Chương 100: Chúng ta so tài một phen
Hạ Du nhìn về phía Tạ Hoan.
Cái gì gọi là xạ thủ cấp S chỉ có mình anh ta?
Anh ta giỏi dùng súng bắn tỉa, còn cận chiến và sai khiến tinh thần thể chiến đấu, đều không giỏi.
Còn cô, bề ngoài là hướng dẫn, tổng không thể trước mặt mọi người mà lao vào đánh nhau tay đôi được.
Bí mật của cô, để cho xạ thủ đã ký khế ước với nhà cô biết một chút thì thôi, chẳng lẽ còn phải công khai cho tất cả mọi người biết hay sao?
E là đến lúc đó Bộ Tư lệnh sẽ tìm cô nói chuyện mất.
Thứ tăng cường thể chất này, lại còn có tác dụng với hướng dẫn, đến lúc đó e là không dễ nói chuyện như cuộc họp ở Bộ Tư lệnh lần này đâu.
Vậy nên, một xạ thủ cấp S không biết cận chiến, và một hướng dẫn cấp S không thể cận chiến, cùng nhau ra nhiệm vụ.
Cô rất muốn biết, làm sao mà chấp hành nhiệm vụ đây?
Khi chủng ô nhiễm xuất hiện, cô và anh ta cùng nhau trốn phía sau sao?
Đối diện với sự bất lực của Hạ Du, Tạ Hoan vội nói: “Cô đừng vội, nghe tôi nói hết đã.”
“Tôi đã nói chỉ có một mình tôi là xạ thủ cấp S, vậy thì chứng tỏ, tôi có thể giải quyết được.”
Hạ Du lúc này mới im lặng, “Vậy anh nói đi, là nhiệm vụ gì?”
Tạ Hoan cười thần bí, “Tuyệt đối là nơi tốt để cô luyện tập bắn súng.”
……
Cuối cùng Hạ Du vẫn đồng ý cùng Tạ Hoan ra nhiệm vụ.
Tạ Hoan tuy rằng người không đứng đắn, nhưng dù sao cũng là hướng dẫn cấp S, chỉ cần không giống như lần trước, xuất hiện tình huống ngoài dự kiến ngoài thông tin nhiệm vụ, thì với thực lực của anh ta, phần lớn thời gian vẫn có thể khống chế được tình hình.
Đặc biệt là, lần này còn có xạ thủ cấp A đi cùng.
Nhưng Hạ Du không ngờ, trong số xạ thủ cấp A đi cùng lần này, có Nam Xuyên.
Phó quan của tổng chỉ huy đại nhân.
Tại điểm tập hợp trước khi xuất phát, khi nhìn thấy Hạ Du, Nam Xuyên mỉm cười, “Hướng dẫn Hạ Du, chúng ta lại gặp mặt rồi.”
Hạ Du gật đầu, “Phó quan Nam Xuyên.”
Trong số các xạ thủ cấp A còn lại, cũng có vài gương mặt quen thuộc.
Dù sao thì đối tượng mà Hạ Du tiếp nhận điều hòa tinh thần lực, chủ yếu là xạ thủ cấp S và xạ thủ cấp A.
Số lượng xạ thủ cấp S có hạn, phần lớn đối tượng cô điều hòa, thực ra vẫn là xạ thủ cấp A.
Trong số các xạ thủ có vài người chào hỏi Hạ Du.
Hạ Du đều gật đầu đáp lại.
Cuối cùng, Tạ Hoan mới đến muộn.
Anh ta mặc một bộ đồ tác chiến màu đỏ, mái tóc vàng được buộc gọn sau đầu, sau lưng đeo một hộp đựng súng màu bạc, tay đeo găng tay hở ngón, cả người nhìn qua lại có một cảm giác gọn gàng khác lạ.
Nhìn thấy Hạ Du, anh ta giơ tay chào một cái, “Mọi người đến đủ chưa?”
Hỏi xong, anh ta cũng không đợi người ta trả lời, “Chưa đủ cũng không sao, không đợi nữa, xuất phát.”
Khiến cho Nam Xuyên vừa định trả lời anh ta, há miệng ra, kết quả là nói chuyện với không khí.
Nam Xuyên ngậm miệng lại.
Đột nhiên hiểu ra, vì sao rất nhiều xạ thủ đều cảm thấy Tạ Hoan không đứng đắn.
Theo anh ta thấy, Tạ Hoan không nên gọi là Tạ Hoan, mà nên gọi là Tạ Vô Lý.
Hạ Du nghe Tạ Hoan nói chuyện, cũng khóe miệng giật giật.
Nhưng cô không nói gì, đeo hộp đựng súng của mình lên, lên xe.
Nhiệm vụ bên trong Chiến khu số chín, bình thường không cần phải vượt qua tinh cầu, cho nên cũng không cần phi hành khí, Hạ Du lên xe không bao lâu, xe liền dừng lại.
Tạ Hoan xuống xe.
Đất đai vẫn hoang vu như thường lệ, nhưng không xa, mơ hồ có thể nhìn thấy một ít thực vật.
Những cái rễ to lớn cao khoảng một người, trên thân cây to lớn, mọc một cái nụ hoa, nụ hoa làm cho thân cây cong xuống, nhìn từ xa, giống như một chiếc đèn lồng.
Khi nhìn thấy chủng ô nhiễm, Nam Xuyên cả người đều sững sờ, “Đăng Hoa? Đây chính là nhiệm vụ mà xạ thủ Tạ Hoan chọn sao?”
“Đúng vậy. Thế nào?” Tạ Hoan nhìn một mảnh chủng ô nhiễm trước mắt, “Hạ Du, đây chính là mục đích chuyến đi của chúng ta, trông cũng không tệ đúng không?”
Hạ Du sau khi nghe lời Nam Xuyên, liền nhớ tới tư liệu về chủng ô nhiễm Đăng Hoa.
Đăng Hoa là chủng ô nhiễm thuộc loại thực vật, đặc điểm là rễ sâu, thân cây dài, nhưng chất liệu mềm mại, trên đó mọc một cái nụ hoa khổng lồ, khi nụ hoa chín muồi, sẽ làm cho thân cây cong xuống.
Nhìn từ xa giống như chiếc đèn lồng, cho nên mới đặt tên là Đăng Hoa.
Nhưng những điều này đều không phải là mấu chốt nhất.
Mấu chốt nhất là, Đăng Hoa là chủng ô nhiễm ba sao.
Là chủng ô nhiễm có thực lực tương đương với xạ thủ cấp D.
Nhưng bây giờ, lại điều động một xạ thủ cấp S, một hướng dẫn cấp S, còn có mấy tên xạ thủ cấp A.
Sau lưng Tạ Hoan, một đám xạ thủ nhìn đám Đăng Hoa thành đàn, trong khoảnh khắc có chút khó tin.
Trong đó có một xạ thủ càng lên tiếng hỏi: “Xạ thủ Tạ Hoan, Đăng Hoa này, có phải chỉ là chướng ngại phía trước thôi không, phía sau còn có chủng ô nhiễm lợi hại hơn, đó mới là mục tiêu của chúng ta?”
“Đương nhiên không phải.” Tạ Hoan đem súng sau lưng lấy xuống, “Đương nhiên không phải, đây chính là mục tiêu nhiệm vụ lần này của chúng ta.”
Xạ thủ vẫn khó tin.
Tạ Hoan nói, “Tôi mời các người, chủ yếu là muốn bảo đảm an toàn tính mạng của chúng tôi, cụ thể là khi xuất hiện tình huống ngoài ý muốn, bảo vệ chúng tôi.”
Nam Xuyên do dự, “Anh…… các anh?”
“Đúng vậy.” Tạ Hoan gật đầu, “Chủng ô nhiễm lần này, do tôi và hướng dẫn Hạ Du giải quyết, các người chỉ phụ trách áp trận, giải quyết một số tình huống đột ngột xuất hiện.”
Nam Xuyên nhất thời không nói gì.
Đám xạ thủ sau lưng anh ta, cũng nhìn nhau không nói lên lời.
Lúc này, Tạ Hoan nhấc súng của anh ta lên, “Được rồi, hướng dẫn Hạ Du, đi theo tôi thôi.”
Hạ Du quay đầu lại nhìn một đám xạ thủ, lại nhìn Tạ Hoan, cuối cùng trong sự im lặng của các xạ thủ, đeo súng đi theo Tạ Hoan về phía trước.
Đăng Hoa có cấp độ ô nhiễm không cao, đối với hai người mà nói, đều không tính là nguy hiểm.
Nhưng dù sao nó cũng là chủng ô nhiễm, khi cảm nhận được có sinh vật sống, sẽ không đứng yên tại chỗ, chờ người tới tiêu diệt.
Đăng Hoa bắt đầu động đậy.
Rễ cây vừa động, nụ hoa phía trên đương nhiên cũng động theo.
“Hạ Du.” Tạ Hoan nói, “Trước đây cô đã thử bắn bia di động rồi, có muốn thử bắn bia di động lần nữa không?”
“Ý gì?” Hạ Du vừa hỏi xong, liền nhìn thấy bên chân Tạ Hoan có thêm một con Linh Miêu nhỏ lông xù.
Hạ Du và Tạ Hoan đứng so le, ánh mắt nhìn về phía đám chủng ô nhiễm đang vây quanh hai người, “Sao anh lại thả nó ra? Không phải anh chê nó không đủ uy vũ bá khí sao?”
“Vì cô, tôi ngay cả nó cũng thả ra, cho nên nói, cô đừng làm tôi thất vọng.”
Nói xong, anh ta liền làm cho Linh Miêu biến lớn.
Sau đó Tạ Hoan vươn tay, ôm lấy eo Hạ Du.
Hạ Du theo bản năng vươn tay chắn lại, đem tay anh ta chắn trước người mình.
Trong mắt Tạ Hoan lóe lên một tia kinh ngạc, “Được đấy, hướng dẫn Hạ Du, một thời gian không gặp, bản lĩnh tăng lên rồi.”
Đối mặt với Tạ Hoan, Hạ Du thường xuyên bất lực, cô nói với Tạ Hoan, “Anh nói rõ ràng đi.”
Tạ Hoan bước dài một cái, ngồi lên lưng Linh Miêu, anh ta vươn tay, “Lên đây.”
Hạ Du nhìn anh ta một hồi, vươn tay, cũng ngồi lên lưng Linh Miêu.
“Hạ Du.” Tạ Hoan nói, “Đặc điểm của Đăng Hoa là trông giống như đèn lồng, cho nên mới có tên như vậy. Nhưng nó còn có một đặc điểm nữa, chính là một khi đập vỡ nụ hoa, nó sẽ nổ tung, bên trong phóng ra một loại phấn lân quang có ánh sáng.”
“Chúng ta thử xem, ai bắn được nhiều hơn, được không?”
