Chương 2: Tai sói
Cảm giác tê dại truyền đến từ đôi tai khiến Minh Thương hoàn toàn không kịp phòng bị, anh bị kích thích đến mức cả người run rẩy.
Tất cả thú nhân đều ghét bất cứ thứ gì đại diện cho hình thú, đặc biệt là giống cái. Họ vô cùng chán ghét và khinh bỉ khi nhìn thấy hình thú của giống đực, bởi vì một khi giống đực xuất hiện hình thú, hoặc là chiến đấu, hoặc là mất khống chế, hoặc là tử vong. Bất kể là loại nào, đều cho thấy hình thú của giống đực là biểu tượng của sự thô lỗ và xui xẻo.
Vậy mà cô ấy lại không hề chê bai mà còn sờ tai sói của anh, còn nói đáng yêu!
Minh Thương cố gắng tìm kiếm trên khuôn mặt cô ấy ý trêu chọc và chế giễu, nhưng một sự chiếm hữu nào đó đang điên cuồng gào thét, khiến anh căn bản không thể tập trung để ý đến chuyện khác. Anh thở gấp, cơ thể theo bản năng muốn đến gần cô, đến gần hơn với hương thơm thoang thoảng đang tràn vào hơi thở, nhưng lý trí lại đang ngăn cản ý nghĩ nguy hiểm đó.
Anh chỉ còn cách mâu thuẫn, kiềm chế để ngả người ra sau: “Ngài, ngài tránh xa tôi một chút, tôi sẽ… làm hại ngài!”
Tô Nại áp sát vào cổ anh, theo tài liệu cô có được trước khi đến, đây là thế giới dị tính luyến, khả năng cao sẽ không có bạn đời đồng giới, và cô không ngửi thấy bất kỳ mùi phụ nữ nào trên người đàn ông này.
Ngũ giác của cô rất nhạy bén, chỉ cần người đàn ông trước mắt này từng tiếp xúc gần gũi với phụ nữ trong vòng nửa năm, cô đều có thể nhận ra, nhưng không có, một chút cũng không. Vậy thì có thể phán đoán ra người thú nam đẹp trai này chắc chắn đang độc thân, và đời tư vô cùng sạch sẽ.
Thật tuyệt vời, cô thích những người đàn ông sạch sẽ, và người đàn ông này đúng là gu của cô.
Cơ bắp anh rắn chắc, vóc dáng cao lớn đầy uy thế, ngũ quan sâu sắc, đường nét lạnh lùng như quân nhân, nhưng lúc này mặt anh đỏ bừng, cơ thể đang thở dốc vì phát tình, với Tô Nại, cả người anh đang tỏa ra một cảm giác kích thích đầy mâu thuẫn.
Tốt lắm.
Khi làm nhiệm vụ ở thế giới ABO, cô cũng từng chứng kiến đồng đội phát tình khi không có thuốc ức chế, lúc đó đồng đội khác sẽ giúp giải quyết, phát tình là chuyện rất nguy hiểm, pheromone sẽ thu hút kẻ địch.
Cô chưa từng thử giúp kiểu này, nhưng không ngại làm việc tốt để thử giúp anh một lần, tiện thể nghiên cứu cấu tạo cơ thể anh, xem có liên quan gì đến tuổi thọ của anh không.
Nhìn Minh Thương đang cứng đờ vì sự tiếp cận của mình, Tô Nại hài lòng nở một nụ cười vô hại, nhẹ nhàng đặt tay lên người anh, dịu dàng nói: “Người thú tiên sinh thân mến, cần tôi giúp anh không?”
Ánh mắt cô quét đến cái đuôi phía sau anh đang như muốn vẫy về phía cô, nụ cười càng thêm ngoan ngoãn.
Minh Thương nhận ra tay cô đặt ở đâu, kinh hãi nhìn cô.
Nơi bị đè nén xấu hổ điên cuồng phình to, căng đến mức đáng sợ, anh rên lên một tiếng: “Không, ngài đừng… ưm…”
Người con gái trẻ tuổi trước mặt này, sao cô ấy có thể… dùng vẻ mặt ngoan ngoãn như vậy để làm chuyện hoang dã như thế này?!
Xấu hổ, kháng cự, mong chờ, kích thích non nớt.
Sự kiềm chế đáng tự hào của anh dưới tay cô đang từng chút vỡ vụn!
Trái tim trong lồng ngực Minh Thương đập như muốn nổ tung! Mọi giọt máu trong người đều đang sôi sục!
Trong tình huống bình thường, giống cái rất sợ hãi và chán ghét giống đực đang phát tình, bởi vì trong trạng thái phát tình, hành vi của họ sẽ trở nên vô cùng hung mãnh, không thể kiềm chế được bản thân để biết thương hoa tiếc ngọc, trong tình huống như vậy, trải nghiệm giao phối của giống cái đương nhiên sẽ không tốt, nên rất nhiều giống cái làm chủ sẽ giao phối trước để trấn an bạn đời giống đực của mình trong giai đoạn đầu phát tình.
Nhưng vị giống cái xa lạ tôn quý này không những không sợ anh, mà còn… tại sao?
Lý trí rất nhanh bị nhấn chìm, còng tay siết chặt, anh không có chút kinh nghiệm nào về phương diện này, chỉ có thể thuận theo bản năng, phối hợp, cơ bắp căng cứng nhấp nhô, trên người Tô Nại có một loại khí tức giống cái đặc biệt vừa dụ dỗ vừa ức chế anh, khiến chỉ số phát tình của anh kẹt lại ở ranh giới sắp sửa sụp đổ thành hình thú, lại không thể hoàn toàn sụp đổ, chỉ có thể duy trì trạng thái nửa người nửa thú này để mặc cô khống chế, cảm giác không thể tự chủ này gần như khiến anh phát điên!
Anh nhìn cô chằm chằm, thậm chí có thể cảm nhận được quá trình cô từ non nớt đến nhanh chóng thành thạo, như thể anh là món đồ chơi trong lòng bàn tay cô, là món đồ chơi khi cô nổi hứng thú.
Một lần, hai lần, ba lần… năm lần! Không đủ, không đủ.
Anh không kìm được muốn cầu xin cô, van xin cô cho anh nhiều hơn, nhưng không được, anh cắn rách lưỡi mình, khoang miệng tràn ngập mùi máu, mồ hôi chảy vào cổ áo xộc xệch, làm ướt lớp áo bó sát cơ ngực, đôi mắt mất tiêu cự nhìn lên trần nhà, dùng chút thần trí cuối cùng để kiềm chế bản thân không nhào vào cô!
Thời gian trôi qua trong những tiếng rên trầm thấp, khí tức trên người Tô Nại dường như có tác dụng trấn an giống đực.
Anh cứ như vậy, kỳ diệu thay, tỉnh táo lại trên tay cô.
Khoảnh khắc này anh hận không thể tự bắn cho mình một phát!
Thú thần trên cao, anh đã làm chuyện hỗn đản gì vậy.
Cả đời anh chưa từng thảm hại đến thế này.
Nhưng cơ thể lại có một cảm giác kỳ lạ, như thể có một niềm vui kỳ diệu nào đó.
Anh luôn nghĩ mình có khả năng tự khống chế cực mạnh, nghĩ mình không hứng thú với chuyện này, vậy mà anh lại… là một giống đực phóng đãng vô sỉ như vậy sao, anh thậm chí còn chưa kết thành quan hệ bạn đời với cô, mà đã để mặc cô làm chuyện như vậy với anh.
Rõ ràng, chỉ cần anh muốn ngăn cản thì hoàn toàn có thể dễ dàng ngăn cản, nhưng…
Khuôn mặt vô tội của Tô Nại áp sát lại gần anh, chớp đôi mắt đen láy, nói: “Người thú tiên sinh, tôi đói rồi, anh có gì ăn không?”
Trái tim Minh Thương vẫn chưa trở lại nhịp bình thường lại đập thình thịch một cái khi đối diện với ánh mắt cô, thứ biểu tượng giống đực vừa lắng xuống lại bắt đầu bồn chồn không yên! Anh đột ngột quay mặt đi, mím môi, dùng lực cổ tay, không còn kìm chế sức mạnh nữa, cơ bắp cánh tay nổi lên, gân xanh ngoằn ngoèo lộ ra, xiềng xích của còng tay dưới lực kéo của anh bị kéo dài ra một cách khó khăn, sau đó “keng!” một tiếng, xiềng xích bị kéo đứt.
Anh lấy chìa khóa từ ngăn kéo ra mở chiếc vòng tay sắt, đứng dậy.
Đúng lúc Tô Nại nghĩ mình có phải đã quá đáng không, thì anh quay lại từ phòng bếp, đưa cho cô vài thứ, không dám nhìn cô, giọng trầm thấp khàn khàn nói: “Xin lỗi, hiện tại chỉ có mấy loại dinh dưỡng dịch này, ngài xem có loại nào thích không, hôm nay nhà bị khóa chặt, không ra ngoài được, có lẽ phải làm phiền ngài tạm chấp nhận vậy.”
Tô Nại nhận lấy, quan sát mấy ống dinh dưỡng có bao bì lạ lẫm này, mở ra nếm thử một chút.
Để thuận tiện cho việc đến thế giới này làm việc, trước khi xuyên qua, viện khoa học kỹ thuật đã lắp cho cô một hệ thống máy dò thành phần siêu nhỏ trên đầu lưỡi và một hệ thống không gian trên cổ tay.
Lúc này, đầu lưỡi vừa nếm được một chút vị chát, trong đầu liền truyền đến một giọng nam hệ thống lạnh lùng mà chỉ mình cô nghe được:
“Đang kiểm tra——”
“Kiểm tra hoàn tất: thành phần dinh dưỡng của chất lỏng hiện tại khá cao, phù hợp với nhu cầu cơ thể con người, không độc hại, đã hủy chức năng lọc độc tố, có thể ăn được, không có chức năng kéo dài tuổi thọ.”
Cô ngửa đầu uống cạn.
Emmm, cảm giác no rất đầy đủ, giống như một loại đồ uống vị trái cây, trước chát sau ngọt, nhưng đối với một người đã quen ăn đồ ăn như cô, chỉ uống nước vẫn còn thiếu một chút gì đó.
Vì anh đã nói chỉ có những thứ này, cô cũng không ép, môi trường sống nào cô cũng từng trải qua, cứ coi như ăn bánh quy nén dạng lỏng, nhịn một chút cũng không sao.
Sau khi bụng đã no, Tô Nại mệt mỏi xoa xoa mắt.
Có lẽ là do không hợp với thổ nhưỡng của thế giới này, cũng có lẽ là do ở trong cỗ máy xuyên không quá lâu, cơ thể cô đang ở trong trạng thái vô cùng suy yếu, sau khi trải qua “lao động” vừa rồi, đã không còn chút sức lực nào nữa.
Bước đầu phán đoán, người thú tiên sinh trước mặt này không có ác ý với cô, môi trường kín, ừm, tương đối an toàn.
Cô mềm nhũn nằm sấp trên ghế sofa, hai giây sau đã ngủ say, tiếng thở dần trở nên đều đặn.
Minh Thương phức tạp nhìn cô.
Giống đực phát tình cần thành phần dịch cơ thể của giống cái để trấn an mới có thể bình tĩnh lại, chưa bao giờ nghe nói có giống cái nào chỉ dùng tay là có thể giải quyết vấn đề, khí tức trên người cô quá khiến người ta muốn gần gũi và chìm đắm, phải biết rằng, ngay cả giống cái đẳng cấp tối cao cũng chưa từng khiến anh mất khống chế.
Cô ấy, có vẻ hơi đặc biệt.
