứng chùng hẳn xuống, hít thở cũng dễ chịu hơn nhiều.
Cậu ta đẩy cặp kính sắp trượt, dò hỏi: “Cậu muốn tôi làm gì?”
“Tôi muốn thiết bị đầu cuối của mình không chỉ giới hạn trong mạng trường, mà còn kết nối được với Tinh Võng bên ngoài,” Thích Ninh dừng một chút, bổ sung, “và không bị nhà trường phát hiện.”
“Thì ra là vì cái này.” Liêu Khinh Ngôn đáp, “Cách thì tôi có, chỉ là quá trình hơi rắc rối…”
Ẩn ý quá rõ: có thể làm, nhưng phải trả công.
Thích Ninh hiểu ngay, hỏi thẳng: “Báo giá đi.”
Liêu Khinh Ngôn giơ tay, xòe năm ngón.
Năm vạn? Thích Ninh hơi nhíu mày, nhanh chóng tính nhẩm: tuy không rẻ, nhưng cũng chấp nhận được.
Nhưng vẻ do dự này, trong mắt Liêu Khinh Ngôn lại thành ra khác.
Cậu ta hoảng hốt, sợ mình báo giá cao quá, cô bạn này nổi nóng ra tay, vội rụt ba ngón lại, chỉ còn hai ngón duỗi thẳng, ra vẻ như sắp chết:“Hai nghìn! Không thể ít hơn!”
“Đồng ý!”
Liêu Khinh Ngôn nhớ ra gì đó, nói: “Năng lực của tôi có thể giúp cậu phá giới hạn mạng trường, nhưng cậu không được đăng nhập Tinh Võng liên tục quá lâu, nếu không sẽ dễ bị trường phát hiện. Tốt nhất là giữ trong vòng mười phút.”
Cậu ta dừng lại, bổ sung chi tiết: “Cụ thể thế này: mỗi lần đăng nhập đủ mười phút, thì ngắt kết nối, chuyển về mạng trường, đợi một phút, rồi mới kết nối lại Tinh Võng.”
Thích Ninh gật đầu tỏ ý hiểu, giơ tay tháo thiết bị đầu cuối đeo tay. Liêu Khinh Ngôn nhận lấy, đặt thiết bị của cô và của mình song song trên bàn, lòng bàn tay từ từ ngưng tụ một luồng ánh sáng xanh dịu, nhẹ nhàng phủ lên hai thiết bị.
Mười phút sau, mồ hôi đã lấm tấm trên trán cậu ta. Khi thu tay, đầu ngón tay còn hơi run, cậu mới lên tiếng: “Xong rồi, giờ cậu có thể dùng nó kết nối Tinh Võng.”
Thích Ninh chuyển tiền xong, nói một tiếng cảm ơn ngắn gọn, rồi thân hình loáng một cái đã dịch chuyển tức thời thẳng về ký túc xá.
Chỉ để lại Liêu Khinh Ngôn ngẩn người trong phòng học trống, hồi lâu mới lẩm bẩm: “Thì ra là đại thần không gian… quả nhiên đáng sợ.”
