Chương 26: Tam điện hạ phát uy
Cố Vân Dương chỉ nhìn thẳng vào mắt Bạch Thanh Ngữ vài giây, sau khi thấy được sự kiên trì trong ánh mắt nàng, liền mở cửa khoang.
“Ta sẽ cố gắng thu hút sự chú ý của cây biến dị, ngươi tự mình cẩn thận.”
“Đa tạ điện hạ.”
Bạch Thanh Ngữ ngồi trên lưng Nghiên Mỹ, con hổ lớn nhẹ nhàng nhún xuống, nhảy xuống mặt đất.
Còn giữa không trung, Cố Vân Dương lại lần nữa sử dụng dị năng của mình, quả cầu sét khổng lồ nổ tung ngay chỗ rễ cây dày đặc, trong chớp mắt khiến cây biến dị chịu tổn thương nghiêm trọng.
Thật ra mà nói, Cố Vân Dương không phải không có khả năng tiêu diệt cây biến dị này, nhưng vì bọn họ hiện giờ gần như không biết gì về mẫu tinh, cộng thêm thú tinh tế từng bước ép sát khiến hắn cảnh giác với mẫu tinh, nên hắn chọn cách đối phó vòng vo với cây biến dị, chứ không trực tiếp tiêu diệt nó.
Sinh vật biến dị mạnh mẽ đều có ý thức lãnh thổ, dù là thực vật hay động vật, nơi này rõ ràng là địa bàn của cây biến dị khổng lồ kia, chỉ cần nó không chết, trừ khi nó chủ động triệu tập, bằng không các sinh vật biến dị khác sẽ không tới đây.
Cho nên hắn không những không thể tiêu diệt nó, mà còn không thể ép nó quá mức, kẻo lại dẫn tới những thú biến dị khác.
Tuy nhìn có vẻ hiểm nguy trùng trùng, thực tế toàn bộ nhịp điệu trận chiến đều nằm trong tay Cố Vân Dương.
Phía trên, Cố Vân Dương vững vàng giữ mối thù hận, khiến cây biến dị không rảnh để ý tới Bạch Thanh Ngữ. Nghiên Mỹ chở nàng, nhẹ nhàng luồn lách qua những khe hở, rất nhanh đã tới gần mục tiêu.
Đến sát nơi, Bạch Thanh Ngữ mới nhíu mày phát hiện, cây biến dị này lại mọc ngay tại cửa vào.
Không đúng, nàng nhớ trong điển tịch nói rằng, cửa vào Côn Lôn Cảnh có một cây Huyền Minh, cây này có thần thông thông hai giới, được cây này thừa nhận mới có thể tiến vào Côn Lôn Cảnh.
Nàng kinh hãi, trời ơi, cái cây khổng lồ trông như thừa dinh dưỡng này, không lẽ chính là Huyền Minh thụ trong điển tịch miêu tả cao hơn hai thước, lá ít cành nhiều sao?
Nàng nhát gan lắm, đừng dọa nàng, nếu đây thật sự là Huyền Minh thụ, vậy bọn họ chết chắc rồi.
Nghiên Mỹ cảm nhận được tâm trạng nàng bất ổn, vội nhắc nhở: “Ngươi lại nghĩ vẩn vơ gì thế? Mau tập trung làm việc trước mắt đi!”
Bạch Thanh Ngữ hít sâu một hơi, nhìn những cành lá và rễ cây múa may đầy trời, lập tức phủ định suy đoán trước đó của mình.
Đây không thể là Huyền Minh thụ, Huyền Minh thụ là dị chủng trời đất, không nói là độc nhất vô nhị, cũng là thứ hiếm có trên đời.
Những dị chủng trời đất như vậy đều bị quy tắc trời đất hạn chế, sinh trưởng vô cùng khó khăn. Nghe nói Huyền Minh thụ ngàn năm mới dài một tấc, lúc nàng xuyên không, Côn Lôn Cảnh vẫn bình yên, chưa nghe nói nơi này xảy ra chuyện gì, vậy Huyền Minh thụ hẳn cũng bình thường.
Mà hiện giờ chỉ mới hơn ba ngàn năm, Huyền Minh thụ hẳn cũng chỉ dài thêm ba tấc, nhưng cái thứ trước mắt này đã cao tới hai trăm mét rồi!
Cho dù mạt thế giáng lâm, trời đất biến đổi, thiên đạo cũng không cho phép dị chủng trời đất lớn đến mức gần như thoát khỏi tầm kiểm soát!
Huống chi, cây trước mắt tuy thể tích khổng lồ, rễ và cành quấn vào nhau bay múa giữa không trung, nhìn có vẻ rất lợi hại, nhưng thực tế thủ đoạn công kích rất nghèo nàn. Còn Huyền Minh thụ là dị chủng trời đất, không nói gì khác, thần thông phòng hộ đều có sẵn, nếu có người tới gần, lập tức bị bắn ngược ra.
Sau khi lý rõ mạch suy nghĩ, nàng liền chăm chú nhìn vào bản thể của cây lớn.
Huyền Minh thụ nhất định ẩn giấu bên trong cây lớn này.
Nàng hơi nheo mắt, vỗ đầu Nghiên Mỹ: “Chúng ta quay về.”
Nghiên Mỹ không nói hai lời, xoay người chạy về phía cơ giáp .
Chỉ có điều trong lòng nó vẫn còn nghi hoặc, vừa né tránh vừa hỏi: “Ngươi tìm được cửa vào chưa? Còn chưa làm gì mà!”
“Không tìm được thì bảo ngươi quay về làm gì.” Bạch Thanh Ngữ lúc này còn có tâm trạng đấu khẩu, “Nhanh lên!”
Bên kia, Cố Vân Dương chú ý thấy bọn họ chạy về, lập tức điều khiển cơ giáp đổi hướng, tiến về phía Bạch Thanh Ngữ.
Nghiên Mỹ bay lên giữa không trung, khoang điều khiển cơ giáp mở ra, một người một hổ thuận lợi tiến vào.
“Mau! Điện hạ! Gọi chiến hạm tới, trực tiếp bắn nát cây này!”
Bạch Thanh Ngữ không đợi Cố Vân Dương hỏi, đã giành trước thúc giục.
“Tìm được cửa vào rồi?” Hắn hỏi.
“Phải xử lý cây này trước,” Bạch Thanh Ngữ nhanh chóng đáp, “Cửa vào bị ẩn trong thân nó.”
“Được.” Tuy đã đồng ý, nhưng Bạch Thanh Ngữ chú ý thấy hắn không có ý gọi chiến hạm.
Nàng nghi hoặc nhìn sang: “Điện hạ, sao ngươi không gọi chiến hạm?”
Cố Vân Dương vừa thao tác cơ giáp , vừa nhàn nhạt nói: “Không cần thiết.”
Cái gì mà không cần thiết, rất cần thiết được không?
Bạch Thanh Ngữ vừa định nổi đóa, bỗng nhiên Cố Vân Dương nghiêm mặt, cánh tay trái của cơ giáp bùng phát ánh sét chói lọi, ít nhất mười mấy quả cầu sét đường kính bảy tám mét gào thét bay ra, bắn về bốn phía.
Quả cầu sét tốc độ rất nhanh, gần như trong chớp mắt, chúng chạm vào cây biến dị, liền nổ tung dữ dội.
Mười mấy tiếng nổ gần như vang lên cùng lúc, giữa trời đất một mảng sét lửa, chói mắt đến mức không thể nhìn thẳng.
Đợi sét lửa hơi lắng xuống, trước mắt Bạch Thanh Ngữ là một mảng gỗ khô cháy đen.
Cây biến dị vừa rồi còn uy phong lẫm liệt, giờ phút này đã không còn chút sinh khí.
Nghiên Mỹ há to miệng, miệng Bạch Thanh Ngữ còn há to hơn nó.
Đây chính là uy lực của dị năng giả cao giai sao?
Thủ đoạn này, đã không thua kém gì đại năng Kim Đan hay Nguyên Anh rồi chứ?
Gần như trong chớp mắt, hình ảnh Tam hoàng tử trong lòng Bạch Thanh Ngữ từ cứng nhắc vô vị biến thành mạnh mẽ thần bí.
Nàng kính nể vô cùng.
“Như vậy được chưa?” Hắn nhàn nhạt hỏi, như thể đang hỏi thời tiết hôm nay thế nào vậy, tự nhiên bình thản.
Phong thái cao thủ hiện rõ.
“Được rồi được rồi!” Bạch Thanh Ngữ gật đầu lia lịa, “Hoàn toàn đủ rồi, điện hạ ngươi… thôi ngươi cùng ta xuống dưới đi!”
Bởi vì chỉ có được Huyền Minh thụ thừa nhận mới có thể tiến vào Côn Lôn Cảnh, mà nghe nói, những dị chủng trời đất này thiên vị thiên tài hoặc người có đại khí vận. Nàng rất tự biết mình, biết mình chỉ là Ngũ Linh Căn, chẳng dính dáng gì tới thiên tài, còn đại khí vận thì có thể thử một chút, dù sao không phải ai cũng xuyên không được.
Nhưng để bảo hiểm, nàng vẫn gọi Cố Vân Dương đi cùng.
Dị năng giả sinh ra cũng liên quan tới linh căn, Cố Vân Dương có thể thức tỉnh dị năng hệ lôi, chứng tỏ hắn vốn là Lôi Linh Căn, loại thiên phú này đặt vào giới tu chân thượng cổ cũng được khen ngợi, hẳn Huyền Minh thụ sẽ thích.
Dù sao virus tang thi không ảnh hưởng gì tới dị năng giả, hắn ra ngoài cũng không sao.
Cố Vân Dương không hỏi lý do, im lặng điều khiển cơ giáp hạ xuống, rồi thu cơ giáp lại.
Bạch Thanh Ngữ vội kéo hắn đi về phía bản thể cây biến dị đã bị bắn thành than.
Nàng đá một cái, khúc gỗ khô vốn chỉ miễn cưỡng chống đỡ lập tức sụp đổ như cây khô mục nát. Không để ý mảnh gỗ văng ra có thể đập vào mình, nàng vội đẩy đám gỗ cháy, đi vào giữa.
Cố Vân Dương vẫn im lặng, chỉ đến khi thấy nàng tiện tay bê một khối gỗ nặng ngàn cân, khóe miệng hắn mới không nhịn được mà giật giật.
Suýt nữa thì quên, cô nàng này là vệ binh, cho dù ngoại hình có mềm yếu, thì cũng là vệ binh song hệ sức mạnh và tốc độ.
(Tăng chương vì cất giữ phá hai trăm~)
