Chương 64: Ý nghĩ đen tối
Á Âu bị Hạ Ái gõ cửa lôi ra khỏi phòng, cả ông lão trông như béo lên một vòng.
Ông không ngừng luyện tập theo thực đơn của Tô Nại, mỗi ngày nếm thử sáu bảy bữa, mà mỗi bữa đều ép mình ăn hết, đến cả những nếp nhăn trên gương mặt già nua cũng bị lớp mỡ làm cho giãn ra trông mượt mà hơn.
Biết được trong lúc mình bế quan, bên ngoài đã xảy ra một trận đại chiến, ông còn trầm ngâm suy nghĩ: “À, thì ra hôm qua nhà rung là do bên ngoài đánh nhau, chứ không phải nồi của ta nổ.”
Nghĩ vậy, ánh mắt già nua của ông lóe lên tia vui mừng: “Vậy là Minh Thương quân soái đã tìm tới, chúng ta có thể về được rồi nhỉ?”
Hạ Ái gật đầu: “Cháu nghĩ là vậy. Chiến hạm của đế quốc vẫn đậu ở đó, lính đặc cấp đều canh giữ trên tàu, có lẽ chỉ cần đợi Minh Thương quân soái nghỉ ngơi xong là đi được.”
Á Âu nghe vậy vội vàng về phòng thu dọn nồi chảo, đặc biệt là thực đơn Tô Nại đưa, và những kinh nghiệm nấu ăn mà ông tổng kết được trong nhà mấy ngày nay. Những thứ này đều là bảo bối phải mang về Học viện Nghiên cứu Thực đơn Cổ Đế Đô, ghi chép vào lịch sử, rồi dạy lại cho học trò!
Ông đã quyết định, khi về sẽ nhờ Tô Nại đến học viện của ông làm giáo sư, dù chỉ là giáo sư danh dự thỉnh thoảng lên lớp cũng được! Tin rằng với tình cảm cùng nhau vượt qua hoạn nạn thời gian qua, cô ấy nhất định sẽ không từ chối!
Như vậy, ông cũng coi như không bị bắt cóc uổng phí!
Ông lão vui vẻ ngân nga một điệu nhạc, rồi để ý thấy Hạ Ái đứng ở cửa, ánh mắt không ngừng nhìn về phía phòng Tô Nại bên cạnh, ông trầm ngâm một chút rồi hỏi: “Chú của cậu là công tước hạng nhất của Cơ Tư tinh, cậu có muốn về cùng chúng ta không? Hay ở lại Cơ Tư tinh để phát triển?”
“Tất nhiên là về.”
Hạ Ái mím môi: “Chị Tô Nại ở đâu, cháu sẽ ở đó.”
Chuyện kỳ phát tình lần đó, cậu rất áy náy, nhưng đồng thời cũng là cây định hải thần của cậu.
Nếu như trước khi vượt qua kỳ phát tình, cậu còn không dám để bản thân thấp hèn đi theo bước chân của Tô Nại, thì sau chuyện đó, cậu đã vô cùng kiên định với quyết tâm đi theo.
Trừ khi, chị Tô Nại không cần cậu nữa.
Á Âu nhìn dáng vẻ trẻ trung bị cảm xúc chi phối của cậu, cân nhắc một chút rồi nói: “Cậu bé báo đen, ta khuyên cậu, cậu có thể không nghe, nhưng cậu đã bao giờ để ý xem, xung quanh Tô Nại đều là những kẻ như thế nào chưa?”
Hạ Ái ngẩn người, nghĩ đến điều gì đó, sắc mặt dần thay đổi.
Á Âu nói thay cậu: “Minh Thương quân soái, Lý Sâm, còn cả Á Đặc mà cậu nói trong lúc chiến đấu đã dùng lời nói trêu ghẹo cô ấy, không nói đến thân phận và thế lực phía sau bọn họ, chỉ riêng ba người này, mỗi người đều là nam tính cấp SSS.”
“Là nữ tính đẳng cấp cao nhất thế giới tinh tế, xung quanh Tô Nại sau này sẽ chỉ tụ tập ngày càng nhiều nam tính cấp SSS, cậu tính sao đây?”
Dưới lời kể của ông, khuôn mặt vốn đã tái nhợt vì mất máu do vết thương của Hạ Ái lại càng trở nên trắng bệch hơn.
“Cháu... cũng là nam tính cấp SS rồi.” Giọng cậu có chút thiếu tự tin.
Thiếu niên vốn tự ti và u uất này, sau khi nói câu đó, ngay cả chút tự tin cuối cùng cũng tiêu tan.
Thực ra cậu biết rõ, bác sĩ đã nói, dựa trên tình trạng kiểm tra cơ thể của cậu, ban đầu cậu có lẽ chỉ là nam tính cấp S.
Chính là “ngoại lực” đã khiến cậu vượt cấp trở thành cấp SS.
Đúng vậy, cậu không có thực lực, không có địa vị, không được trầm ổn như những nam tính khác bên cạnh Tô Nại.
Nhìn thấy vẻ mặt của cậu, Á Âu đại khái hiểu được thiếu niên này đã nhận ra điểm yếu của mình, bước tới vỗ vai cậu, nói: “Cơ Tư tinh có chú cậu gây dựng nền tảng cho cậu, nơi này rất thích hợp để cậu phát triển. Nam tính chỉ khi đủ mạnh mẽ, có thực lực bảo vệ được nữ tính, mới có thể ở lâu bên cạnh nữ tính. Những nam tính ăn cỏ chỉ biết dựa vào việc lấy lòng nữ tính để duy trì sự sủng ái, thường chỉ nhận được sự yêu thích trong chốc lát.”
“Cậu phải suy nghĩ cho kỹ, Tô Nại khác với những nữ tính khác, bên cạnh cô ấy, cho đến nay vẫn chưa từng có chỗ cho nam tính ăn cỏ.”
Hạ Ái cụp mắt xuống, đôi môi mỏng mím chặt lại: “Cháu biết rồi, cháu sẽ... suy nghĩ thật kỹ.”
Chiến hạm đậu trên bãi đất trống của bộ đội.
Rất nhiều binh sĩ đang dọn dẹp tàn cuộc của trận chiến hôm qua. Hạ Ái tiến lại gần chiến hạm, thì phát hiện có một nam tính cao lớn cũng đứng cách đó không xa, nghe thấy động tĩnh phía sau, quay lại liếc nhìn cậu một cái: “Vết thương ở bụng xử lý xong rồi à?”
Hạ Ái gật đầu: “Xử lý xong rồi, chú.”
Cậu bước tới bên cạnh Hạ Vị Minh, nhìn dáng vẻ ông ta điềm tĩnh giám sát binh lính dọn dẹp chiến trường, lên tiếng: “Chú, chú có thích nữ tính nào không?”
Vẻ mặt lạnh lùng của Hạ Vị Minh khựng lại một chút, rồi nhìn về phía cháu trai mình, sắc mặt trở nên cứng nhắc hơn một chút: “Hỏi cái này làm gì?”
May mà phản ứng nhỏ của ông ta giấu cũng khá tốt.
Sự chú ý của Hạ Ái hoàn toàn không đặt trên người ông ta, mà tiếp tục uể oải nói: “Nếu chị Tô Nại không phải là nữ tính cấp 4S, mà là nữ tính cấp thấp, liệu khả năng cháu bảo vệ được chị ấy có lớn hơn không?”
Hạ Vị Minh thầm thở phào nhẹ nhõm, nhíu mày nói: “Không có khả năng đó. Đẳng cấp của Tô Nại bản thân nó đã là mạnh mẽ, cô ấy thông minh quả cảm, xinh đẹp động lòng người, dù không có đẳng cấp đó, ta tin chắc xung quanh cô ấy tuyệt đối sẽ không thiếu người bảo vệ. Hơn nữa, nam tính vốn nên tìm một chủ mẫu có đẳng cấp cao hơn mình, dù không tìm được người cao hơn, cũng không được thấp hơn mình quá hai đẳng cấp lớn, như vậy mới an toàn cho cả hai bên.”
Không hiểu tại sao Hạ Ái lại có dáng vẻ buồn bã mất mát như vậy, Hạ Vị Minh nói: “Hạ Ái, ta không muốn vạch trần vết thương lòng của cháu, nhưng tiền lệ của cha và mẹ cháu vẫn còn đó, ta nghĩ cháu hẳn phải hiểu rõ điều này.”
Mái tóc đen trước trán của Hạ Ái khẽ rũ xuống theo động tác cúi đầu, che đi đôi mắt u ám, cậu cay đắng nói: “Vâng, cháu hiểu, cháu chỉ là... nghĩ thôi.”
Cha cậu là nam tính cấp S, còn mẹ cậu chỉ là nữ tính cấp D, khoảng cách đẳng cấp giữa hai người quá lớn, sẽ gây ra những vấn đề an toàn rất nghiêm trọng.
Nam tính đẳng cấp cao trong kỳ phát tình, không thể được trấn an bởi nữ tính thấp hơn mình từ hai đẳng cấp trở lên, còn nữ tính đẳng cấp thấp, nếu muốn sinh ra huyết mạch của nam tính cao hơn mình hai đẳng cấp, thì cũng rất có khả năng phải trả giá bằng tính mạng.
Năm đó mẹ cậu suýt chết mới sinh ra cậu, sau đó sức khỏe không tốt, kéo dài đến năm cậu chín tuổi, cuối cùng vẫn qua đời.
Cha cậu vì vậy mà trách móc cậu, thêm vào việc dùng thuốc ức chế kéo dài để đè nén kỳ phát tình, cả cơ thể và tinh thần đều ở bên bờ vực sụp đổ.
Cha mẹ cậu chính là ví dụ điển hình của việc đẳng cấp người thú chênh lệch quá lớn mà kết thành bạn đời.
Trước khi gặp Tô Nại, Hạ Ái căn bản chưa từng nghĩ đến việc kết bạn đời với nữ tính.
Dù có nghĩ, thì ít nhất cũng phải là người có đẳng cấp cao hơn cậu, như vậy cậu mới không phải lo lắng cô ấy sẽ chết.
“Nhưng đẳng cấp cao, thì nữ tính của cậu sẽ không thuộc về cậu nữa.”
Ý nghĩ này vừa hiện lên, chính Hạ Ái cũng giật mình cảnh giác.
Tại sao cậu lại có ý nghĩ đen tối như vậy?
Chị Tô Nại sống, còn quan trọng hơn việc ở bên cậu!
Cậu quả nhiên... thật bẩn thỉu!
