Chương 42: Nguồn nước bị ô nhiễm.
Lúc này, Vương Thất Thất lên tiếng: “@mọi người, tôi đã nghe tin tức rồi, nếu ngày mai vẫn chưa có nước, thì lúc 14 giờ xe chở nước của khu dân cư sẽ tới. Nhắc mọi người khi có nước nhớ hứng cho đầy! Ai có nước dư có thể giúp đỡ Trương Băng Băng chút.”
Vương Thúy Hoa số 4 gửi một đoạn voice: “Cô bé này nói chuyện khó nghe thật, hôm nay ngồi xe cháu có bảo là có khó khăn thì lên group kêu, nhưng nhà ai bây giờ còn nước đóng chai nữa? Nhà tôi toàn hứng nước bùn, để lắng rồi thay nước liên tục thôi, nếu cháu không chê thì bác múc cho cháu một chậu nước bùn chưa thay nè.”
Lý Vĩ số 21: “Bác ơi, bác múc cho cháu một chậu luôn đi?”
Vương Thúy Hoa liền gửi voice nói: “Tôi chỉ múc nước cho cháu nội tôi thôi.” Lý Vĩ từ đó im bặt, không nói gì nữa. Trương Băng Băng đích thân đi lấy nước. Đôi khi sức chiến đấu của các bà cụ cũng đáng gờm lắm.
Tóm lại, chuyện của Trương Băng Băng coi như đã giải quyết. Gia đình Tĩnh Thư xem cũng thấy vui vui. Có người là có giang hồ, có thị phi. Nhìn những người trong giai đoạn đầu mạt thế, tuy vẫn còn chút lương tri, nhưng bản chất con người đã bắt đầu lộ ra. Cũng giống như Tĩnh Thư, dù có cả một bể nước cũng chẳng cho ai. Nước là do mình có năng lực mà tích trữ, cớ gì phải cho người khác?
Mấy ngày nay, Tĩnh Thư luôn giữ cho bể chứa nước đầy ắp. Nước bùn qua mấy tầng lọc thì cũng giống như nước tinh khiết, có thể dùng bình thường. Khó khăn thực sự là vấn đề cắt nước kéo dài tới một năm sắp tới.
“Mẹ không thích cậu thanh niên Vương Thất Thất này đâu, quá khéo léo, xu nịnh.” Mẹ Tĩnh Thư xen vào bình luận.
“Mà mẹ thích thì còn ra làm sao nữa.” Ba Tĩnh Thư nghiêm mặt nói, rồi… lạc đề. Chủ đề bị lệch, hai người không hiểu sao lại trở về phòng ngủ của mình.
Tĩnh Thư: “???”
Không phải đang nói về vấn đề nước sao?... Thôi kệ, hai người vui là được.
Tối đó, sau khi kiểm tra không gian rubik xong, Tĩnh Thư lại ăn thêm hai đĩa thỏ xào cay, ba miếng bít tết và một bát sữa chua đá bào làm bữa khuya, rồi bắt đầu luyện tập khối rubik bậc 6. Nó khó hơn rubik bậc 5 không chỉ một bậc, khiến Tĩnh Thư luyện cả nửa tháng trời cũng chỉ mới hoàn thành được thôi, còn cách xa việc hoàn thành nhanh chóng là cả một trời một vực.
Tĩnh Thư muốn nâng cấp trước khi chuyển đến biệt thự. Ít nhất phải có không gian rubik bậc 6 với 216 mét khối hoặc bậc 7 với 343 mét khối thì mới mang hết đồ đạc trong biệt thự đi được. Giường chiếu những thứ đó nhất định phải mang theo, dù không có cơ hội dùng cũng không sao. Cô không muốn ngày mai thức dậy lại bị đủ loại côn trùng, xác thối bò lổm ngổm cắn cho sưng vù người nữa.
…
Bản tin buổi sáng đưa tin, dù có chính sách vớt cá trước để ngăn số lượng lớn cá nước ngọt chết trong hồ, nhưng hai mươi ngày liên tiếp nắng nóng, đất rơi khiến lòng sông dâng cao, cuối cùng vẫn khiến nhiều cá nước ngọt chết hàng loạt. Nhiệt độ cao tạo điều kiện cho cá chết nổi lên, thối rữa, gây ô nhiễm trên diện rộng cho các nguồn nước. Chính quyền các địa phương đang vớt xác cá hai mươi bốn giờ mỗi ngày để khắc phục nguồn nước ô nhiễm.
70% nước trên Trái Đất không uống được, trong khi tài nguyên nước ngọt vô cùng khan hiếm, thì nước sông ngòi lại bị ô nhiễm! Hiện tại, Trung Hoa chỉ còn lại nước ở các hồ sâu và hồ chứa là có thể uống được, nhưng cùng với nhiệt độ cao và đất tiếp tục rơi, lượng tài nguyên nước ngọt sẽ dần thu hẹp.
Nước chỉ sẽ ngày càng ít đi!
Có thể dự đoán được là, trong một năm tới, nước sẽ bị cắt.
Khu của Tĩnh Thư đã có điện trở lại, nhưng vẫn không có nước. Những người khó tính cũng không la ó đòi nước đóng chai nữa, mà âm thầm tự lắng nước bùn.
Vương Thất Thất chuyển nội dung bản tin vào nhóm, nhắc nhở mọi người phải tích trữ nước, hiện giờ các nguồn nước của quốc gia đều bị ô nhiễm, việc dùng nước chắc chắn sẽ căng thẳng, tình hình khá nghiêm trọng.
Trưa 14 giờ, xe chở nước tới. Mỗi gia đình chỉ được phát ba xô nước đục ngầu. Đây là nước đã qua lọc mấy lần, tương đối mà nói là rất tốt rồi, so với vài tháng sau khi mỗi người mỗi ngày chỉ có 500ml nước thì khác một trời một vực.
Tĩnh Thư không ngờ đi lãnh nước mà còn gây ra chuyện.
Vương Thất Thất số 13: “@mọi người, ai chưa lãnh nước thì nhanh đến đi, đợi một lúc nữa những người xếp hàng lãnh xong, xe nước sẽ đi luôn! Hiện giờ xe nước hai ngày mới đến một lần, cho đến khi có nước trở lại!”
Nghe nói không biết khi nào nước mới được cung cấp lại, mà xe nước hai ngày mới đến một lần, mọi người đều hoảng loạn.
Bảo vệ Tiểu Vương: “@Tĩnh An khu biệt thự này nhà biệt thự chưa đăng ký.”
Hôm nay ba Tĩnh Thư vừa hay ra ngoài mua thêm chút thuốc lá rượu bia. Mẹ Tĩnh Thư nói đồng nghiệp đã bắt đầu lén tích trữ đủ loại lương thực, văn bản từ trên nói do nắng nóng gây tổn thất vô số, dù Ngày Tăm Tối qua đi cũng trồng không ra lương thực nữa, quốc gia dự định hai năm tới sẽ không sản xuất phó phẩm nữa, bao gồm cả thuốc lá rượu bia đồ ăn vặt.
Và từ trên cũng ban hành văn bản, từ giới hạn mua 500 tệ lương thực giảm xuống còn 200 tệ, mỗi người trong ngày tại các siêu thị lớn tổng chi tiêu không vượt quá 500 tệ, khiến những người biết trước việc quốc gia chuẩn bị thu hẹp bán lương thực cũng mua chẳng được bao nhiêu.
Dĩ nhiên, các tiệm tư nhân, tiệm chợ đen thì không tính. Là một người bạn rượu bạn thuốc, hôm nay ba Tĩnh Thư ra ngoài mua thuốc lá rượu bia. May là thuốc lá rượu bia vẫn chưa bị giới hạn mua.
Tĩnh Thư một mình vốn không muốn đi lãnh nước, nhưng kết quả bị người ta gọi đích danh. Không muốn tạo cho mọi người cảm giác nhà mình không thiếu nước, cô liền lên tiếng trong nhóm, cầm ba cái xô đi lãnh nước.
Hiện tại, Ô Thành đã bắt đầu hạn chế dùng nước. Được biết, hồ nước ngọt lớn nhất Ô Thành cũng đã bị ô nhiễm.
Xe nước đỗ ở cổng khu dân cư. Tĩnh Thư đeo khẩu trang, mặc áo chống gió, đi ủng mưa chạy ba phút mới tới nơi. Đèn đường trong khu đã tắt hết, chỉ còn đèn ở cổng. Dưới ánh đèn, vô số côn trùng bay màu đen to cỡ quả táo tàu không ngừng phát ra tiếng kêu, lao xuống người, khiến những người phụ nữ đi lãnh nước hét thất thanh.
Tĩnh Thư biết chẳng bao lâu nữa các loại côn trùng bay sẽ tràn lan, truyền bệnh, đến lúc đó lại sẽ có một lô người chết vì bệnh.
Những người đến lãnh nước đều đi cả nhà. Tĩnh Thư đăng ký xong liền quan sát những người xếp hàng, ai nấy cũng mặt mày xám xịt tiều tụy, môi khô nứt nẻ chứng tỏ nhà không còn nhiều nước.
Lúc này, một bác gái mặc áo hoa nói: “Cháu gái, một mình cháu xách một xô đã đuối rồi, mấy xô còn lại chia cho bác đi, nhà bác đông người nước không đủ.”
Một chú đứng bên cạnh lập tức nói: “Cô bé, nước dư cho chú, chú trả cô 50 tệ.”
Lại có người nói: “Thôi thì chia cho tụi tôi mỗi người một ít đi, một mình em cũng xách không nổi đâu.”
“Mấy người này xấu tính lắm, không muốn bỏ ra gì mà đòi nước. Cô bé, tôi đẩy xe đưa về cho cô, cô cho tôi hai xô được không? Dù sao một mình cô cũng mang không về nổi.” Một người béo đẩy xe kéo hàng cười hề hề nói.
Xe nước hai ngày mới đến một lần, mọi người đều cảm thấy nước quá ít, ngoài siêu thị lại mua không được nước đóng chai, nước bùn cũng đột nhiên trở nên quý giá.
Tĩnh Thư đảo mắt, “Tôi xách không nổi thì sao không giúp tôi xách về? Đòi nước thì tích cực lắm.”
“Phải đấy, phải đấy.” Người béo nói theo.
“Vậy anh đẩy hết về cho tôi luôn đi có được không?” Tĩnh Thư hỏi người béo.
“Trời nóng thế này ai mà chịu chuyên chở cho người khác chứ, cô cho một trăm tệ thì tôi chở.” Người béo nói.
Tĩnh Thư cố tình không chia nước cho ai. Những người phía trước lãnh nước xong cứ đứng đó xem cô gái này làm sao mang về, rồi họ há hốc mồm.
Tĩnh Thư một tay xách hai xô, tay kia xách một xô, cứ thế nhẹ nhàng bước đi. Những người còn đang tính kiếm chút nước vòi vĩnh thì ngơ ngác xách nước của mình, lẽ nào mọi người lãnh không phải cùng một xe nước?
Lạnh lùng, thờ ơ đứng nhìn chính là đánh giá của Tĩnh Thư về bản chất con người sau thời mạt thế. Bây giờ nó đã bắt đầu từ từ lộ ra.
