Chương 74: Cậu nhóc này không biết nói giảm nói tránh à?
Ngày hôm sau.
Bên ngoài Viện Nghiên cứu Cổ ẩm, xung quanh đều bị các nam tính vây kín. Vì học viện không mở cửa với bên ngoài, những nam tính không vào được bắt đầu nghĩ đủ mọi cách để lẻn vào.
Kẻ trèo tường, kẻ biết bay, kẻ giả làm sinh viên.
Thậm chí còn có cả bọn phe vé không đâu thiếu, thần thần bí bí tiếp cận các nam tính: “Này anh bạn! Muốn gặp Tô Nại không? Tôi dẫn anh vào viện nghiên cứu, tôi biết một con đường nhỏ, đắt hơn một chút, nhưng đó là Tô Nại đấy! Đừng nhìn mấy kẻ trèo tường biết bay kia, hôm nay an ninh của viện nghiên cứu nghiêm ngặt lắm, đều sẽ bị đuổi ra! Đi theo anh đây không thiệt đâu!”
Khả năng kêu gọi của bọn phe vé không phải giả.
Rất nhanh, một đám nam tính cường tráng cao lớn, lén la lén lút đi theo phe vé vòng đến một nơi khuất, bắt đầu lần lượt chui qua lỗ chó.
Trong lúc đó không ngừng vang lên những tiếng chen lấn, những tiếng giận dữ cố nén: “Ai đằng sau đừng đẩy mông tôi có được không! Nếu không bị kẹt ở đây thì tôi đã cho anh hai đấm rồi!”
“Người phía trước nhanh lên được không! Cao lớn vậy, hình thú của anh là bò đúng không!”
“Anh mới là bò! Cả nhà anh đều là bò! Tôi đây là hổ oai phong lẫm liệt!”
“Chết tiệt, thằng nào đào cái lỗ chó này vậy, đào to lên chút đi!”
“Xì, hổ mà phải chui lỗ chó, mở mang tầm mắt.”
“Anh không chui à?! Đừng lải nhải! Hình thú của anh là sư tử, đừng tưởng tôi không biết!”
“…….”
Những nam tính vất vả lắm mới chui vào được, mặt mày lem luốc, nhìn thấy kiến trúc học viện yên bình tốt đẹp bên trong, trên mặt ai nấy đều lộ ra vẻ vui mừng khấp khởi.
Cuối cùng cũng vào được.
Tô Nại, chúng tôi đến rồi!
Các nam tính vỗ vỗ bụi trên người, vênh váo đi vào trong, hoàn toàn không phát hiện ra tên phe vé đã nhận tiền lén lút chuồn mất.
Giây tiếp theo, một đội an ninh chỉnh tề chặn trước mặt đám nam tính này:
“Hôm nay là ngày trọng đại của viện nghiên cứu! Người không liên quan không được vào học viện! Cho các người một phút, ai về chỗ nấy!”
“Ai rời đi chậm một giây, học viện sẽ nộp tên lên chính phủ, phạt chung thân không có chủ mẫu!”
“Bắt đầu tính giờ!”
“Ầm!”
Sắc mặt các nam tính trắng bệch, hoảng loạn bỏ chạy tán loạn. Kẻ nhanh chân đã lao đầu vào lỗ chó bắt đầu luồn lách, kẻ chậm chân hung hăng đá vào mông kẻ đang chui lỗ chó một cái, đá mãi không ra, bèn bắt đầu chạy nước rút trăm mét để trèo tường.
Bên kia, Á Âu và một đám giáo sư lão làng của học viện nhìn cảnh này, mấy gương mặt già nua trầm ngâm sâu xa.
Tên phe vé gãi gãi đầu, vẻ mặt ngây thơ đi đến trước mặt Á Âu, đem toàn bộ tinh tệ kiếm được từ đám nam tính nộp lên: “Thưa thầy, trò làm có ổn không ạ?”
Mấy gương mặt già nua lộ ra nụ cười hài lòng: “Trò dạy được đấy.”
“Vẫn là Tô Nại có sức hút, nguồn thu ngoài lề của học viện lại tăng lên rồi.”
Các giáo sư cũng vui vẻ nịnh nọt: “Vẫn là biện pháp của viện sĩ Á Âu hay, đội an ninh phối hợp một chút là tiền đến tay!”
Á Âu đắc ý vuốt vuốt râu: “Đây là cái gì, nguồn thu còn ở phía sau! Tôi đã bàn với Tô Nại rồi, lát nữa sẽ bật live stream, tiết học này sẽ mở công khai. Mấy nam tính trường khác sau này muốn vào học viện gặp Tô Nại, năm sau đều phải đăng ký vào học viện! Viện nghiên cứu Cổ ẩm chúng ta lại có thể xây thêm một tòa nhà nghiên cứu mới!”
“Lợi hại!”
“Viện sĩ lợi hại!”
……
Đang nói chuyện.
Một chiếc xe quân sự hạng nặng, khả năng phòng ngự đạt mức tối đa trực tiếp lái vào học viện. Dưới sự bảo vệ của một đội lính đặc cấp, một nữ tính nhỏ nhắn mặc váy trắng bước xuống xe.
Nghe thấy động tĩnh bên cạnh, cô liếc nhìn đám nam tính vẫn đang liều mạng trèo tường chui lỗ chó, ánh mắt lộ ra vẻ kinh ngạc, không nhịn được hỏi Á Âu đang tiến lên đón mình: “Viện sĩ Á Âu, bọn họ đang…?”
Á Âu cười hì hì: “Không cần để ý đến họ, họ đều là sinh viên của học viện chúng ta, bình thường thích vận động, không ngồi yên được.”
Tô Nại hiểu ra.
Biết nam tính ở thế giới Tinh Thú có tinh lực dồi dào, không ngờ một học viện dạy nấu ăn mà nam tính cũng cạnh tranh thể lực dữ dội đến vậy.
Thế là đám nam tính hoàn toàn không nhìn thấy Tô Nại, cứ thế lướt qua cô.
Trong phòng học số 01 lớn nhất của viện nghiên cứu.
Một đám nam tính sinh viên đang cãi nhau ầm ĩ. Khác với đám nam tính bên ngoài muốn lẻn vào, đa số ở đây đều là người hâm mộ Tô Nại, nhưng có một bộ phận là những kẻ mê mẩn cổ ẩm. Tuy cũng rất kính nể nữ tính cấp 4S, nhưng đối với việc học viện mời một nữ tính được nuông chiều từ bé đến làm giáo sư, bọn họ vô cùng bất mãn! Vô cùng thất vọng!
Ai cũng biết, nữ tính trời sinh thể lực kém, một số nữ tính cấp thấp thậm chí khả năng tư duy độc lập cũng kém, họ đều là đóa hoa trong nhà kính, vì thể chất yếu ớt, từ nhỏ đi học cũng không bị yêu cầu phải đạt điểm các môn.
Nữ tính có thể làm giáo sư?!
Còn là giáo sư của môn cổ ẩm khó như vậy!
Đây chẳng phải là dùng chiêu trò để lừa sinh viên sao!
Bọn họ cá rằng nữ tính Tô Nại này ngay cả đun nước sôi cũng không biết!
Thế là đám sinh viên mê cổ ẩm này, cãi nhau với đám sinh viên ủng hộ Tô Nại.
Đúng lúc này, trước cửa xuất hiện một bóng dáng trắng.
“Xin lỗi, có thể yên lặng được không.” Nữ tính nhỏ nhắn gõ cửa, giọng nói mềm mại không to, suýt chút nữa bị tiếng ồn ào của đám nam tính nuốt mất, nhưng may là nam tính có thính lực rất tốt, trong một khoảnh khắc liền yên lặng, từng đôi mắt nhìn rõ nữ tính nhỏ nhắn trước cửa, đều ngây người ra.
Đẹp, đẹp quá!
Nữ tính đi đến trước bục giảng ở chính giữa phòng học, ánh mắt đen láy quét qua xung quanh, giọng nói bình tĩnh: “Có phiền các cậu ngồi về chỗ của mình được không.”
Tô Nại biết nam tính trời sinh hiếu động, thích khiêu khích, làm giáo sư của họ e rằng không phải chuyện dễ dàng gì.
Vì vậy lời nói của cô tuy lịch sự, nhưng thực ra trong giọng điệu có chút uy hiếp.
Nhưng đám nam tính thú nhân làm sao có thể cảm nhận được sự uy hiếp trong giọng nói mềm mại của cô chứ?!
Bọn họ chỉ cảm thấy——
Dịu dàng muốn nổ tung!!!
Thì ra lúc học cũng có thể có một cô giáo dịu dàng, đáng yêu, xinh đẹp, trắng trẻo như vậy sao! Đột nhiên cảm thấy mấy ông giáo sư già đầu hói…… cũng không phải là không thể thỉnh thoảng luân phiên nghỉ ngơi!
Khụ khụ, tất nhiên, bọn họ vẫn có giới hạn của mình.
Một nam tính trước đó phản đối kịch liệt việc Tô Nại làm giáo sư, giọng yếu ớt lên tiếng:
“Tô, Tô Nại, cô biết nấu ăn không, tôi nghĩ…… Tôi nghĩ, có lẽ cô không thích hợp để dạy học.”
Anh ta vừa dứt lời, vô số ánh mắt sắc lẹm như dao không tiếng động bắn tới, ngay cả mấy nam tính ban đầu đứng cùng phe với anh ta cũng có vài kẻ phản bội, thầm giận dữ:
Cái thằng nhóc này! Cậu đang làm gì vậy, cậu đang chất vấn trước mặt một nữ tính nhỏ nhắn dịu dàng đáng yêu nói chuyện nhỏ nhẹ như vậy sao?! Sao có thể như vậy! Sao cậu lại là loại người như thế! Lỡ như cô ấy khóc thì làm sao!
Cho dù muốn chất vấn…… cậu không biết nói giảm nói tránh một chút à!
Nam tính lên tiếng góp ý nuốt nước bọt.
Anh ta nói xong cũng thấy áy náy! Anh ta đã cố gắng hết sức để nói giảm nói tránh rồi!
Anh ta tuyệt đối không có ý kiến gì với bản thân Tô Nại, thậm chí còn cực kỳ thích cô!
Nhưng! Không biết nấu ăn thì không thể làm giáo sư được……
