Chương 89: Thân thủ ẩn giấu
Minh Thương đưa cô về văn phòng, nhưng trong lòng bắt đầu đề phòng người quân sĩ mà Nại Nại nhắc đến.
Về phải tra xem là ai.
Điều đi thật xa, càng xa càng tốt.
Trong lòng nghĩ vậy, động tác cũng không ngừng, dọn ghế sofa ra, không biết tìm đâu ra gối tựa và chăn, đắp lên chân Tô Nại, để cô ngồi cho thoải mái.
Làm xong những việc này, anh cúi người xuống, khẽ nói: “Ngài còn muốn gì nữa, cứ nói với tôi, tôi ở ngay đây, xử lý xong ngay.”
Tô Nại nhếch môi: “Không cho tôi về nhà à?”
Minh Thương bất lực: “Nại Nại, em cố ý.”
Rõ ràng biết anh không nỡ xa cô, cũng biết nói về con đực khác anh sẽ ghen, vậy mà còn cố tình nói chọc tức anh.
Có lúc cô xấu bụng thật.
Nhưng anh lại thích cái kiểu đó.
Tô Nại cũng không trêu chọc anh nữa, ôm đầu anh đặt một nụ hôn lên trán, khẽ nói: “Mau làm việc đi, tôi chờ anh.”
Đôi môi mềm mại ấm áp in lên trán, ánh mắt Minh Thương tối sầm lại, ngay khoảnh khắc cô buông anh ra, anh liền cố gắng áp sát lên, để nụ hôn này rơi vào đúng vị trí nó nên rơi.
Tô Nại chặn anh lại, cố tình dùng giọng nghiêm túc nói: “Soái quân đại nhân, không được đâu, giờ làm việc phải đứng đắn một chút.”
Nhìn thì có vẻ dữ dằn, nhưng thực ra lại mềm mại.
Minh Thương đành chịu, chỉ đành hôn lên ngón tay cô: “Được rồi, tôi sẽ nhanh thôi.”
Anh quay về bàn làm việc của mình, bắt đầu tập trung vào công việc.
Còn sự chú ý của Tô Nại vẫn dừng lại ở câu “tôi sẽ nhanh thôi”. Cô chống cằm, vẻ mặt suy tư nhìn anh từ trên xuống dưới, ánh mắt dừng lại ở một chỗ khá lâu. Từ góc nhìn của cô, vừa đủ thấy rõ tư thế ngồi hiên ngang rộng mở của anh từ phía bên.
Suỵt, nhanh sao? Nhìn bề ngoài không giống nhỉ.
Ơ, không đúng, không đúng.
Cô thu ánh mắt lại, lấy tinh não ra bắt đầu nghịch.
Còn Minh Thương, sau khi cảm nhận được ánh mắt cô rời đi, cơ thể vốn đang căng thẳng trong âm thầm cũng dần thả lỏng, cuối cùng cũng có thể đọc được những gì viết trong tài liệu.
Trời biết ánh mắt của cô lúc nãy trần trụi đến mức nào.
Anh thậm chí có thể nhạy bén nhận ra ánh mắt cô đang dừng lại ở bộ phận nào của mình.
Nhưng… tại sao lại đột nhiên nhìn anh, nhìn vào chỗ đó chứ.
Minh Thương âm thầm kìm nén trái tim đang loạn nhịp của mình.
Thầy dạy “khóa học” nói, lấy lòng con cái phải nhân lúc còn nóng, nhưng anh dù sao cũng là một con đực truyền thống, Nại Nại còn chưa chấp nhận anh làm bạn đời, hiện tại bọn họ nhìn thì thân mật, nhưng ngay cả bước hôn môi còn chưa vượt qua, sao có thể…
Anh thở dài trong lòng, gạt bỏ sự bồn chồn, lao vào công việc.
Có lẽ vì có con cái nhỏ bầu bạn, anh không còn lo lắng như thường ngày, mãi đến khi trời tối đen, anh mới thoát khỏi công việc, nhìn về phía Tô Nại.
Con cái nhỏ đã mệt mỏi cuộn tròn trên ghế sofa, chiếc chăn yên tĩnh đắp trên bụng, hơi thở đều đặn.
Lòng Minh Thương bỗng dâng lên cảm giác áy náy.
Anh đúng là đồ khốn, vậy mà lại lơ đãng cô suốt thời gian dài như vậy. Cả đế đô e rằng không có con đực nào dám đối xử với chủ mẫu tương lai như thế này.
Anh nhẹ nhàng bước tới, định bế cô lên, ai ngờ vừa mới cúi người xuống, con cái mềm mại đang nằm trên ghế sofa bỗng nhiên mở bừng đôi mắt tỉnh táo, bàn tay trắng nõn mềm mại nhanh nhẹn chụp lấy cổ anh, kéo cả người anh ngã xuống đất!
“Choang!” Đồ đạc trên bàn bên cạnh rơi vãi khắp nơi, hai người đang nằm chồng lên nhau trên đất đều sững sờ.
Tô Nại đang nằm trên người Minh Thương, tay vẫn còn giữ cổ anh, lúc này mới tỉnh táo lại…
Chết tiệt! Ngủ say quá, có người đến gần, phản xạ có điều kiện ra tay.
Nói chậm mà nhanh.
Bàn tay cô đang giữ cổ Minh Thương như thể không hề nhận ra sự thay đổi, mềm mại vòng qua cổ anh, “Ưm” một tiếng, dụi dụi mắt mơ màng nhìn anh: “Sao thế? Sao chúng ta lại ngã xuống đất?”
Minh Thương sững sờ: “Ngài, vừa rồi.”
Thân thủ vừa rồi?
Là, ảo giác sao?
Cô là Nại Nại mà.
Là một con cái yếu đuối, cô gầy yếu như vậy, cần người bảo vệ, cô…
Là ảo giác của anh sao?
Ngã xuống có lẽ là… trùng hợp?
Minh Thương rất tự tin vào thực lực của mình.
Cho dù là trong tình huống anh hoàn toàn không phòng bị, cho dù là con đực cấp SS, cũng không thể dễ dàng quật ngã anh như vậy.
Mà từ xưa đến nay, chưa từng nghe nói có con cái nào có thể nhanh nhẹn thành thạo quật ngã con đực đỉnh cấp như vậy.
Con cái nhỏ trên người anh như thể không nghe thấy câu hỏi của anh, ấm ức xoa xoa khuỷu tay: “Suỵt, hình như bị va phải…”
Giọng nói hơi nghẹn ngào, khiến sự mơ hồ của Minh Thương lập tức biến mất, anh vội vàng thu hồi tâm trí kiểm tra vết thương cô nói. Cánh tay nhỏ nhắn đó, ở giữa khuỷu tay, quả thực có một vết xước nhỏ, không biết bị vật sắc nhọn gì cứa vào, đang rỉ máu.
Vết xước này trên làn da trắng nõn đặc biệt chói mắt, giống như một khối bạch ngọc vô giá đột nhiên bị rạch một đường, ai nhìn thấy cũng thấy xót xa.
Minh Thương bực bội nhìn góc bàn bên cạnh: “Chắc là góc bàn quá sắc, tôi băng bó cho ngài.”
“Ừm.” Con cái nhỏ được anh bế lên ghế sofa, ngoan ngoãn đáp.
Đồng thời trong lòng thở phào một hơi.
May mà Minh Thương là một gã đàn ông thô kệch, trà xanh một chút là che giấu được rồi, cũng không uổng công cô lén tự rạch mình một phát, quả nhiên câu nói “lo lắng sẽ làm rối trí” không lừa ta.
Lần sau không được ngủ say quá, không thì sớm muộn gì cũng lộ tẩy.
Còn Minh Thương, sau khi tìm được thuốc trị thương, quay lại băng bó cho Tô Nại, lại vô thức nhìn góc bàn một cái.
Trong lòng anh chợt thắt lại.
Tòng quân nhiều năm, anh có thể dễ dàng phán đoán vết thương.
Góc bàn là góc cùn, cho dù có va phải cũng không thể tạo ra vết thương như của Nại Nại, vậy vết thương trông giống như bị vật sắc nhọn cứa vào này là…?
Ánh mắt anh quét một vòng trên mặt đất, không thấy bất kỳ mảnh thủy tinh hay vật sắc nhọn nào.
Ngay lúc anh đang nghi ngờ, con cái nhỏ đang được băng bó ấm ức rụt người lại, một giọt nước mắt nóng hổi rơi xuống mu bàn tay anh.
Minh Thương như bị bỏng, mối nghi ngờ cuối cùng khi nhìn thấy khuôn mặt đẫm lệ của cô liền tan vỡ hoàn toàn, luống cuống nói: “Nại Nại, rất đau sao?”
“Hu hu…” Con cái nhỏ nức nở, khóe mắt đỏ hoe như hoa đào, có vẻ như rất ít khi bị thương, nên hoàn toàn không chịu được cơn đau, ấm ức nói: “Anh không thể nhẹ tay một chút sao…”
Minh Thương áy náy luống cuống lau nước mắt cho cô, giọng khàn khàn: “Xin lỗi, tôi sẽ nhẹ hơn.”
Anh rất đau lòng.
Nại Nại yếu đuối như vậy, rốt cuộc anh còn nghi ngờ gì chứ.
Tô Nại: “…” Đại ca, đừng nghi ngờ nữa, tôi sắp diễn đến nôn rồi.
Cô lén liếc nhìn vết thương trên khuỷu tay vẫn chưa bằng móng tay. Chậc, thật làm khó cô, còn chẳng cảm nhận được gì, vậy mà khóc như thật vậy.
Thật nhớ cái thời ai nghi ngờ mình thì bóp nát đầu người đó…
Cho nên nói, con người ta, vẫn không thể có quá nhiều tình cảm ràng buộc, đến lúc ra tay giết người thì lại không nỡ, còn phải diễn vất vả như vậy.
Lần sau có kinh nghiệm rồi, tự rạch mình một phát mạnh hơn, để khỏi phải cố nặn ra hai giọt nước mắt này, suýt nữa thì không nặn ra được! Hại!
