Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Người Cướp Suất Nhập Học Không Biết Mình Đã Đắc Tội Quốc Bảo - Tô Lê Lê > Chương 71

Chương 71

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 71: CP mà Tô Lê Lê đẩy thuyền

 

Không gian tinh thần vỡ nát, quả nhiên xứng danh tuyệt chứng của thời đại tinh tế!

 

Tô Lê Lê da đầu tê dại nhìn đống đổ nát trước mắt, nếu thật sự để cô tự mình chữa trị thì căn bản không biết bắt đầu từ đâu.

 

“A Mộc, có cần em giúp gì không?” Giọng Tô Lê Lê thậm chí còn trở nên yếu ớt.

 

“Không sao, A Lê, để tôi xem trước, cần thì sẽ gọi em.” A Mộc nói xong, tinh thần thể bắt đầu bay vòng quanh không gian tinh thần vỡ nát này, lượn hết chỗ này đến chỗ khác.

 

Trong khi A Mộc đang cần mẫn kiểm tra, Tô Lê Lê lại không nhịn được mà lơ đãng.

 

Bây giờ cô càng ngày càng cảm thấy, ba tinh thần thể trong không gian của mình chẳng phải mấy em bé đáng yêu gì, mà toàn là đại lão siêu ngầu!

 

Loại có thể ôm đùa đó!!

 

Tiểu nhân trong lòng Tô Lê Lê sờ bụng mình! Khó trách gần đây cô luôn thấy dạ dày không tốt.

 

Hóa ra cô là muốn ăn cơm mềm!!

 

Hu hu! Đừng nói! Đúng là thơm thật rồi, chị em ơi!!

 

“A Lê, ở đây có phát hiện.” A Mộc đột nhiên lên tiếng.

 

“Hử? Ở đâu?” Tô Lê Lê tập trung nhìn quanh, nhưng thứ cô thấy vẫn chỉ là một đống đổ nát.

 

“Ở đây.” A Mộc thò xúc tu tinh thần ra, chạm vào một tinh thể hình thoi duy nhất đang phát ra ánh sáng yếu ớt trong đống mảnh vỡ tinh thần.

 

“Đây là gì?” Tô Lê Lê cũng thò một xúc tu tinh thần ra, bọc lấy tinh thể, nhìn kỹ một hồi mới thốt lên: “Cái này không phải là ý thức của Lục Vân Sinh đấy chứ!!”

 

Ý thức chính là linh hồn!! Mà linh hồn của Lục Vân Sinh, vì mất đi không gian tinh thần, nên đang bị năng lượng trong vũ trụ không ngừng tiêu hao, từ một ý thức sáng như bóng đèn, đến giờ chỉ còn ánh sáng le lói.

 

Tô Lê Lê hoàn toàn không dám tưởng tượng, nếu đến trễ hơn một chút, dù cô có cứu sống Lục Vân Sinh, e rằng cũng chỉ là một người thực vật.

 

“A Mộc, bây giờ phải làm sao? Anh ấy sắp không còn nữa rồi!” Tô Lê Lê lo lắng, giọng nói thậm chí còn hơi rưng rưng.

 

“A Lê, em hãy dùng tinh thần lực bọc ý thức của anh ấy lại.” Khí chất trưởng bối của A Mộc lúc này phát huy tác dụng.

 

Giọng nói không nhanh không chậm, cùng với thái độ bình tĩnh ung dung của anh ấy, khiến Tô Lê Lê từ hoang mang luống cuống dần bình tĩnh lại: “Vâng.”

 

Sau khi Tô Lê Lê bình tĩnh lại, tinh thần lực hình thành một chiếc hộp vuông trong suốt, bọc lấy tinh thể hình thoi.

 

Tinh thể hình thoi ở trong chiếc hộp trong suốt quả nhiên không còn tối đi nữa!

 

Không biết có phải ảo giác của Tô Lê Lê không, cô cảm thấy ánh sáng của tinh thể hình thoi dường như đang sáng dần lên.

 

Đây có phải là đại diện cho việc Lục Vân Sinh cũng khao khát được sống tiếp?

 

Tô Lê Lê nghĩ đến Ôn Ngọc Thành đang lo lắng chờ đợi bên ngoài, lại nhìn tinh thể hình thoi trong tay đang cố gắng giãy giụa, nỗ lực phát sáng.

 

Một người ở ngoài, một người ở trong, rõ ràng chỉ cách nhau một lớp da thịt, nhưng cả hai đều đang dốc hết sức lực, cố gắng để gặp lại đối phương.

 

Tô Lê Lê chỉ nghĩ thôi cũng đủ để tưởng tượng ra một câu chuyện ngược tâm rồi.

 

Lục Vân Sinh và Ôn Ngọc Thành thảm quá!!

 

Nếu lúc này tinh thần thể của Tô Lê Lê có nước mắt, chắc hẳn đã chảy ròng ròng rồi.

 

Hôm nay dù có vượt qua sinh tử, cô cũng phải cướp Lục Vân Sinh từ tay Diêm Vương về!

 

Hôm nay cô nhất định sẽ làm bà mối!!! Đừng hòng ai cướp người với cô!!! CP cô đẩy thuyền nhất định phải khóa chết!!!

 

Nghĩ vậy, Tô Lê Lê tràn đầy hăng hái hỏi: “A Mộc! Tiếp theo còn phải làm gì? Cứ việc sai bảo em!! Em làm hết!!”

 

“???”

 

A Mộc hơi khó hiểu nhìn Tô Lê Lê đột nhiên như được tiêm máu gà, nhưng vẫn lắc đầu cưng chiều: “Không cần, tiếp theo cứ giao cho tôi, tôi sẽ vá lại những mảnh vỡ tinh thần còn dùng được, thời gian có thể hơi lâu, A Lê, em nên ra nói với người bên ngoài một tiếng.”

 

“Vâng, khoảng bao lâu?” Tô Lê Lê hỏi.

 

“Ba ngày.” A Mộc ước tính đại khái.

 

“Được... ạ.” Tô Lê Lê nghẹt thở, trong lòng còn hơi run run nghĩ, cũng lâu thật đấy.

 

Chắc lần này nhiều người lại náo loạn mất, vẫn nên ra ngoài dặn dò một tiếng thì hơn.

 

Nghĩ xong, Tô Lê Lê liền ra khỏi không gian tinh thần của Lục Vân Sinh, rồi mở mắt ra.

 

“Tô tiểu thư, Vân Sinh còn cứu được không?” Ôn Ngọc Thành sốt sắng hỏi.

 

Chiến Nguyên Hạo không nói gì, cũng nhìn Tô Lê Lê, chờ cô giải đáp.

 

“Còn cứu được, nhưng thời gian có thể hơi lâu.” Tô Lê Lê vừa nói vừa có chút chột dạ nhìn Chiến Nguyên Hạo.

 

Chiến Nguyên Hạo tuy hơi bất ngờ vì Lục Vân Sinh vẫn còn cứu được, nhưng nhìn vẻ mặt của Tô Lê Lê, trong lòng liền có dự cảm không lành.

 

Biểu muội này e là sắp hố mình rồi!!

 

Nhưng so với việc cứu người, anh cũng liều mạng rồi.

 

Chiến Nguyên Hạo hít một hơi thật sâu, rồi khóe miệng giật giật: “Bao lâu? Em nói đi!”

 

“Ba ngày.” Tô Lê Lê đôi mắt bất an đảo qua, vẻ mặt đầy chột dạ không dám nhìn biểu tình của Chiến Nguyên Hạo.

 

Tim Chiến Nguyên Hạo như ngừng đập một nhịp, rồi thốt lên: “Tô Lê Lê! Em coi anh là thần sao? Làm sao anh có thể giấu được tin tức của một người sống sờ sờ trong ba ngày chứ?”

 

“Vậy làm sao bây giờ? Không gian tinh thần của Lục Vân Sinh vỡ nát quá mức, sửa chữa cần lâu như vậy mà.” Tô Lê Lê ấm ức nói.

 

“Tô tiểu thư, cô yên tâm, ba ngày này tôi nhất định sẽ canh giữ hai người, không để ai đến gần, trừ khi giẫm qua xác tôi.” Ôn Ngọc Thành vừa nghe Lục Vân Sinh có thể cứu, đâu còn suy nghĩ gì nữa, trực tiếp kích động nói năng vô não.

 

Cũng may Chiến Nguyên Hạo không so đo với cái tên ngốc tạm thời mất trí này, cuối cùng chỉ thở dài một tiếng: “A Lê, không giấu được đâu, anh nói với ông nội trước, để ông ấy xem có thể giúp chúng ta không.”

 

“Vâng! Biểu ca, giao hết cho anh, em vào đây.” Tô Lê Lê vẫn rất tin tưởng IQ của Chiến Nguyên Hạo.

 

Có anh ấy ở đó, cô có thể yên tâm không cần động não.

 

“Biểu muội, chú ý an toàn.” Chiến Nguyên Hạo quan tâm nhất vẫn là biểu muội của mình, trước khi cô vào lại không nhịn được dặn dò thêm lần nữa.

 

“Vâng.” Tô Lê Lê nói xong, lại nhắm mắt, ý thức quay về bên cạnh A Mộc.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn