Chương 24: Không phải cậu để ý người ta đấy chứ?
“Cô gái đeo mặt nạ đó cậu tìm ở đâu ra vậy?” Ngủ một giấc no nê, có tinh thần rồi, Khuông Thiều vừa bò dậy đã quấn lấy Triển Dực hỏi.
Triển Dực nhìn bản đồ tinh hệ trước mặt, không để ý tới cậu ta. Câu này đã hỏi ba lần rồi, có ý nghĩa gì không? Sắp phải gặp bên kia rồi, cậu phải nghiên cứu cho kỹ đường về Đế Đô.
“Cậu thử dược tề đó chưa?” Khuông Thiều thấy Triển Dực không để ý mình cũng hoàn toàn không bị ảnh hưởng. Nếu ngay cả chút kiên nhẫn này cũng không có thì cậu ta còn là Khuông Thiều sao?
Liếc cậu ta một cái, Triển Dực hỏi: “Hiệu quả thế nào?”
“Vô cùng kinh người.” Khuông Thiều nói từng chữ một. Cậu vừa nhận được dữ liệu Khuông Xích gửi tới, cũng giật mình không thôi. Tuy lúc đó đã thử năng lực của Khuông Xích, nhưng cũng không ngờ kết quả lại như vậy.
“Ồ?” Triển Dực đặt đồ trong tay xuống, nhìn cậu ta: “Giống như cô ấy giới thiệu?”
Khuông Thiều nghiêm túc gật đầu: “Chỉ có hơn chứ không kém. Dữ liệu vừa gửi tới, Khuông Xích vừa vào cấp B, sau khi uống thì tăng không chỉ 10%. Cô ấy nhắm vào chắc là cấp B đỉnh phong. Hơn nữa, sau khi Khuông Xích dùng, tác dụng phụ đúng như lời giới thiệu, nhưng cậu biết đấy, bản giới thiệu đó nhắm vào cấp D, còn di chứng của dược tề này với Khuông Xích chỉ là suy yếu tinh thần lực trong mười lăm phút, ba tiếng sau là hồi phục hoàn toàn. Hơn nữa, đến nay vẫn chưa có bằng chứng nào cho thấy nó có di chứng khác!”
Trong mắt Triển Dực cũng lóe lên vẻ kinh ngạc. Cậu rất rõ nếu tăng 10% cho người có tu vi tinh thần lực cấp B thì là bước tiến lớn cỡ nào, hơn nữa lại không có di chứng, sức hấp dẫn này thật sự quá lớn.
“Cậu không biết giá trị của thứ này? Vậy mà cậu còn không tiếc bất cứ giá nào để mua?” Khuông Thiều càng kinh ngạc. Triển Dực là người nghiêm túc cỡ nào cậu không phải không biết. Trong lúc chưa rõ sự thật mà đã trực tiếp mua, hơn nữa còn không tiếc bất cứ giá nào để mua. Cậu ta trêu: “Không phải cậu để ý người ta đấy chứ?”
Tim Triển Dực đột nhiên đập mạnh. Đôi mắt xanh thẳm ấy cứ lóe lên trước mặt cậu, còn có đôi bàn tay trắng nõn nhỏ nhắn kia nữa.
Khuông Thiều thấy sắc mặt Triển Dực thay đổi, lắp bắp nói: “Cậu, cậu không phải thật sự để ý người ta đấy chứ?”
Triển Dực ổn định lại tinh thần: “Cậu nói bậy gì thế, người ta là con gái.”
“Xì.” Khuông Thiều còn tưởng mình nhìn lầm. Triển Dực xưa nay luôn tránh xa con gái. Gần đây cậu ta cũng chỉ lên Tinh Võng có một lần, yêu từ cái nhìn đầu tiên gì đó không đáng tin lắm. Đây là thời đại gì rồi, cậu ta không tin, hơn nữa người có vẻ ngoài băng lạnh, trong lòng lại ngầm phong lưu như cậu ta lại càng không thể.
“Nếu cô ấy không đeo mặt nạ chắc cũng khá xinh, đôi mắt ấy thật là trong veo.” Khuông Thiều nghĩ tới đôi mắt xanh biếc kia, to tròn, long lanh, xanh thẳm không chút tạp chất, còn có ánh mắt nghiêm túc ấy nữa.
Triển Dực lạnh lùng nhìn Khuông Thiều một cái, trong lòng không mấy hài lòng với việc Khuông Thiều trêu đùa cô ấy.
Khuông Thiều kinh ngạc nhìn Triển Dực một cái, hoàn toàn không giống tác phong của cậu ta: “Cậu không phải cũng chưa từng thấy mặt người ta đấy chứ? Vậy mà cậu còn tin tưởng người ta như thế?”
“Ánh mắt cô ấy.” Triển Dực nói: “Ánh mắt cô ấy rất nghiêm túc.”
“Ờ.” Khuông Thiều nghẹn lời. Cậu cũng cảm thấy ánh mắt cô ấy rất nghiêm túc, khiến người ta không khỏi tin lời cô ấy nói là thật. “Cậu quen cô ấy thế nào?”
“Vô tình gặp thôi.” Triển Dực vẫn nhìn lại bản đồ: “Cậu đừng nói xấu người ta.”
“Hả?” Khuông Thiều trợn mắt nhìn cậu ta, đây là đang bảo vệ cô ấy?
“Thu lại cái suy nghĩ dơ bẩn của cậu đi, tôi đây là nhắc nhở thiện ý.” Triển Dực không thèm nhìn cậu ta cũng biết cậu ta đang nghĩ gì.
“Giải thích gì chứ? Giải thích là che đậy, che đậy là sự thật.” Khuông Thiều cười.
Triển Dực nhìn cậu ta, khóe miệng khẽ nhếch lên. Có lòng tốt nhắc nhở cậu, cậu không nghe, còn trông mong có cách giải trừ băng phong sao?
Khuông Thiều bị nụ cười của cậu ta làm cho lạnh cả người, vội vàng đổi chủ đề: “Cậu nói xem, dược tề Núi Lửa này có thể chế tạo ra trong thực tế không?”
Triển Dực không nói gì. Cậu cũng từng nghĩ tới. Nếu dược tề Núi Lửa có thể chế tạo trong thực tế thì sẽ gây chấn động lớn cỡ nào? Lý trí nói với cậu rằng điều đó là không thể, nhưng nhớ tới đôi mắt xanh thẳm kia, cậu lại như phát điên mà cảm thấy cô ấy nhất định có thể làm được.
“Cậu không phải thật sự tin đấy chứ?” Khuông Thiều nhướng mày: “Không biết vì sao, tôi lại cảm thấy cô ấy có thể. Ha, tôi nhất định là điên rồi.”
Triển Dực nhìn Khuông Thiều với ánh mắt không mấy thiện ý. Cậu ta không điên.
“Có lẽ, Liên Bang thật sự đã mục nát rồi.” Giọng Khuông Thiều mang theo vẻ nghiêm túc chưa từng có, cũng là vẻ sa sút chưa từng có.
Triển Dực mở miệng, hồi lâu mới nói: “Mục nát rồi mới có thể tái sinh.”
Khuông Thiều chỉ cười lạnh. Cậu không đặt hy vọng vào chính phủ Liên Bang này giống như Triển Dực, hoặc có lẽ cậu đã sớm tuyệt vọng với chính phủ Liên Bang mục nát này rồi.
“Sắp tới rồi.” Triển Dực biết tất cả về Khuông Thiều, cho nên càng không có lời an ủi nào để nói, chỉ nói vậy.
“Cậu còn chưa về Đế Đô đã đứng trước đầu sóng ngọn gió rồi.” Khuông Thiều lắc đầu. Cậu ta tránh còn không tránh được, vậy mà còn tự mình lao vào.
Triển Dực nhìn cậu ta một cái: “Trong mười ngày sẽ tới Đế Đô.”
“Được, đợi cậu, chú ý an toàn.”
Triển Dực gật đầu, tắt liên lạc, im lặng rất lâu. Với Khuông Thiều, cậu xem như anh em, bạn bè, đối thủ cạnh tranh. Bọn họ có hoàn cảnh gần như giống nhau, chỉ là chọn con đường khác nhau.
Cậu vẫn theo nguyện vọng thời thơ ấu mà vào quân đội, còn cậu ta một mình xông vào thế giới lính đánh thuê. Nơi đó không có thân phận, không có đặc quyền, không có tất cả những gì vốn thuộc về cậu ta, chỉ có tín điều kẻ mạnh là tôn. Ba năm qua, một người liều sống liều chết trong đội lính đánh thuê, một người thì bươn chải ở Hắc Vực. Ba năm liên lạc không nhiều, nhưng cậu hiểu cậu ta, cậu ta cũng hiểu cậu.
Nhìn thời gian một chút, cậu đi tới phòng điều khiển bên cạnh.
“Đã liên lạc được với hạm đội nhà Vạn Sĩ chưa?” Triển Dực bước vào phòng điều khiển, hỏi A Tả bên cạnh.
“Đã kết nối rồi, lão đại.”
Triển Dực nhìn thiết bị điều khiển trước mắt, Vạn Sĩ Liễm Hạo xuất hiện: “Vạn Sĩ tam thiếu.”
“Khách khí rồi, gọi tên tôi là được.” Vạn Sĩ Liễm Hạo nói.
Triển Dực cũng không khách sáo, gật đầu nói: “Một tiếng nữa tôi sẽ gặp ngài.”
Vạn Sĩ Liễm Hạo nhìn Tuyên Tuyên đang ngồi ngoan ngoãn bên cạnh rồi mới gật đầu: “Bên tôi đã chuẩn bị xong.”
“Được, vậy giữ liên lạc, một tiếng nữa gặp.”
Vạn Sĩ Liễm Hạo gật đầu.
Tên nghe khá quen, mặt càng quen hơn? Mình đâu có người quen ở đây nhỉ? Tuyên Tuyên bên cạnh nhìn tới nhìn lui.
