Chương 60: Nhật ký thí nghiệm
Khặc khặc... khặc khặc khặc...
Tiếng cười quái dị như vang thẳng ngay trong đầu họ, mang theo sự tàn nhẫn của một đứa trẻ ngây thơ.
Phía sau, nhện pha lê đã áp sát; phía trước, quái vật hài nhi chặn kín con đường thoát duy nhất của họ.
Gào——!
Một con nhện pha lê lao tới tấn công đầu tiên, tám chân nhanh đến mức chỉ còn là tàn ảnh, xông vào người đứng cuối đội!
A!
Tiếng thét thảm vang lên, người đồng đội đó chưa kịp phản ứng đã bị móng nhọn của con nhện ghim chặt vào tường, cơ thể trong nháy mắt bị những tinh thể pha lê điên cuồng mọc ra đâm xuyên, máu chưa kịp chảy ra đã hóa thành một bức tượng pha lê đỏ máu đáng sợ.
- Nổ tung mấy thứ quái quỷ này ra cho ta!
Lục Nghiêm trợn trừng mắt, hai tay lóe sáng sấm chớp, hai con rắn điện to lớn gào thét lao ra, nháy mắt, hai con nhện pha lê xông đầu nổ thành than đen.
Nhưng các thành viên phía sau hắn không có thực lực mạnh như vậy. Dị năng của họ đánh lên người lũ quái vật chỉ bắn ra được vài mảnh pha lê vụn, không thể ngăn cản bước tiến của chúng. Trong chớp mắt, lại có thêm hai người bị lũ quái vật tràn lên nhấn chìm, tiếng thét thảm chỉ cất lên được nửa chừng.
- Lục ca! Không trụ nổi nữa! Đông quá đi!
Khặc khặc khặc——
Trên đỉnh đầu, quái vật hài nhi phát ra tiếng cười rợn người.
Cơ thể như khối u thịt của nó đột ngột vung mạnh, một thứ xúc tu được tạo thành từ hơn chục cánh tay đan xen vào nhau hung hăng đập xuống!
- Tản ra!
Lục Nghiêm gầm lên, lăn một vòng tránh một cách chật vật.
Ầm!
Chỗ hắn vừa đứng bị đập thành một cái hố sâu, đá vụn bắn ra tứ phía.
Một thành viên không kịp né bị cánh tay của nó quét trúng, nửa người nát bét, bay ra ngoài như một bao tải rách, đập vào vách giếng, không còn động tĩnh.
- Anh Nghiêm, chính là nó! - Bạch Vi Vi trốn ở phía sau cùng, mặt trắng bệch, giọng nói lại mang một sự hưng phấn bệnh hoạn. - Em cảm nhận được! Giết nó! Giết nó là chúng ta sẽ lấy được thứ trên kia!
Cô ta hoàn toàn phớt lờ người đồng đội vừa chết thảm, trong mắt chỉ có lòng tham.
Lục Nghiêm nghiến nát răng, hắn đương nhiên biết! Nhưng thứ quái quỷ này căn bản không thể giết chết!
Oa——!
Quái vật hài nhi dường như đã chán chơi, há miệng phát ra tiếng khóc đủ xé toạc linh hồn!
Sóng âm quét ngang toàn trường!
- A——! Đầu tôi!
- Cứu mạng!
Đám người của Lục Nghiêm lập tức loạn cả lên, đứa nào đứa nấy ôm đầu thét thảm, đội hình sụp đổ hoàn toàn. Mấy con nhện pha lê thừa cơ lao vào đám người, móng vuốt vung lên, máu thịt văng tung tóe.
Lục Nghiêm bị sóng âm đánh cho loạng choạng, đầu đau như kim châm. Hắn thấy Bạch Vi Vi tuy trên mặt cũng lộ vẻ đau đớn, nhưng một tay lén đặt lên người một kẻ đang thét thảm, năng lượng sinh mệnh đang bị cô ta hút đi để chống đỡ sóng âm.
Con mụ rắn độc này!
Lục Nghiêm thầm mắng, nhưng lúc này không rảnh để bận tâm đến cô ta.
Hắn thúc ép dị năng sấm sét đến cực hạn, một ngọn thương lôi điện ngưng tụ trong tay, mang khí thế hủy diệt trời đất, hung hăng ném lên quái vật hài nhi phía trên.
Ngọn thương sấm xuyên thủng khối u thịt, nổ ra một lỗ hổng lớn, máu thịt cháy khét văng khắp nơi.
Khóe miệng Lục Nghiêm vừa nhếch lên một đường đắc ý, sắc mặt lập tức cứng lại.
Những mô dạng mạch máu trên vách chung quanh lập tức trào về vết thương, vô số thịt non nhúc nhích điên cuồng, vết thương nhanh đến mức mắt thường cũng thấy được đang lành lại.
Quái vật hài nhi ngừng khóc, trong hốc mắt đen ngòm, ánh sáng đỏ sẫm chợt lóe lên. Nó nghiêng đầu, miệng nở rộng đến tận mang tai, như đang cười nhạo sự bất lực của hắn.
Cùng lúc đó, trên đỉnh tòa nhà.
Sâu trong đóa hoa khổng lồ màu máu, trong khoang nuôi cấy trong suốt, bóng hình vẫn ngủ say bỗng run lên. Chất lỏng huỳnh quang trong khoang nuôi cấy bắt đầu cuộn trào dữ dội, vô số bọt khí trồi lên từ đáy.
Cái bóng người được nối với vô số đường ống, nhãn cầu dưới mí mắt điên cuồng chuyển động.
Mà lúc này, lưng Lục Nghiêm đã thấm đẫm mồ hôi lạnh.
Lần đầu tiên, hắn thực sự ngửi thấy mùi vị của cái chết.
...
Lòng bàn tay Diệp Giai áp sát vai Đường Lạc Ngôn, luồng sáng xanh lục từng đợt tràn vào cơ thể cô.
Nhưng sắc mặt Đường Lạc Ngôn vẫn tái nhợt, mồ hôi lạnh trên trán liên tục toát ra, thân thể khẽ run rẩy.
- Sao vậy? Sao lại không có tác dụng? - Diệp Giai sốt ruột đến mồ hôi đầy đầu.
- Ý thức của cậu ấy bị kẹt lại rồi. - Mộc Mộc ngồi xổm xuống, đưa tay sờ trán Đường Lạc Ngôn. - Thân nhiệt bình thường, nhưng dao động tinh thần lực rất không ổn định.
Lúc này, trong sâu thẳm ý thức của Đường Lạc Ngôn, cô đang bị ép trải qua từng trận tra tấn.
Cô tận mắt nhìn một cô gái trẻ bị trói trên bàn phẫu thuật. Cô gái trơ mắt nhìn cánh tay của chính mình bị cắt rời, rồi được nối vào một cái chân thằn lằn đầy vảy.
Cô cảm nhận cơn đau nhức buốt khi xương bị cưa rời ra, cảm giác xé rách khi mạch máu bị nối cưỡng ép, và nỗi đau khi thân thể bài xích dị vật.
- Đừng... cứu tôi... - Tiếng van xin của những con người đó vang vọng trong đầu cô.
Đường Lạc Ngôn muốn trốn khỏi những hình ảnh này, nhưng ý thức bị giam chặt, cô chỉ có thể bị ép chịu đựng tất cả.
Ngay khi cô sắp sụp đổ, một giai điệu quen thuộc vang lên.
Đó là khúc an hồn cô vừa ngân nga lúc nãy.
Âm điệu nhẹ nhàng len lỏi trong sâu thẳm ý thức, những hình ảnh đau khổ bắt đầu mờ nhạt đi.
- Hãy an nghỉ...
Giọng Đường Lạc Ngôn vang lên trong ý thức, mang một sức mạnh vừa bi thương vừa kiên định.
Oán niệm của những người đó dần lắng xuống, không còn gào thét, không còn giãy giụa.
- Cảm ơn cô... đã chịu lắng nghe chúng tôi nói...
- Giúp chúng tôi... ngăn cản họ...
- Kẻ đó... vẫn còn ở trên kia...
Vô số âm thanh trở nên nhẹ nhàng, như được giải thoát.
Họ hóa thành những chấm sáng, tràn vào hạt nhân tinh thần của Đường Lạc Ngôn.
Bên ngoài, đôi mắt đang nhắm chặt của Đường Lạc Ngôn bỗng mở ra!
Trong mắt lóe lên một tia sáng trắng bạc, sâu trong con ngươi như có vô số tinh tú đang xoay chuyển, cả khí chất con người đều thay đổi.
- Ngôn Ngôn? - Hứa Du Du khẽ gọi một tiếng đầy thận trọng.
- Tớ không sao. - Đường Lạc Ngôn ngồi dậy, giọng hơi khàn, nhưng ánh mắt rất sáng suốt. - Tớ đều biết cả rồi.
- Mẫu không phải là dữ liệu... mà là con người!
Câu nói của Đường Lạc Ngôn khiến phòng thí nghiệm yên lặng đến đáng sợ.
Mộc Mộc trí óc xoay chuyển cực nhanh:
- Ý cậu là, mẫu dữ liệu chúng ta cần tìm, là một con người...
- Đúng. - Đường Lạc Ngôn đứng dậy. - Ngay trong đóa hoa trên tầng thượng, ký ức của những người này cho tớ biết, có kẻ đang dùng người sống làm thí nghiệm, muốn tạo ra một thể tiến hóa hoàn mỹ.
- Trời ơi! Đúng là lũ súc sinh! - Diệp Giai.
Hứa Du Du nắm chặt hai nắm đấm:
- Vậy bây giờ chúng ta làm sao?
Mộc Mộc nhìn quanh phòng thí nghiệm đáng sợ này một lượt:
- Tìm thông tin hữu ích trước đã, nơi này chắc chắn có ghi chép mà bọn họ để lại.
Bốn người lập tức bắt đầu tìm kiếm.
Rất nhanh, Hứa Du Du phát hiện vài trang tài liệu giấy rách nát bên cạnh bàn thí nghiệm.
- Tìm thấy rồi! - Cô cẩn thận nhặt lên những tờ giấy đã ố vàng. - Nhật ký thí nghiệm... Mẫu số 347... Sau khi tiêm thuốc X-7 xuất hiện phản ứng bài xích, đã xử lý...
