Cao cao tại thượng là dị năng giả mạnh mẽ, thứ đến là những người có quyền lực, còn tầng thấp nhất chính là những người bình thường không có dị năng.
Sau bữa tối thịnh soạn, Đường Nhược trực tiếp lấy ra chiếc bồn tắm kiểu mới từ bảo tàng khoa học kỹ thuật lúc trước, rồi từ không gian thả nước nóng vào bồn.
Cô đã muốn tắm bồn từ lâu lắm rồi.
Bạch Thất: “…”
Dị năng giả không gian lớn có thể đóng băng thời gian, đúng là quá kéo hận thù.
Bất quá cũng may, dị năng giả này là của mình.
Của mình.
Bạch Thất vô cùng hài lòng với ba chữ này.
Chương 23: Tắm rửa
Đường Nhược đã thả nước xong, thấy Bạch Thất còn đứng đó, liền lấy từ trong không gian ra một chiếc máy tính bảng trong suốt vừa thu được lúc nãy, đưa cho anh: “Tôi tắm trước, anh tắm sau, ra ngoài xem phim một lúc đi.”
Chiếc máy tính bảng này chắc là của nhân viên công tác để lại, lúc lấy về phát hiện nó còn pin, bên trong còn lưu rất nhiều phim. Đường Nhược không hiểu mấy cái tựa đề này, cũng không có thời gian mở ra nghiên cứu, nên trực tiếp bỏ vào không gian.
Ngày tận thế trời tối quá sớm, cũng chẳng có trò giải trí gì, thỉnh thoảng xem máy tính bảng cũng là lựa chọn không tồi.
Thấy cô muốn tắm, Bạch Thất cầm máy tính bảng đi ra ngoài.
Trên hành lang bắt buộc phải đi qua bên ngoài, bọn họ đã đặt vài con chó an toàn, mà zombie ở đây đã bị giết sạch, bọn họ đã tìm khắp trong ngoài, chỉ cần zombie không tụ tập đông đúc phá cửa, ngủ lại đây thật ra rất an toàn, vì vậy hai người cũng tự nhiên yên tâm.
Bất quá Bạch Thất cũng không đi xa, chỉ kéo một cái ghế ra trước cửa rồi ngồi xuống. Sau đó mở máy tính bảng một cách chán chường, tìm phim được lưu bên trong.
Anh cũng đã ba năm không xem phim rồi.
Sau ngày tận thế, căn cứ thành phố A tuy có cung cấp điện, nhưng lượng điện mỗi ngày bị hạn chế, mà còn phải nộp một khoản phí lớn. Kiếp trước Bạch Thất đến thành phố A muộn, sau khi nộp tiền nhà, cũng không còn vật tư dư thừa để cung cấp cho bản thân những thú vui tinh thần như máy tính, hơn nữa ngày nào cũng phải tập trung cao độ ra ngoài săn zombie, tự nhiên không đụng đến máy tính nữa.
Trước ngày tận thế, anh học chuyên ngành khoa học máy tính ở đại học. Chỉ là còn chưa tốt nghiệp thì tận thế đã ập đến. Sau này đống kiến thức đó trở nên vô dụng.
Phim trong máy rất nhiều, phần lớn là phụ đề tiếng Nhật, Bạch Thất không xem được, bèn mở một bộ toàn tiếng Trung, tên rất nghệ thuật: “Một cánh cửa ngăn cách”.
Cái tựa đề này đặt trong tình cảnh lúc này cũng coi như khá hợp cảnh.
Phim có vẻ quay khá đơn giản.
Người đàn ông ra ngoài mua thuốc lá không mang ô, trời nóng bỗng đổ mưa to, người đàn ông bèn trú dưới một mái hiên, kết quả là, dựa vào cửa, phát hiện cánh cửa không khóa, thế là người đàn ông với vẻ tò mò và kinh ngạc, từng bước một đi vào trong nhà.
Hai phút đầu, Bạch Thất còn nghĩ đây là phim kinh dị, khi nội dung trôi thêm hai phút nữa, Bạch Thất đã há hốc mồm, trợn tròn mắt.
Đây đâu phải phim kinh dị, rõ ràng là phim hành động của Nhật Bản mà!!
Tội nghiệp anh sống trong ngày tận thế ba năm, vậy mà lại quên mất thứ được người Hoa yêu thích nhất trước ngày tận thế.
Bối cảnh quay phim này còn không phải trên giường, mà là ở những nơi chật hẹp như bồn tắm.
Bạch Thất nhìn người phụ nữ trong phim, cảm thấy so về mọi mặt thì cô ta vẫn chưa bằng Đường Nhược có sức hút.
Sau đó Bạch Thất lại nghĩ, Đường Nhược cách một cánh cửa cũng đang tắm bên trong. Mà làn da trắng nõn mịn màng và gương mặt ưa nhìn nhất trực quan kia còn hơn người phụ nữ trong phim gấp trăm lần.
Bạch Thất cảm thấy trong mũi mình có thứ gì đó ấm áp chảy ra.
Đưa tay sờ một cái.
Ôi trời! Gần đây đúng là hỏa khí quá thịnh.
Kiếp trước làm hòa thượng hơn hai mươi năm cũng chẳng thấy sao, bây giờ mới hơn một tuần mà đã…!!!!
Khi Bạch Thất tắt máy tính bảng với tâm trạng bực bội phức tạp, Đường Nhược cũng đã tắm xong, cô mặc một bộ đồ ở nhà bằng vải cotton, mở cửa nói với Bạch Thất: “Tôi đã thả nước xong, anh cũng đi tắm đi.” Rồi vừa lau tóc vừa đi ra, nhường lại căn phòng nhỏ cho Bạch Thất.
Bây giờ không có điện và mạng, nhưng Đường Nhược mang theo khá nhiều đèn cắm trại, lại còn thu thập được nhiều đèn năng lượng mặt trời ở đây nữa.
Vì vậy văn phòng nhỏ cũng coi như sáng sủa.
Kết quả của sự sáng sủa là: cảnh đẹp sau khi tắm xong càng thêm chói mắt.
Đúng là, khiến người ta rung động say đắm.
Bạch Thất bịt mũi, cầm máy tính bảng lao vào văn phòng.
“Này, cho tôi xem phim với.” Đường Nhược gọi với vào, nghe bên trong không có tiếng đáp lại, cũng không hỏi nữa, lấy máy sấy tay ra bắt đầu sấy tóc.
Cô vừa sấy vừa cảm thán sự phát triển của khoa học công nghệ trên thế giới này.
Giống như cái máy sấy tay này vậy, không cần dùng điện vẫn có thể hoạt động.
Lúc này, cách một cánh cửa, ngồi trong bồn tắm, sắc mặt Bạch Thất lại vô cùng khó coi.
Nói với cô ấy, sau này hay là ngủ riêng đi.
Mất nửa tiếng, Bạch Thất tắm xong, đứng dậy định giặt quần áo bằng nước trong bồn, thì mới phát hiện nước có vẻ hơi đen?
Hai ngày không tắm mà bẩn đến mức này sao?
Trước đây bọn họ luôn tắm bằng vòi hoa sen, nước không được giữ lại, tự nhiên không nhìn thấy nước bẩn hay sạch.
Mở cửa, thấy Đường Nhược đang cuộn mình trên ghế đọc sách, đọc cuốn “Lịch sử cận đại Tung Của”.
Bạch Thất: “…”
Cuốn sách nghiêm túc như vậy thật sự không thể đặt cạnh bộ phim Nhật Bản vừa rồi của mình được.
Tâm trạng Bạch Thất có chút vi diệu.
Đường Nhược thấy cửa mở, Bạch Thất đã tắm xong, bèn gấp sách lại nói: “Anh tắm xong rồi à, không cảm nhận thử công dụng massage của bồn tắm sao?”
Cái bồn tắm đó còn có chức năng massage toàn thân, giảm mệt mỏi rất tốt, cũng là một trong những điểm bán hàng của loại bồn tắm thông minh này.
Bạch Thất: “…”
Nghe cô nhắc đến chuyện này, cảm giác trong lòng Bạch Thất càng thêm vi diệu.
Đường Nhược thấy Bạch Thất nhìn mình chằm chằm không chớp mắt, bị nhìn đến mức không được tự nhiên, đành tìm chủ đề khác: “Anh có phát hiện nước tắm xuống rất bẩn không, chúng ta dính nhiều máu zombie đến vậy sao?”
