Chương 80: Cái bẫy còn sát thương hơn.
"... Cô có hiểu cảm giác đau đớn đến mức không muốn sống nữa không?" Dương Dương cố ý kéo dài giọng, nhìn thấy sắc mặt tái mét, mồ hôi lạnh đầm đìa của Đại Nhật, khóe miệng hắn nhếch lên, cười đắc ý.
Hắn lấy từ người ra một ống tiêm, từ từ hút nước từ chai nước khoáng trong tay, rồi cứ thế đâm thẳng vào cơ thể Đại Nhật.
"Vẫn chưa biết à? Hửm?"
Mồ hôi lạnh của Đại Nhật chảy ròng ròng, khi bị tiêm đến mũi thứ ba thì bắt đầu gào thét, chẳng mấy chốc nước mũi nước mắt dãi nhớt chảy đầy mặt, trực tiếp khai ra tất cả.
Tĩnh Thư rùng mình, cô biết tích nổi tiếng này. Trước thời mạt thế, có những thương gia đen để tăng trọng lượng bò, bán được giá cao hơn đã tiêm nước vào bò, khiến chúng phình to ra nặng hơn, mà hoàn toàn không quan tâm đến tiếng kêu thảm thiết đầy nước mắt của những con bò đang chịu cực hình.
Từ đó mới có chiêu thức mà một số cảnh sát lén dùng để ép cung nghi phạm. Nó là cách đơn giản nhất, gây đau đớn nhất, và còn không để lại chứng cứ.
Giày bốt của Dương Dương giẫm lên cổ Đại Nhật, gõ nhịp, trầm ngâm một lúc: "Cũng tương tự như những gì chúng tôi nắm được. Khẩu súng người đó đưa cho cô đâu?"
Thấy không giấu được nữa, Tĩnh Thư thầm thở dài: "Ở chỗ tôi."
Dương Dương ngẩng đầu, lần đầu tiên chăm chú đánh giá người phụ nữ này. Ngoài việc có thể thấy là xinh đẹp hơn một chút thì cũng chẳng có gì quá xuất chúng. Chính cô ta đã bố trí bẫy trong nhà, hạ gục mấy chục tên?
"Vậy những kẻ còn lại của 'Bế Nhật' đâu?" Dương Dương lại hỏi, hiện trường chỉ có hơn chục xác chết, lẽ nào tất cả đều ở trong biệt thự?
Tĩnh Thư dẫn mọi người đến vòng hố xung quanh cổng. Ngay cả những cảnh vũ trang từng trải qua sinh tử cũng hít một hơi lạnh, khi nhìn lại Tĩnh Thư, thần sắc đã thay đổi.
"Còn hơn bốn mươi tên khác đang canh giữ ở những tòa nhà khác, giờ nghe thấy tiếng xe cảnh sát có lẽ đã chạy trốn hết rồi."
Cẩu Nhất Thiên nhìn thấy việc Tĩnh Thư giết người đã thành sự thật, liền điên cuồng gào lên: "Đồng chí cảnh sát, các anh thấy chưa, cô ta giết nhiều người như vậy, mau bắt cô ta đi!"
Làm ơn đi, dù có bắt hắn, thì cũng hãy bắt con điên này trước đi, hắn thực sự không muốn ở cùng người phụ nữ này thêm nữa đâu, mau cứu hắn với!
Dương Dương cười khinh bỉ: "Chúng tôi không phải cảnh sát mà là cảnh vũ trang. Hiện tại khu vực này không thuộc phạm vi quản lý của chúng tôi. Nếu muốn bắt người thì xin anh báo cảnh sát dân sự đi."
Cẩu Nhất Thiên cuối cùng cũng lộ ra ánh mắt tuyệt vọng, "Vậy thì mang tôi đi theo luôn đi, đưa tôi vào tù cũng được! Con điên này sẽ tra tấn đến chết tôi mất, nó sẽ giết tôi!"
Dương Dương không thèm để ý đến hắn nữa, mà quay đầu lại nói với Tĩnh Thư: "Tên đầu lĩnh này chúng tôi sẽ mang đi. Khẩu súng kia là chiến lợi phẩm của cô, chúng tôi không hỏi tới. Còn những kẻ khác của Bế Nhật, chúng tôi không quan tâm. Nếu các bạn không có việc gì khác, chúng tôi rút trước."
"Khoan đã, các anh vất vả từ xa tới, nhà tôi còn chút rau tươi tôi mang ra, các anh tự chia nhau ăn, lần này thật sự cảm ơn các anh đã tới." Mẹ Tĩnh Thư vừa nói vừa chạy vội về nhà, cùng với cha Tĩnh Thư và ông nội bê ra một thùng hành lá, một thùng giá đỗ và một vò dưa muối.
Dương Dương hơi ngạc nhiên, do dự nhìn về phía Ngưu Mâu.
Bộ trưởng Ngưu kéo Dương Dương cười lớn: "Tư trưởng Tô chính là phụ trách mảng trồng trọt này đấy, cậu cứ nhận đi, phần tình của tôi sẽ tính riêng cho cậu sau."
"Cũng được. Hôm nay bỏ vị trí mà về, anh em cũng sẽ bị kỷ luật. Lần này cũng chẳng giúp được gì nhiều, lần sau có cần cứ gọi điện thẳng cho tôi."
Cũng coi như kết thêm một mối giao tình, lại có thêm một lá bài dự trữ.
Đến cũng vội vã, đi cũng vội vã.
Mẹ Tĩnh Thư thật lòng cảm tạ một phen và nói vài hôm nữa sẽ đến nhà Bộ trưởng Ngưu chơi. Hai người trao nhau nụ cười hiểu ý, rồi xe tuần tra lặng lẽ rút đi. Người ta thực sự chỉ vì nể mặt Bộ trưởng Ngưu mới ra chuyến này.
Xem ra phải cảm ơn cấp trên trực tiếp là Bộ trưởng Ngưu thật chu đáo, cái đùi to này cũng phải ôm thật chặt.
"Nhưng mà, thời khắc then chốt vẫn phải dựa vào chính mình. Nếu trông chờ họ tới cứu, chúng ta chết từ lâu rồi. Dù có đợi được, e rằng nhà mình không phải chỉ cho vài thùng rau làm phí chạy vặt là xong chuyện đâu."
Mẹ Tĩnh Thư cảm khái, trong lòng âm thầm quyết định, không thể để con gái mãi đứng ở tuyến đầu. Cái tuổi của con nên là vô ưu vô lo, chứ không phải chỉ dựa vào một mình con để bảo vệ gia đình này.
Bộ trưởng Ngưu vừa đi, Vương Thất Thất đã dẫn theo Thiếu Gia Tôi Có Con và Uông Đại Chiêu từ trong bóng tối đi tới. Hóa ra họ đã đến một lúc, biết bên này có cảnh sát tới mới yên tâm, rồi lại vội vã đi ngay.
Thì ra những kẻ Bế Nhật nghe thấy tiếng còi cảnh sát đã tản ra hết, nhưng cũng có tên trực tiếp đột nhập vào nhà giết chết vài gia đình. Họ phải qua đó xem tình hình thương vong.
...
Tiễn mọi người xong, cả nhà Tĩnh Thư bắt đầu dọn dẹp chiến trường. Muốn khôi phục biệt thự về hình dáng như trước khá khó khăn. Luống rau bị giẫm nát khá nhiều, mặt đất đầy máu và thịt vụn, đinh, mảnh thủy tinh cùng vôi sống v.v...
Mẹ Tĩnh Thư dọn dẹp, buộc mình phải thích nghi. Bà ba quỳ rạp ở giữa lối đi, dùng miếng cọ rửa chén chà mạnh vết máu. Ông nội và cha Tĩnh Thư sửa chữa lại bẫy. May là trong nhà và chuồng gà không sao.
"Ban đầu tao định dán một lần cho đến khi mày chết luôn." Tĩnh Thư ngồi xổm bên cạnh Cẩu Nhất Thiên, dán lên mặt hắn tờ giấy ướt đầu tiên. "Nhưng tao đổi ý rồi, muốn làm nhiều lần mới hả giận."
Cẩu Nhất Thiên dùng hết sức phản kháng, lắc đầu. Hắn cảm thấy ngột ngạt, càng lúc càng ngột ngạt, càng lúc càng khó chịu, thật ngạt thở... mạch máu như sắp nổ tung!
Tĩnh Thư từng tờ một dán thêm lên. "Nghe nói thái gián thời xưa giỏi nhất là dán đến tờ thứ 12 mới chết. Mày có thể chịu được đến bao nhiêu tờ? Thử sáu tờ trước đi."
Gân xanh trên người Cẩu Nhất Thiên bắt đầu nổi lên. Tĩnh Thư lấy cả tám tờ giấy xuống. "Cũng không tệ. Lại thử chín tờ xem nào."
Cẩu Nhất Thiên thở hổn hển, toàn thân bắt đầu run rẩy co giật. "Xin... xin cô, cho... cho tôi một cái chết nhanh gọn đi, khụ khụ, thật sự xin cô."
Tĩnh Thư như không nghe thấy, tiếp tục từng tờ một dán lên mặt Cẩu Nhất Thiên. Cô nhỏ giọng thì thầm: "Tao sợ chết nhất, nên tao cũng ghét nhất những kẻ đẩy tao vào chỗ chết. Mày không biết đâu, cái chết thật sự rất đáng sợ, mày biết nó đáng sợ thế nào không?"
Cẩu Nhất Thiên bắt đầu giãy giụa dữ dội, gân xanh nổi lên như sắp nổ tung. Từ từ, Cẩu Nhất Thiên không động đậy được nữa.
"Mười một tờ, thực ra cũng không kém." Tĩnh Thư xử lý xác chết, biệt thự cũng đã dọn dẹp đại khái xong.
Tối hôm đó, sau khi dọn dẹp xong xuôi, cả nhà mở một cuộc họp gia đình. Thế đạo đã thay đổi, không còn hòa bình nữa. Nếu không nhờ sự quyết đoán sát phạt của Tĩnh Thư hôm nay, có lẽ cả nhà đã không sống nổi.
Vì vậy, từ ngày mai, ngoại trừ bà nội, tất cả mọi người đều phải bắt đầu luyện tập liên nỗ để phòng ngừa chuyện tương tự tái diễn, sau này còn phải mang theo dao bên mình.
Quan trọng nhất là, cấp độ bẫy trong biệt thự phải được nâng cấp! Phải còn biến thái hơn, còn sát thương hơn nữa!
Camera giám sát tiếp tục bật, tất cả bẫy trong biệt thự được bổ sung xong, cả nhà đều nghỉ ngơi trong biệt thự một đêm.
Sáng hôm sau, cha Tĩnh Thư, Tĩnh Thư và ông nội bắt đầu nghiên cứu bổ sung những cái bẫy lợi hại hơn.
"Cái lưới này vẫn còn quá hiền lành. Con muốn dùng trực tiếp tấm thép, hàn lên đó những chiếc gai ngược bằng thép dày đặc, rơi từ trên không xuống, không đè chết thì cũng đâm chết, mà cái này cũng tiện, không cần chúng ta phải bổ sung mũi tên nữa." Tĩnh Thư xoa xoa cằm nói.
