Chương 397: Nó không còn thời gian Thực ra, Phúc Bảo vừa nãy đồng ý nhanh thế, nhưng trong lòng lại rất hư. Vì hồi học gỡ bom, nó còn nhỏ, đúng lúc ham lười, nghĩ bụng: “Mình có sợ bom đâu, học gỡ làm gì? Nổ thì nổ.” Đợi Lạc Cửu đi rồi, nó chờ thời
Chọn cách mở nội dung VIP
Mở riêng chương này — 100 xu
Mở vĩnh viễn riêng chương này.
VIP dùng theo thời hạn gói. Mở khóa bằng xu là mở vĩnh viễn nội dung đã mua.
