Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Trọng Sinh Mạt Thế Cùng Anh Diệt Zombie Được Anh Cưng Chiều > Chương 33

Chương 33

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 33 có bản audio.

Chương 28: Thiếu niên

 

Phía bên kia, Bạch Thất và Đường Nhược vừa ra khỏi cửa, bỗng nhiên cảm thấy đám zombie bên ngoài trông thuận mắt hơn nhiều.

 

Zombie muốn ăn thịt cậu, chúng sẽ trực tiếp nhào tới; còn con người muốn đồ của cậu, lại không chịu nói thẳng, cứ phải vòng vo bên này, khách sáo bên kia, phí phạm bao nhiêu thời gian.

 

Đường Nhược đi sau Bạch Thất, vừa giúp cậu can thiệp vào đám zombie phía trước, vừa cảm thấy bực bội.

 

Sữa chua của cô vẫn còn trong túi Bạch Thất kìa!

 

Thứ mà uống một chai là vơi một chai, sao không lấy về trước nhỉ.

 

Thất sách, thất sách.

 

Mãi đến khi lên xe, miệng Đường Nhược vẫn còn chu lên.

 

Bạch Thất liếc nhìn, hơi suy nghĩ một chút, cũng hiểu ra nguyên do, khóe môi nhếch lên một chút, nói: “Người lớn thế rồi mà còn bán manh, thật đáng xấu hổ.”

 

Bán manh có đáng xấu hổ hay không, thật ra còn phải xem nhan sắc.

 

Bạch Thất tuy nói vậy, nhưng trong lòng lại thấy dáng vẻ chu môi bán manh của Đường Nhược quả thực rất biết câu dẫn người ta.

 

Mà tuổi cô cũng không lớn, vừa mới trưởng thành thôi.

 

Đường Nhược nhìn Bạch Thất một cái, ngoan ngoãn thu lại cái miệng.

 

Bạch Thất vỗ đầu Đường Nhược: “Lát nữa đi lấy là được.”

 

Đường Nhược nghe vậy, cười lộ cả răng: “Anh nói đấy nhé.”

 

Cô đương nhiên không thật sự giận, đó là trường cũ của Bạch Thất, dù sao bọn họ cũng có rất nhiều đồ, lại có năng lực đi thu thập thêm vật tư, cho hai túi cho trường cũ của Bạch Thất cũng là điều nên làm.

 

Cô chưa bao giờ là người nhỏ nhen.

 

Hai người phóng xe đi xa.

 

Xe thể thao chỉ có mỗi điểm này là hay, đúng là rất oách.

 

Nhưng trong thời đại tận thế, loại xe bốn bánh vô dụng nhất cũng chính là xe thể thao. Vì nó gầm thấp, không chạy được đường núi. Khoang nhỏ, chẳng để được đồ. Nhưng cũng chính nó là loại không sợ bị trộm nhất, vì bây giờ ngoài đường đầy rẫy.

 

Nhiều chủ xe giữa đường đã vứt bỏ xe thể thao, trực tiếp đổi một chiếc SUV bên đường. Rồi đến sáng hôm sau thức dậy, lại phát hiện chiếc SUV mình cướp được hoặc lái về đã không cánh mà bay...

 

Bạch Thất chẳng chút lo lắng về vấn đề phương tiện di chuyển, cậu cũng không muốn ngủ một giấc dậy là xe không thấy đâu, nên trước đó vẫn không thay xe khác.

 

Trên đường đã được quân đội dọn dẹp sơ qua, cũng rộng rãi hơn một chút. Chỉ là trên đường vẫn còn rất nhiều xe bị bỏ lại bên lề.

 

Hai người trên đường đổi sang một chiếc SUV rất bình thường (xe tốt thì quả thực không tìm được), tình trạng đường sá bây giờ không biết thế nào, nên hai người đổi sang loại xe có thể đối phó với địa hình phức tạp.

 

Trên đường không dừng lại nhiều, mở bản đồ, theo chỉ dẫn, định đến thành phố H tích trữ thêm chút vật tư, rồi sẽ thuận đường đi về thành phố A.

 

Vì muốn đến thành phố A, cũng bắt buộc phải đi qua thành phố H.

 

Thật ra bây giờ ý định chiếm biệt thự ở thành phố A của Bạch Thất đã nhạt đi nhiều, dù sao hai người trên tay có đủ vật tư, chỉ cần có một nơi an toàn, thì nơi nào mà chẳng thành chỗ dừng chân.

 

Nếu như bình thường, tự lái xe đến thành phố H, chắc cũng chỉ mất khoảng nửa tiếng, nhưng bây giờ trên đường zombie quá nhiều, mặt đường cũng không tốt, mà gặp những chỗ zombie ít hơn, hai người lại dừng xe xuống, đánh zombie.

 

Bạch Thất một nhát dao đâm vào đầu zombie, moi ra một viên tinh hạch đưa cho Đường Nhược.

 

Đường Nhược cầm viên tinh hạch nhìn ngắm: “Tinh hạch hôm nay hình như dễ ra hơn hôm qua một chút.”

 

Bạch Thất gật đầu, “Có liên quan đến thời gian biến thành zombie.”

 

Đường Nhược thu tinh hạch vào không gian, lại móc ra một chai nước, đưa qua: “Vậy sau này có phải tất cả zombie trong đầu đều sẽ có tinh hạch không?”

 

Bạch Thất uống một ngụm nước, “Ừ, chẳng bao lâu nữa các dị năng giả có lẽ cũng sẽ phát hiện ra trong đầu zombie có thứ này.”

 

Dù sao kiếp trước khi cậu vào căn cứ muộn ba tháng, mọi người đã phát hiện ra chuyện tinh hạch.

 

Đường Nhược nói: “Vậy chúng ta đánh thêm một chút trước đã.”

 

Tiếp đó hai người tiếp tục đánh zombie, moi tinh hạch.

 

Cứ đánh rồi dừng như vậy, đợi khi đi qua cây cầu dẫn vào trung tâm thành phố, đã mất ba tiếng đồng hồ.

 

Ăn trưa ngay trong xe, Bạch Thất vừa định tiếp tục lái xe.

 

Đường Nhược ngăn lại nói: “Khoan đã, anh nhìn người kia kìa...”

 

Bạch Thất nhìn theo hướng Đường Nhược, chỉ thấy một thiếu niên mười sáu mười bảy tuổi đang đối mặt với một đám zombie, lôi điện sáng rực, tiếng nổ lách tách, dị năng lôi điện rực rỡ vô cùng chói mắt.

 

“Anh nói xem chúng ta có phải đã gặp cậu ta ở đâu rồi không?” Đường Nhược nghiêng đầu vẫn đang suy nghĩ.

 

Cô gặp qua không nhiều người trên thế giới này.

 

Bạch Thất nói: “Đó là con trai của bác bảo vệ Điền ở khu chung cư trước đây.”

 

“Đúng rồi, trách sao thấy quen mắt.” Đường Nhược nhớ ra, cô từng đưa cho họ hai chai nước, “Vậy sao cậu ta lại ở đây một mình.”

 

Bạch Thất không nói gì, giúp Đường Nhược thắt dây an toàn.

 

Một mình xuất hiện ở đây, có thể là hai trường hợp: một là cậu ta giống như bọn họ, ở đây đánh quái thăng cấp; còn một là cậu ta đã mất cha, lưu lạc đến đây.

 

Nhưng nhìn vẻ mặt chán chường, không còn chút sức sống, cũng giống một xác chết biết đi, e là khả năng thứ hai lớn hơn.

 

Đường Nhược nhìn thiếu niên đó cũng có vẻ không bình thường, có chút không đành lòng. Lần trước cô đưa nước cho hai người họ, chủ yếu là vì thấy họ rất thật thà chất phác, dáng vẻ người tốt bụng nên mới để lại ấn tượng tốt.

 

“Hay là cho cậu ta đi nhờ một đoạn đi, xem dị năng của cậu ta có vẻ rất mạnh, thêm một người cũng an toàn hơn.”

 

Bạch Thất lại quay đầu nhìn tình hình chiến đấu bên kia.

 

Có lẽ thiếu niên định liều chết chiến đấu, những con zombie vây quanh cậu ta đều không thể đến gần, ngược lại bị cậu ta chặt ngã từng con một, nhưng zombie quá nhiều, e rằng chẳng bao lâu nữa thiếu niên sẽ không trụ nổi.

 

Dị năng lôi điện tuy mạnh, nhưng dị năng cũng có lúc cạn kiệt.

 

Bạch Thất lái xe qua, Đường Nhược dùng tinh thần lực khống chế vài con, Bạch Thất dùng băng tinh giải quyết bốn con.

 

Song phát băng tinh là thứ Bạch Thất vừa mới phát hiện ra, so với hôm qua, băng tinh ngưng tụ hôm nay uy lực lớn hơn, lực đạo cũng chuẩn hơn, có thể một lần giết chết hai con zombie.

 

Đường Nhược cũng cảm thấy tinh thần lực của mình sử dụng thuận tay hơn.

 

Nhưng bây giờ hai người đều không có thời gian để bàn về vấn đề này.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi