Chương 69.
Cả nhà cùng nâng ly chúc mừng, bữa cơm bắt đầu trong một tràng những lời chúc phúc!
Trong đó, Tĩnh Thư cảm khái nhất. Ở kiếp trước vào lúc này, mẹ cô bị say nắng phải về nhà ‘nghỉ việc’, ba cô phải xếp hàng ở siêu thị dưới cái nóng hơn 40 độ, đến tối khi nhiệt độ tụt xuống 3 độ thì lại trải chăn dày ngay tại chỗ xếp hàng trong siêu thị, ngủ lại để giữ chỗ.
Khoảng từ lúc đó, Tĩnh Thư mới thực sự trưởng thành, không chỉ phải chăm sóc mẹ, mà còn phải tranh thủ khoảng thời gian từ 5 đến 7 giờ chiều để nấu đồ ăn cho cả ngày, rồi đạp xe ba bốn cây số, mang đến chỗ ba đang xếp hàng, phải đợi đến tối hôm sau mới mua được chút lương thực.
Nhà nhà đều để một người ở lại siêu thị giữ chỗ, về sau dần biến tấu thành cảnh tượng trải chăn ngay trên đất, ban ngày người nhà mang cơm đến, rồi cả gia đình cùng xếp hàng, một cảnh tượng hùng vĩ kéo dài cho đến khi… xảy ra cướp bóc đập phá. Sau đó chính quyền đành đóng cửa siêu thị luôn.
Đương nhiên điều này dẫn đến việc nhiều người xếp hàng rồi bị say nắng, nhưng bệnh viện đã hết thuốc, chỉ còn cách uống chút nước nằm nghỉ một lúc, sống chết thế nào thì nghe trời.
Còn nhiều cụ già mắc đủ thứ bệnh cần thuốc duy trì, sau khi hết thuốc cũng dần dần không chống chọi nổi.
Hiện tượng như vậy ít xảy ra ở khu dân cư mới như của Tĩnh Thư, chứ những khu nhiều người già thì thực sự là mất đi từng mảng từng mảng, nhiều người trước đây không dám gây rối giờ cũng nháo nhào lên.
Còn ở kiếp này, cả nhà Tĩnh Thư ngồi chỉnh tề trên bàn ăn, thưởng thức rau củ bên ngoài không có, uống sữa bên ngoài không có, dùng điện bên ngoài không có, ngay cả tài nguyên nước khan hiếm, nhà Tĩnh Thư vẫn còn 2 bể chứa nước lớn, tiết kiệm một chút là có thể sống qua nửa năm cuối cùng.
Tĩnh Thư rất mừng, cô sống lại một kiếp, cuối cùng cũng có được cuộc sống mà kiếp trước ngày đêm mơ ước, không cần cả nhà phải ngày ngày xếp hàng ở siêu thị lo sợ nữa.
“Việc thứ tư, chúc mừng Tĩnh Lai trở thành đầu bếp chính của nhà ăn chính quyền thành phố!” Lần này ông nội nâng ly, mọi người vỗ tay rào rào.
Toàn bộ gia cầm ở lò mổ phía tây thành phố đã được chế biến thành đồ ăn chín và dự trữ lại, nhân công tạm thời đều bị cho nghỉ việc, chỉ có cô ba Tĩnh Lai vì làm việc chăm chỉ chịu khó nên được giữ lại.
Đúng lúc cả nhà đang vui mừng, điện thoại của Tĩnh Thư và Ngô Hữu Ái lại réo liên tục, lấy ra xem thì hóa ra nhóm chat lại nổ tung.
Vương Tuyết Mai tòa 2: “Cứu với, có năm sáu tên cầm dao đang ở trước cửa nhà tôi, còn có tên đang cạy cửa nhà tôi! Số điện thoại báo công an cứ bận! Cả nhà ba người chúng tôi đều ở nhà! Nhà tôi ở tòa 2, phòng 401!”
Thật không may vào khoảng thời gian này, phần lớn mọi người đang xếp hàng ở siêu thị, Vương Thất Thất lập tức nói nếu bọn chúng đột nhập được vào, tuyệt đối đừng chống cự, chúng đòi gì thì đưa nấy, rồi lại lần lượt hỏi xem ai đang ở nhà.
Nghe nói toàn là những tay cứng cầm dao, hầu như ai cũng chùn bước. Bảo vệ ở cổng đã về hết nhà từ mấy hôm trước, lý do là lương ba nghìn mỗi tháng không đủ sống, điều này dẫn đến việc có kẻ lợi dụng tình hình lẻn vào.
Cuối cùng Vương Thất Thất nói nếu không đoàn kết lại, bọn này rất có thể sẽ cướp nhà tiếp theo, đàn ông nào trong khu đang ở nhà hãy cầm dao đến tập trung trước ở tòa nhà 2, khu A, mọi người cùng nhau hù dọa đuổi chúng đi vân vân, mới gom được bảy tám người.
Ba Tĩnh Thư lập tức vào bếp tìm hai thanh dao bổ dưa dài nhất định ra ngoài, bà nội ngăn không kịp, “Mẹ ơi, con làm thế này là để khi có kẻ đến cướp nhà mình, mình cũng nhận được sự giúp đỡ của người khác!”
“Nhưng con cũng không thể đi liều mạng chứ, thằng con ngốc này!” Bà nội nhất quyết không đồng ý.
Cuối cùng Tĩnh Thư nói sẽ lái xe đi, chỉ đứng từ xa cho có mặt mới thuyết phục được người già.
Tĩnh Thư cũng đi theo, với mục đích ‘giám sát’ ba cô, chỉ để ông cho có mặt thôi.
Kiếp trước vì đủ thứ lý do, Tĩnh Thư cũng từng lỡ tay giết kẻ muốn hại mình, từng lột quần áo người chết, từng ngủ cùng xác chết, từng cướp đồ ăn thừa của người chết. Kiếp này sau khi uống linh tuyền, trong người cô lúc nào cũng có một sự bồn chồn muốn giết người.
Vì vậy mục đích lớn nhất của lần đi này là: Thực chiến.
Tiếc là tất cả đều đến muộn một bước, đợi họ lề mề tập hợp xong, thì bên kia đã hoàn thành xong công đoạn cạy cửa đột nhập từ lâu.
Tòa nhà số 2 xa thật đấy, Tĩnh Thư lái xe cũng mất hai phút mới tới, cô đỗ xe ngay cạnh khu C.
“Tắt đèn, tắt máy, con cứ ngồi yên trong xe, không được đi đâu hết, ba đi hội với mọi người, đợi ba về!” Ba Tĩnh Thư đội mũ bảo hiểm toàn thân vũ trang, cầm dao vội vã đi.
Ba của ‘Bao Tử’ luôn giữ thái độ sống ‘mình cố gắng giúp người, người khác nhất định sẽ giúp mình’, tấm lòng ấy là tốt, nhưng chỉ sợ thời mạt thế sẽ dạy ông ấy làm người lại từ đầu.
Ba Tĩnh Thư vừa bước vào cửa khu A, Tĩnh Thư cầm cây gậy sắt thật sự xuống xe định lén đi theo, thì từ khu C chạy ra một đám người, hai bên đụng mặt nhau.
Đối phương sáu tên, bốn tên cầm dao chém, hai tên vác gạo, trên người chúng có mùi máu rất nặng, Tĩnh Thư vừa ngửi thấy đã bắt đầu bồn chồn, một cảm giác mất kiểm soát bản thân trào lên.
“Này anh Đào, con nhỏ lúc nãy không chịu nghe lời, giờ chẳng phải lại có một con nữa sao? Nhìn tối thui nhưng xem dáng người chắc chắn là con gái rồi.” Một tên vừa nói vừa tiến lên định dùng dao khống chế bắt người.
Tĩnh Thư cũng không ngờ vừa ra khỏi xe đã đụng mặt ngay, nhưng lúc này không biết có phải vì ngửi thấy mùi máu hay không, cơ thể tiết ra lượng lớn adrenaline, tim cô đập nhanh, thân nhiệt tăng cao, Tĩnh Thư bắt đầu phấn khích một cách khó hiểu, trong bóng tối đôi mắt cô sáng lên, dường như có thể nhìn rõ hơn.
Chỉ thấy Tĩnh Thư không cho ai kịp phản ứng, một gậy đánh mạnh xuống, ‘ầm’ một tiếng vang lớn đập vào đầu bóng đen, cây gậy sắt không chịu nổi lực gãy làm đôi, bóng đen thét lên một tiếng ngã vật xuống đất.
Khi mấy tên kia kịp nhận ra hỏng rồi, còn chưa kịp hô “Xông lên, làm chết nó!” thì đã thấy đá tảng từ trên trời rơi xuống, mọi người chỉ nghe thấy tiếng xé gió của đá trên không, khoảnh khắc sau đã đập vào thịt, cảm giác đau nhói và tiếng ‘cộp’ đục mới truyền đến.
Tên bị đập trúng đầu, óc văng tung tóe, máu bắn khắp nơi, bất tỉnh nhân sự ngay tại chỗ. Tên bị đập trúng bụng và chân thì nằm bẹp dưới đất không dậy nổi.
Vũ khí bí mật trong không gian của Tĩnh Thư uy lực khủng khiếp, phóng ra từ khoảng cách bảy tám mét, trực tiếp đập chết ba tên tại chỗ, còn hai tên vì đứng cùng nhau chia đều lực nên một phát chưa chết.
Trong lúc chúng nằm dưới đất bị tảng đá hình chóp đè lên mà gào thét, Tĩnh Thư từng bước đi tới. Trong bóng tối, tầm nhìn của cô đặc biệt rõ ràng, cô có thể thấy bộ dạng đau đớn nước mắt nước mũi giàn giụa của đối phương, có tên còn đại tiểu tiện ra quần, nhưng không hiểu sao, cô lại rất phấn khích.
“Làm gì, mày định làm gì? A!!”
Tĩnh Thư cầm cây gậy sắt gãy đâm xuyên cổ họng hai tên kia, có thể thấy sức lực của Tĩnh Thư lớn đến mức nào. Trận đầu thắng lợi, chỉ mấy chục giây đã xong xuôi.
Tĩnh Thư lại bắt đầu nhanh chóng thu dọn chiến trường. Tĩnh Thư sau khi giết người vẫn còn phấn khích, mãi đến khi adrenaline tiết ra hết, bình tĩnh lại, Tĩnh Thư mới bắt đầu thấy sợ hãi. Cô không ngờ mình lại bạo lực đến thế, có phải là do ảnh hưởng của linh tuyền không.
“Nếu kiếp trước cũng có thể giết người như thế này, có lẽ đã không chết rồi.”
Năm tảng đá hình chóp bắn ra gãy một tảng, bốn tảng còn lại vì đập vào người có đệm nên không gãy. Tĩnh Thư đem những tảng đá đầy máu me đập mạnh xuống đất tạo mấy cái hố lớn bên cạnh, chôn người vào đó, rồi thu hồi đá.
Tĩnh Thư đã bình tĩnh trở lại mới bước lên lầu, liền nghe thấy tiếng khóc của Vương Tuyết Mai, và được biết chồng và con gái bà ấy đều đã chết.
