Chương 47: Bao nhiêu tiền cũng được, cứu con tôi với.
Vương Tuyết Mai lại hỏi: "Có ai bán giá cao không? Bán cho tôi vài chai."
Đa số mọi người đều tỏ ra bất lực, hoặc có người cũng không mua được nên đăng tin tìm mua, bởi vì hai ngày nay số người chết vì cúm virus đột ngột bùng phát cũng không ít. Căn bệnh này đến rất nhanh, chỉ một đêm không kiểm soát, không cứu chữa là không kịp, chỉ cần giai đoạn đầu có thể khống chế thì về sau sẽ từ từ khỏi thôi.
Vấn đề là bệnh viện đã quá tải, và nghe nói bây giờ thuốc cũng không còn nhiều nữa! Ai dám lấy mạng sống của gia đình mình ra đánh cược.
Dân tộc Tung Của ở một phương diện nào đó thực ra rất mỏng manh, có chút gió thổi cỏ lay là đã cảnh giác rồi mua rất nhiều, vì vậy khi tin tức được phát đi, mọi người đã đi quét sạch hàng ở các hiệu thuốc, siêu thị. Mặc dù bây giờ đã hạn chế số lượng, nhưng hạn mức của mỗi người vẫn có thể mua được hơn chục chai nước hoa.
Điều này dẫn đến một nhóm người đã tích trữ rất nhiều hàng trước, một nhóm người khi đi mua thì đã bán hết sạch, nguyên liệu cung ứng không kịp, các cửa hàng đã ngừng sản xuất từ lâu, nên chỉ có thể tìm mua của phe vé với giá cao.
Kiếp trước, nhà Tĩnh Thư vì lý do của mẹ cô nên thông tin linh hoạt hơn một chút, nhưng cũng chỉ tranh mua được vài chai ở hiệu thuốc. Về sau không chỉ có Bọ Cánh Cứng Đen, mà còn xuất hiện đủ loại sâu bọ thối rữa, nếu có đủ nước hoa là có thể tránh được những thứ này. Vì vậy kiếp này Tĩnh Thư đã mua mấy thùng dầu gió. Dầu gió mùi hăng nhất, lưu hương lâu nhất, nơi nào có dầu gió thì những con côn trùng này đều tránh xa.
Vương Thất Thất tòa 13: "Thôi được rồi, chờ nhà nước phát vắc-xin hay thuốc diệt côn trùng cũng phải mất vài ngày, những ai mua hơn chục chai chắc cũng dùng không hết. Ai có dư thì bán một ít với giá thị trường nhân ba, nhóm chúng ta không nuôi những hàng xóm thích chiếm tiện nghi đâu. Tôi bán 2 chai nước hoa, 30 tệ một chai."
Vương Thất Thất, quản trị viên nhóm, đã dẫn đầu, lác đác cũng nhanh chóng có người chia sẻ ra một ít nước hoa.
Tĩnh Thư nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi bán 2 chai dầu gió, 10 tệ một chai."
...
"Cảm ơn sự hào phóng của các hàng xóm, tôi sẽ ghi lại tên những hàng xóm đã cung cấp nước hoa lên bảng thông báo." Vương Thất Thất phụ trách giải quyết việc này, không chỉ thu về một lượt lòng biết ơn của hàng xóm, mà còn thỏa mãn cái hư vinh làm việc tốt của một số người, thủ đoạn này đúng là học được tinh túy của chương trình Thời sự rồi.
Con người Vương Thất Thất rốt cuộc thế nào, Tĩnh Thư cũng không dễ đánh giá, chỉ có thể quan sát thêm nữa.
Mặc dù về cơ bản khu dân cư đều đã có nước hoa, nhưng vẫn có một số người không chú ý cuối cùng vẫn bị Bọ Cánh Cứng Đen xâm nhập, ngay đêm hôm đó cả nhà đã nhiễm cúm virus.
Nói về phía bên kia, mẹ Tĩnh Thư trong biệt thự đang tưới cây mơ mà bà yêu thích, thỉnh thoảng lại hái một quả ăn, cắn vỡ vỏ rồi ăn nhân bên trong, một lúc sau lại ra nhà kính hái dâu ăn, hái chút nho táo bày trong phòng khách để đảm bảo nhà lúc nào cũng có hoa quả, quản lý hoa quả trong chậu cảnh, dùng máy vắt sữa để vắt sữa bò, cho lợn cho gà ăn, tưới nước cho vườn rau, cho cá trong ao ăn.
Thật sự không có việc gì làm nữa, bà lại vào phòng thay đồ sắp xếp quần áo một lượt. Bà phát hiện đứa con gái phá gia chi tử kia thật sự đã mua đủ loại quần áo. Mấy ngày nay bà ra ngoài đều mặc bộ đồ liền thân, kéo khóa lên tận đỉnh đầu, có hai mặt kính cung cấp tầm nhìn, điều này tuyệt đối ngăn chặn mọi tiếp xúc với côn trùng, quan trọng là còn thoáng khí.
"Bộ đồ này đắt cắt cổ, đúng là đứa phá gia chi tử." Nhưng trong lòng mẹ Tĩnh Thư lại vui sướng. Cuộc sống của những người xung quanh thế nào bà nhìn rõ, còn bà thì đang sống một cuộc sống thậm chí còn tốt hơn trước kia. Mẹ Tĩnh Thư quyết định sẽ trân trọng, kiên quyết không cho phép bất kỳ ai đến phá vỡ hạnh phúc của bà, và tuyệt đối không thể để người khác biết tình hình nhà mình.
Thông qua so sánh, mẹ Tĩnh Thư cuối cùng cũng phát hiện ra, bà sống hơi quá tốt rồi, tốt đến mức bà hoảng sợ trước ánh mắt dò xét của người khác.
Từ khi giờ làm việc thay đổi, mẹ Tĩnh Thư đã rảnh rỗi, nhưng cha Tĩnh Thư lại bận như chó, mỗi ngày không chỉ phải thông vật tắc nghẽn trong ống nước, quét lớp vỏ kính cường lực, phun thuốc đuổi côn trùng, xử lý phân bò dê xong còn phải xử lý phân trong nhà.
Sau khi ngừng cấp nước, nhà họ tuy có bể chứa nhưng cũng không dám dùng tùy tiện, đi vệ sinh cũng không thể xả nước nữa, Tĩnh Thư đã mua rất nhiều bồn cầu di động dùng một lần dạng giấy và cát mèo, mỗi lần đi vệ sinh xong là phủ cát mèo lên.
Lúc đầu cha mẹ Tĩnh Thư cũng không thể chấp nhận, nhưng dùng bồn cầu di động rồi phủ cát mèo lên, mỗi ngày chỉ cần vứt một lần, không những không có mùi mà còn tiện lợi nên đã hoàn toàn chấp nhận.
Chỉ là cái tật mỗi lần mua đồ của con gái thích mua từng phòng một, không biết còn chữa được không? Bồn cầu di động và cát mèo mỗi thứ mua đầy một phòng nhỏ, sợ là dùng đến kiếp sau cũng chưa hết.
Hồi trước Vương Thất Thất tổ chức mọi người tự xây mấy nhà vệ sinh công cộng kiểu ngồi xổm hiện đã đưa vào sử dụng, nhưng tiểu tiện mọi người vẫn giải quyết ở nhà bằng bô. Nhưng cũng giống như lúc Tĩnh Thư đến nhà đại cữu có mùi hôi vậy, là điều không thể tránh khỏi.
So với việc phải đội bụi đất, trời nóng hay lạnh mà chạy mấy phút mới đi vệ sinh được, cha mẹ Tĩnh Thư vẫn thích đi ở nhà hơn, xử lý cũng tiện.
Sau khi xong hết mọi việc, mỗi ngày cha Tĩnh Thư còn phải lái xe đi siêu thị một chuyến mua chút hạt khô, lương thực. Vì chìa khóa tầng hầm ở chỗ Tĩnh Thư, mỗi ngày nấu ăn đều do Tĩnh Thư đảm nhận, cha mẹ Tĩnh Thư chỉ biết là Tĩnh Thư đã lấp đầy tủ lạnh trong bếp, và mua một lô lương thực mở livestream làm đồ ăn ngon, nhưng không biết rốt cuộc đã mua bao nhiêu.
Mẹ Tĩnh Thư nói nên tích trữ thêm lương thực, chủ yếu là vì cả nhà ăn quá khỏe khiến bà lo lắng, nên mỗi ngày cha Tĩnh Thư đi xếp hàng kéo một ít về. Ông thích nhai hạt dưa và ăn hạnh nhân, hai thứ này ông mua rất nhiều.
Hôm nay cha Tĩnh Thư mặc nguyên bộ đồ liền thân về sớm, và mang về một tin không tốt: "Các siêu thị từ hôm nay đóng cửa ba ngày, sau này giờ mở cửa đổi thành 19:00 - 21:00 mỗi ngày, chỉ mở 2 tiếng, nói là để tránh thời kỳ nóng nực và lây nhiễm virus."
"Con Bọ Cánh Cứng Đen này khả năng lây nhiễm quá mạnh, đơn vị chúng tôi có mấy thanh niên bị nhiễm may mà đưa đi viện kịp thời, nhưng bây giờ bệnh viện hình như từ chối nhận rồi, một là không có thuốc, hai là thật sự không còn chỗ." Mẹ Tĩnh Thư ném bộ đồ cha Tĩnh Thư vừa thay ra vào máy giặt.
Đi ra ngoài một chuyến là đầy bụi đất, phải thay ngay, không thì dính lên ghế sofa, giường lại phải giặt ga. Hôm đó đến nhà đại cữu của Tĩnh Thư ngồi một buổi chiều, lúc về cả nhà mông đen thui!
"Hôm nay lái xe ra ngoài toàn loại côn trùng này đập vào kính, người đi đường bên ngoài cũng ít đi nhiều, hay là em xin nghỉ đừng đi làm nữa, các doanh nghiệp khác không đều nghỉ ba ngày sao?"
"Không được đâu, cấp trên nói rồi, trừ khi ốm chết còn không thì đều phải cố gắng chịu đựng, chúng tôi phải đại chiến 60 ngày cơ mà."
...
Tĩnh Thư đang ngủ mơ màng vào ban đêm thì điện thoại cứ tít tít liên hồi, đáng ghét là thính giác của cô lại tiến hóa khá nhiều, cuối cùng cũng bị đánh thức. Xem giờ đã 2 giờ sáng rồi, trong nhóm có hơn chục tin nhắn chưa đọc, Tĩnh Thư lướt xem.
Thiếu nãi tôi có con tòa 13: "@mọi người, cứu mạng! Cả nhà ba người chúng tôi đều mắc cúm virus rồi, ai có xe có xăng đưa chúng tôi đến bệnh viện với! 120 toàn bận máy, đứa con 1 tuổi của chúng tôi lúc này đã mất ý thức rồi!"
"Xin mọi người, thật sự không có xe thì có ai tốt bụng ôm con trai tôi đi khám bác sĩ giúp với, bao nhiêu tiền cũng được, cứu con tôi với!"
