Chương 72: Gánh chịu áp lực không đáng có ở cái tuổi này.
“Cạch! Cạch!”
Vài tiếng đèn flash máy ảnh vang lên, ghi lại hình ảnh người đàn ông trung niên hiền hậu đang chỉ tay thân thiện vào đám ếch, rồi lại chụp cảnh mấy đứa trẻ nghịch ngợm ngồi xổm xuống đếm ếch. Khoảnh khắc tương tác giữa phụ huynh và con cái, cảnh Ngưu Mâu thuyết trình về ‘Cách trồng rau trong bóng tối’ làm cảm động vô số gia đình công nhân viên chức, tất cả những khoảnh khắc quý giá ấy đều được lưu lại.
Dáng vẻ Tĩnh Thư xắn ống quần lội xuống ruộng cấy mạ, cũng phải giữ nụ cười thanh lịch, đúng mực trước ống kính máy quay, cho đến khi Ngưu Mâu nói: “Các cháu vất vả rồi, có thể về viết bài được rồi.”
Sau khi đoàn phóng viên rời đi, mọi người mới thở phào nhẹ nhõm, ai nấy đều tò mò về đám ếch khôn xiết. Mấy đứa trẻ nghịch ngợm vì nghỉ học được đưa đi tham quan, giờ cũng không còn e dè nữa, nếu không có hàng rào chắn chắc đã nhảy vào bắt ếch rồi.
Các bà các mẹ dắt con tới, còn đám đàn ông lớn tuổi thì nâng niu như báu vật rút điếu thuốc ra rồi ra ngoài hút. Giờ đây ngay cả thuốc lá cũng hiếm hoi lắm rồi.
“Con ếch này cháu bán thế nào? Nhà chị từ khi dùng hết nước hoa, lúc nào cũng có Sâu Thối Xác bay vào, lơ là một chút là chúng đẻ cả một ổ trứng, đau đầu chết đi được.”
“Bể cá nhà tôi cũng sinh ra một ổ Sâu Thối Xác, nếu có sẵn ếch thì đâu đến nỗi thế.”
Mọi người bảy miệng tám lời than thở, rõ ràng đều quen biết nhau. Ngưu Mâu còn nháy mắt với Tĩnh Thư.
Ánh mắt Tĩnh Thư bừng sáng, đám người trước mặt lúc này vẫn đang trong trạng thái chưa thiếu thốn gì, nuôi vài con ếch còn dễ dàng, không như người trong khu dân cư, uống nước còn chẳng đủ.
Ngưu Mâu đã gợi ý rồi, cô cũng phải tranh thủ chút.
“Ếch nhà cháu chịu được nhiệt độ cao, chịu được giá rét, chúng phải gánh chịu áp lực không đáng có ở cái tuổi này, cháu ngày nào cũng chăm sóc chúng như chăm cháu nội vậy, nước sạch, sâu bọ đầy đủ...”
Tĩnh Thư vừa mới bắt đầu kể khổ, một bác đã ngắt lời: “Cháu cứ nói thẳng đi, muốn đổi lấy lương thực hay thứ gì.”
“Một con ếch con đổi ba chai nước suối.” Tĩnh Thư lộ ra hàm răng trắng trên khuôn mặt lem luốc, giơ ba ngón tay.
Ngưu Mâu hơi há hốc miệng, đứa nhỏ này gan thật, dám đòi giá cắt cổ thế.
Mua bán là bên bán phải chém giá trên trời, bên mua phải trả giá đến mức ông chủ đau lòng mới cảm thấy thành tựu và thỏa mãn, Tĩnh Thư quá hiểu mấy bác này rồi.
“Ếch thì tốt đấy, nhưng hơi đắt, cháu thấy bọn chúng tôi đông thế này, bớt cho chút đi.”
“Tôi lấy thêm hai con nữa, cháu cho giá mua sỉ đi, mua một tặng một.”
“Con ếch của cháu mà tốt thật, lần sau bọn chúng tôi còn đến mua nữa.”
Miệng Ngưu Mâu lại há to thêm lần nữa, đám người này cũng chả vừa, trả giá cắt cổ y hệt con vợ hoang phí nhà ông.
Tĩnh Thư làm bộ đau lòng, cuối cùng định ra giá sỉ: ếch con hai chai nước một con, tặng kèm dây buộc và hộp đựng, bao dịch vụ hậu mãi, bảy ngày đổi miễn phí, thế là ai nấy đều vui vẻ.
Tĩnh Thư dạy họ cách điều chỉnh dây buộc và kỹ thuật nuôi ếch, các bác thêm WeChat của Tĩnh Thư, hứa hẹn nếu thấy hiệu quả sẽ giới thiệu cho cô. Hầu như nhà nào cũng mua một con ếch con, ngay cả những bác trước giờ vốn cao quý, thanh lịch cũng mua theo.
Ai nấy đều ôm một lọ thủy tinh, trên đó buộc sợi dây dài vài mét, vui vẻ ra về. Cứ thế, Tĩnh Thư từ một streamer trên mạng xã hội bỗng chốc hóa thân thành người bán ếch.
Tĩnh Thư nhìn đống hơn một trăm chai nước suối Ngưu Mâu ứng trước mà hài lòng vô cùng. Mẹ Tĩnh Thư sợ Ngưu Mâu chê con gái mình bán đắt, cố ý trách móc: “Con này, mấy người đó đều là…, con không bán rẻ đi một chút, không biết bây giờ nước còn khan hiếm hơn cả lương thực sao?”
Tĩnh Thư cãi lại: “Con đang cứu ếch đấy, bán rẻ quá họ không biết quý, sẽ nghĩ rằng rẻ thế chết thì mua con khác.”
Ngưu Mâu cười lớn: “Tĩnh Thư làm đúng đấy, chú đang định tìm cháu mua thêm ít ếch cho bộ phận nghiên cứu khoa học để tăng cường nuôi ếch. Đủ loại thuốc trừ sâu, thuốc diệt côn trùng đều đang dồn hết cho các trang trại và hồ chứa đang bị dịch, hồ chứa cuối cùng của thành Ô không thể bị ô nhiễm thêm nữa, mà thuốc trừ sâu rồi cũng có ngày cạn kiệt.” Ngưu Mâu do dự một chút rồi vẫn nói:
“Chuyện hôm qua ở khu thành phố mới các cháu cũng biết rồi, cấp trên đã họp khẩn, quyết định đẩy nhanh sản lượng nấm, nửa tháng sau sẽ cung cấp miễn phí loại nấm sò thí nghiệm này cho người dân. Tin tức hôm nay sẽ được công bố, hy vọng bà con có cái ăn cái uống rồi sẽ không gây rối nữa.”
Nhớ lại loại nấm sò mốc meo ấy, Tĩnh Thư rùng mình, kiếp này tuyệt đối không đụng vào nữa.
“Cháu hiểu, có thể góp một phần sức mình cháu cũng thấy vinh hạnh.”
Cuối cùng, Ngưu Mâu lấy của Tĩnh Thư 30 con ếch con, trả 60 chai nước suối, và đặt mua trước lứa ếch tiếp theo của cô.
Tĩnh Thư hớn hở ôm hai mươi mấy con ếch cuối cùng, cùng cả xe nước suối trở về nhà. Mạt thế bước vào nửa năm, nước sẽ ngày càng khan hiếm, cô vẫn đánh giá thấp lượng nước tiêu thụ của gia đình mình.
Xe chở nước cũng giảm xuống còn 1 lít nước mỗi người mỗi ngày, lại ít hơn 0.5 lít so với trước. Trước kia người trong khu nấu ăn còn dè sẻn nước, giờ đây uống nước cũng phải nhấp từng ngụm nhỏ, người ta khát chết đi được, đừng nói đến chuyện trồng nấm trồng rau trong nhà như trước, tất cả đều héo rũ chết cả rồi.
Còn chuyện rửa nồi rửa bát, trước kia còn dùng giấy vệ sinh lau qua, giờ lương thực căng thẳng, khuyến khích mọi người dùng lưỡi liếm cho sạch.
Kỹ năng này luyện đến cuối cùng nghe nói có thể khiến cái đó linh hoạt hơn, tăng thêm khoái cảm cho bạn đời, tăng cường tình cảm vợ chồng. Dù sao thì Tĩnh Thư cũng không hiểu tại sao lại nói thế.
Chuyện của Đảng Che Trời chỉ là ngòi nổ, nó đã dụ dỗ vô số kẻ ngu muội, những kẻ hành động. Ngày hôm sau thì có tin truyền đến, siêu thị Hữu Nghị lớn bỗng nhiên có hàng trăm người xông ra, nhưng khi họ phá cửa xông vào siêu thị mới phát hiện bên trong trống rỗng. Hóa ra để phòng ngừa chuyện như vậy, lương thực của siêu thị đều được vận chuyển lén lút đến mỗi ngày.
Nhưng sự việc này cũng hoàn toàn chấn động cả thành Ô, ai nấy đều hoảng sợ: Không còn vương pháp nữa rồi, thế đạo đã hoàn toàn loạn lạc!
Vương Thất Thất tòa 13: “@độ xiaomi, đêm qua siêu thị Hữu Nghị thương vong hàng trăm người! Giờ đây tất cả siêu thị lớn ở thành Ô đều đóng cửa cả rồi, hôm nay lại có thêm nhiều kẻ chặn đường cướp đồ, bên ngoài rất loạn, ai không có việc thì đừng ra ngoài!”
Vương Thúy Hoa gửi tin nhắn thoại: “Lũ trời đánh này, giờ đến lương thực cũng không mua được, biết làm sao đây?”
Béo Ịt tòa 25: “Nhà ai còn nước hoa hay gì không? Nhà tôi lại một bao gạo bị Sâu Thối Xác ăn hết, cứ thế này thì đến lương dự trữ cũng chẳng còn nữa.”
Trương Băng Băng căn 4: “Trang trại lại có một lứa Sâu Thối Xác mới bay ra, nhà tôi chỗ nào cũng thấy loại côn trùng này, đập chết bao nhiêu cũng vô ích, chớp mắt là lại có thêm.”
Tĩnh Thư nghĩ đến việc xử lý mấy con ếch còn lại trên tay, bèn nhắn tin: “@độ xiaomi, tôi bán một lô ếch ăn Sâu Thối Xác, đổi lấy lốp xe năng lượng, bộ giảm xóc, dầu máy và các phụ tùng khác.”
