Chương 90: Đời Này Không Hối Hận.
Liệu thực sự sẽ như vậy sao?
Tĩnh Thư lắc đầu. Những kẻ vừa cướp được thức ăn vẫn đang trong cơn phấn khích, lương thực của họ chưa ăn hết, họ đã nếm trải cảm giác sung sướng khi kiếm được đồ ăn một cách dễ dàng. Sau khi ăn thứ đồ ăn khó nuốt do chính phủ phát, họ sẽ lại tiếp tục 'nghề cũ', đưa mắt nhìn đến những nơi xa hơn, ví dụ như con cừu béo như cô.
Cũng còn có một nhóm như cô cả Tĩnh Phan, những người đã tích trữ rất nhiều lương thực, thậm chí từ sớm đã có một nhóm thanh niên đọc nhiều tiểu thuyết tận thế cũng tích trữ rất nhiều lương thực. Họ đều chưa thiếu ăn, chưa đến bước đường cùng.
Điều này dẫn đến những kẻ đi cướp luôn cướp được lương thực, cộng thêm sự thao túng của ba phe phía sau, cùng những băng nhóm chỉ giết người vì mục đích giết chóc, sẽ chỉ khiến Ô Thành ngày càng hỗn loạn mà thôi!
Nhưng dù sao đi nữa, đối với Ô Thành đã hỗn loạn nửa tháng, tin tức này rõ ràng là một sự cổ vũ tinh thần. Trong nhóm chat lập tức nổ ra cuộc thảo luận sôi nổi.
La Châu số 9: "Nghe nói sau khi phát đồ ăn chín, lượng nước cung cấp cho mỗi người sẽ còn ít hơn, ban ngày nóng thế này không biết có đủ uống không."
Béo Ịt tòa 25: "Nhà họ hàng tớ làm trong chính phủ, nghe nói từ ngày mai họ sẽ có rau tươi cung cấp mỗi ngày, chỉ là không biết bọn mình sẽ được cung cấp cái gì."
Chu Phàm số 7: "Kệ nó là cái gì, có mà ăn là may rồi. Tớ ăn vỏ cây ăn đến phát ngán rồi, trước đây lại còn chê cơm trắng. Cái Ngày Tăm Tối này đã kéo dài nửa năm rồi, khi nào mặt trời mới trở lại đây?"
Vương Thúy Hoa gửi tin nhắn thoại: "Tối nay nhà tôi định 3 giờ đạp xe đi siêu thị Ái Gia xếp hàng, có ai đi cùng không?"
Phong số 3: "Bác dẫn cháu đi với."
Vương Thúy Hoa nói: "Nói bao nhiêu lần rồi đừng gọi tôi là bác. Tôi chỉ nhận cháu nội, không nhận cháu họ."
Phong lại bị chặn họng không nói được gì, cuộc trò chuyện nhóm lại bị Vương Thúy Hoa chấm dứt.
Gia đình Tĩnh Thư khởi hành lúc 4 giờ 30 sáng hôm sau. Đầu tiên là đưa mẹ Tĩnh Thư đi làm, sau đó hai cụ già, ba Tĩnh Thư, Tĩnh Thư và Ngô Hữu Ái năm người tiếp tục lái xe đến siêu thị Ái Gia. Lúc đó thật may đã mua chiếc BYD Song Max 7 chỗ, không gian rất rộng.
Suốt dọc đường, Ô Thành chìm trong bóng tối. Gần đây ngay cả xe chuyên tuyến cũng ngừng hoạt động, nhưng may là lượng bụi đất rơi xuống đã vô thức giảm bớt, chỉ cần cho xe năng lượng chạy dọc lề đường là được.
Tấm kính vỡ của xe năng lượng đã được ba Tĩnh Thư cắt từ tấm kính cũ không dùng đến để lắp vào. Tĩnh Thư nghĩ không biết kiếm đâu ra một lô kính chống đạn, rồi nâng cao thêm gầm xe, bởi vì đường sá sau này sẽ ngày càng khó đi, vẫn là xe địa hình tốt hơn.
Cô ba Tĩnh Lai mỗi ngày 3 giờ sáng đã dậy đi xe chuyên tuyến của chính phủ đi làm, đặc biệt gần đây rất bận, cô được phân công đến siêu thị Ái Gia phụ trách làm đồ ăn chín.
Ngay cả Tĩnh Thư cũng không ngờ, cô ba thông qua bản thân cô mà lại vào được công việc biên chế nhà nước mà kiếp trước cô cho là rất tốt.
Ngô Hữu Ái với đôi mắt gấu trúc, nhất quyết không chịu dậy đi siêu thị, còn nói:
"Tớ thà không ăn không uống, cũng phải ngủ ở nhà."
Cuối cùng bị đánh bại bởi một bát bánh trôi của bà nội. Hóa ra Ngô Hữu Ái lại thích ăn bánh trôi... Tĩnh Thư ăn liền ba bát cũng chẳng thấy có gì ngon.
Tĩnh Thư rất hiểu cảm giác của Ngô Hữu Ái. Trước kia cô cũng thích ngủ nướng, nhưng từ khi uống linh tuyền, cô chẳng còn buồn ngủ nữa, cô không còn cảm nhận được vị ngon của giấc ngủ sâu là như thế nào.
Về cơ bản là nhắm mắt là ngủ, mở mắt là phải dậy, ngay cả mơ cũng không có, trải nghiệm giấc ngủ cực kỳ tệ.
5 giờ sáng đúng ngày Thứ Hai, 22 tháng 5, sau khi đưa mẹ Tĩnh Thư đi làm, gia đình Tĩnh Thư đã đến siêu thị Ái Gia.
Nơi này đã thay đổi hoàn toàn. Ba Tĩnh Thư đỗ xe năng lượng bên lề đường, cả nhà cầm gậy gộc vũ khí, chai nước khoáng 4 lít cùng với đám đông tấp nập xung quanh đi vào.
Vì sự kiện cướp bóc, ai nấy trong tay đều cầm vũ khí và bát đũa, trông rất lố bịch. Nhìn thế này thì gia đình Tĩnh Thư trông giống đi dạo phố hơn.
Xung quanh siêu thị đã xây thành tường cao, lối vào lối ra tách thành các lối đi riêng để phòng ngừa sự kiện tấn công lần trước. Đèn pha chiếu sáng cửa vào, nơi một hàng dài người đang xếp hàng.
Trước cửa đứng một hàng cảnh vệ vũ trang cầm súng và bảo vệ cầm khiên, mở chế độ khám xét qua cổng an ninh. Hễ ai mang vũ khí đều phải gửi sang một bên. Gia đình Tĩnh Thư lại quay về để vũ khí lên xe.
Năm giờ sáng, 2°C rất lạnh.
Bà nội và ông nội đều mặc áo bông và quần bông. Tĩnh Thư mặc bộ đồ ngủ bằng nỉ san hô, bên ngoài khoác áo liền quần, vẫn cảm thấy hơi lạnh. Uống linh tuyền cũng gần nửa năm rồi mà vẫn không chịu được lạnh chịu được nóng, biết thế mang theo túi sưởi tay. Dĩ nhiên so với -40°C sau này thì vẫn chỉ là chuyện nhỏ.
Những người xếp hàng xung quanh cũng mặc quần áo dày cũ nát, tóc rối bù, có thể thấy những cục đất hình thành từ bụi và mồ hôi dính trên tóc từng mảng một.
Theo kinh nghiệm của Tĩnh Thư, ít nhất nửa năm chưa gội đầu. Kiếp trước cô đơn giản là cạo trọc, không thì nuôi cả một ổ chấy.
Từng người một tay cầm bát tay cầm gậy, giống y như bang Cái Vậy, nhưng vẫn có thể thấy trong mắt đám người này ánh lên hy vọng, không giống sự tê liệt và thờ ơ của mười năm sau. Mọi người đang mơ tưởng đến lúc Mặt Trời Nhân Tạo ra đời sẽ giải quyết vấn đề năng lượng.
Chẳng mấy chốc qua cổng an ninh. Vị trí bãi đỗ xe cũ của siêu thị đã được cải tạo thành nơi đóng quân tạm thời của cảnh vệ vũ trang.
Lúc này, quốc ca đang vang lên từ từ. Một đội kéo cờ mặc quân phục bước những bước đi đều đặn bắt đầu kéo cờ. Tất cả mọi người đều vô thức dừng bước, đưa mắt nhìn theo.
Trong đêm tối đen dưới ánh đèn mờ ảo, Tĩnh Thư nhìn lá cờ từ từ kéo lên, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác tự hào. Dù thế nào đi nữa, sau mười năm mạt thế, chỉ có Tung Của là nơi số người sống sót nhiều nhất, tốt nhất; kẻ xấu rất nhiều, nhưng người cống hiến cho đất nước cũng rất nhiều.
Nếu dùng một câu để hình dung, đó chính là: Đời này không hối hận sinh ra là người Tung Của.
"... Không có ánh mặt trời nhưng chúng ta mỗi tuần vẫn kéo cờ vào Thứ Hai, các buổi sáng khác bắt đầu từ 5 giờ sẽ phát thức ăn miễn phí cho đến khi công trình Mặt Trời Nhân Tạo hoàn thành.
Đất nước sẽ không để mọi người chết đói, mọi thứ rồi sẽ tốt lên! Chúng tôi sẽ trừng trị nghiêm khắc những kẻ phạm tội vi phạm pháp luật, những kẻ cướp bóc giết người bị ghi vào hồ sơ sẽ không nhận được thức ăn, cũng mong mọi người suy nghĩ kỹ trước khi hành động..." Tiếng loa lặp đi lặp lại phát thanh.
Đây là chính sách ôn hòa của Tung Của vào thời kỳ đầu mạt thế, muốn thông qua phương pháp này để giảm bớt các vụ cướp bóc giết chóc, nhưng kết quả lại thất bại, bởi vì đồ miễn phí mọi người sẽ không biết trân trọng.
Tĩnh Thư biết đồ ăn miễn phí sẽ không phát được bao lâu nữa sẽ lại thay đổi. Muốn thức ăn? Được, vậy thì đi làm việc đi, hoặc là lấy đồ vật ra đổi.
Siêu thị lớn ngày trước đồ đạc đều bị dọn sạch, được chia thành hai phần, một phần là khu vực nhận nước.
Một phần là mười quầy thu ngân được cải tạo thành cửa sổ nhận cơm. Tất cả mọi người đi theo đường xếp hàng hình chữ S, mỗi người một muôi cơm lớn, múc xong là đi, có bát thì dùng bát, không có bát thì dùng tay hoặc vạt áo để hứng.
"Ăn cơm gì thế?" Bà nội tò mò liếc nhìn.
"Cơm nấu với nấm sò." Trên mặt Tĩnh Thư lộ ra vẻ sợ hãi.
Nhìn đống nấm sò chưa rửa trộn lẫn với gạo nấu thành cơm màu xanh đen, một mùi mốc meo bay khắp siêu thị đã thấy buồn nôn. Kiếp trước cô ăn mười năm thực sự ăn đến phát ngán.
Có người đã ở góc tường nuốt ừng ực, chắc là đói lắm rồi.
Cũng có người ăn hai miếng rồi không ăn nữa vứt đi. Đối với những kẻ lãng phí lương thực, Tĩnh Thư chỉ biết cười lạnh: "Hôm nay cơm còn là tốt đấy, qua một thời gian nữa là ăn giòi, đến gạo cũng không có, xem các người có hối hận không."
