Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế Xuyên Sách: Từ Bia Đỡ Đạn Đến Bá Chủ Thế Giới > Chương 83

Chương 83

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 83 có bản audio.

Chương 83: Tôi Chỉ Nghe Nói Đến Vịt Quay Chu Hắc Nha

 

"Nhà ăn đặc cấp!" Đường Lạc Ngôn và Diệp Giai nhìn nhau, mắt cả hai đồng thời sáng lên.

 

"Làm chính sự trước đã." Mộc Mộc một câu kéo hai con sói đói về thực tại.

 

Cô bước đến trước terminal, Hứa Du Du đã ngồi xuống thành thạo, ngón tay linh hoạt nhảy trên bàn phím.

 

"Tra lệnh truy nã đó trước." Đường Lạc Ngôn thu lại vẻ bông đùa, vẻ mặt hiếm khi nghiêm túc.

 

Hứa Du Du nhanh chóng gọi ra tập tin mã hóa bị Vòm Sắt chặn được.

 

Sau khi giải mã, thông tin hiện lên màn hình.

 

Ngoài chân dung của Đường Lạc Ngôn, còn có mô tả chi tiết về bốn người một mèo của họ, mặc dù đánh giá thực lực sai và khác xa.

 

Ánh mắt Mộc Mộc rơi vào cuối tài liệu, đồng tử hơi co lại.

 

[Mục tiêu: Đường Lạc Ngôn]

[Dị năng: Hệ tinh thần.]

[Cấp độ nhiệm vụ: S]

[Chỉ thị: Bằng mọi giá bắt sống. Nếu không thể bắt sống, cho phép tiêu diệt, nhưng phải thu hồi lõi năng lượng.]

 

Diệp Giai nắm chặt tay, phát ra tiếng "rắc rắc", "Đám khốn kiếp!"

 

Mộc Mộc: "Bình tĩnh, tạm gác việc này đi. Tra thêm thông tin về Phương Châu đã."

 

Đã có kho tình báo mạnh như thế này, phải tận dụng tối đa.

 

Trong hai giờ tiếp theo, mấy người gần như ngâm mình trong biển tin tức.

 

Tổ chức Phương Châu rộng lớn và thần bí, vượt xa trí tưởng tượng của họ.

 

Tổ chức này như một con bạch tuộc khổng lồ, các vòi vươn ra khắp nơi, từ nghiên cứu vũ khí, thí nghiệm sinh học đến cướp bóc tài nguyên, chỗ nào cũng chui vô.

 

Họ thậm chí tra ra tọa độ của vài tiền đồn và trạm trung chuyển nghi là của Phương Châu.

 

"Ọt ọc——"

 

Một âm thanh không đúng lúc phá vỡ sự yên tĩnh trong phòng.

 

Đường Lạc Ngôn ôm bụng, vẻ mặt vô tội nhìn mọi người.

 

Diệp Giai cũng nuốt nước bọt, "Tớ nghĩ... làm việc kết hợp nghỉ ngơi sẽ giúp nâng cao hiệu quả phân tích thông tin."

 

Mộc Mộc nhìn đồng hồ, rồi nhìn hai đứa ham ăn đã hồn bay phách lạc, thở dài bất lực.

 

"Đi thôi."

 

...

 

Nhà ăn đặc cấp đúng là danh bất hư truyền.

 

Nơi đây giống một nhà hàng buffet cao cấp, sạch sẽ sáng sủa, hương thơm thức ăn xộc vào mũi.

 

Các món ăn phong phú đến mức khó tin.

 

Thịt nướng ngoài giòn trong mềm, súp đậm đà hầm từ các loại nấm, thậm chí trái cây được xếp ngay ngắn, màu sắc tươi sáng.

 

Đường Lạc Ngôn tròn mắt.

 

Cô cảm giác mình không ở căn cứ thời tận thế, mà đang ở nhà hàng khách sạn năm sao nào đó thời trước thảm họa.

 

Bốn người chọn bàn gần cửa sổ, không lâu sau, trên bàn đã chất đầy thức ăn như một ngọn núi nhỏ.

 

Ngay cả Ám Ảnh cũng nhận được một miếng sườn riêng.

 

Nó ăn khá tao nhã, nhẹ nhàng xé từng miếng nhỏ, nhưng chóp đuôi thì vui vẻ ve vẩy.

 

"Ưm... hạnh phúc..." Đường Lạc Ngôn vùi mặt vào bát đồ ăn, thì thào mơ hồ.

 

Diệp Giai đang cầm một chiếc đùi gà nướng, ăn miệng đầy dầu, nghe vậy gật đầu rất mạnh.

 

"Chuẩn! Với tiêu chuẩn đồ ăn này, mỗi ngày bảo tớ đi đào tổ biến dị thú cũng được!"

 

Hứa Du Du đang dùng thìa nhỏ thưởng thức một phần pudding sữa tinh tế, động tác nho nhã, trái ngược hẳn với hai đứa chị em như quỷ đói đầu thai bên cạnh.

 

Mộc Mộc thong thả uống súp nấm, nhưng ánh mắt không chút dấu vết lướt qua từng người trong nhà ăn.

 

Cô phát hiện, người ở đây đại khái tụ thành vài nhóm.

 

Những kỹ thuật viên mặc đồ nghiên cứu túm tụm lại, thì thầm thảo luận gì đó.

 

Những người mặc đồ tác chiến thì phô trương hơn, vừa nói lớn vừa cười, thỉnh thoảng bật ra tràng cười.

 

Còn một số người, trang phục đắt tiền hơn, khí chất cũng khác thường, họ tách thành một nhóm riêng, bên cạnh luôn có kẻ nịnh hót vây quanh.

 

Đang lúc mấy người ăn như gió cuốn, một trận tiếng bước chân không hợp tai từ xa tiến lại.

 

Nhà ăn vốn ồn ào, trước tiếng bước chân đến gần, bỗng kỳ lạ lắng xuống vài phần.

 

Mộc Mộc ngước lên, dẫn đầu là một thanh niên hơn hai mươi tuổi, mặc đồ tác chiến nhưng chẳng có chút khí chất quân nhân, ngược lại toát ra vẻ kiêu ngạo của kẻ sống sung sướng.

 

Sau lưng hắn là vài tay đệ tử. Bọn họ đi qua đâu, người ta đều liếc nhìn rồi vội cúi đầu, rõ ràng không muốn dây vào.

 

"Ố, anh Nhai, đây là nhóm người mà thằng Vương Phong mang về đấy à?" Một tay đệ tử hạ giọng, nhưng vẻ khinh miệt trong lời nói không hề che giấu.

 

Thanh niên được gọi là anh Nhai khẩy một tiếng, âm lượng vừa đủ lọt vào tai bọn Mộc Mộc.

 

"Xinh thì cũng xinh, nhưng tiếc là quân không nền móng. Nhờ chút may mắn hạ được cái cứ điểm trống trơn của Phương Châu, lại tưởng mình là nhân vật rồi sao?"

 

Diệp Giai ngừng gặm thịt, khúc xương trong tay bị cô nắp vỡ một tiếng "rắc".

 

Đường Lạc Ngôn thả đũa, thở dài khoa trương, ngón tay thon dài phe phẩy trước mũi.

 

"Chà, thịt nướng ngon lành thế, sao tự nhiên lại nghe thoang thoảng mùi chua thế nhỉ? Nhà ai làm đổ vại dấm mà nồng thế?"

 

Cô chớp chớp mắt, vẻ mặt vô tội nhìn quanh.

 

Nhà ăn lập tức yên lặng, không ít người đang nhịn cười.

 

Mặt Chu Nhai tối sầm.

 

Hắn dẫn người bước tới trước bàn, nhìn Đường Lạc Ngôn từ trên cao: "Cô nói ai là vại dấm?"

 

Diệp Giai đập khúc xương xuống đĩa, phát ra tiếng "bộp" nặng trịch.

 

"Ai lên tiếng thì nói người đó."

 

"Mày muốn chết!" Tay đệ tử sau lưng Chu Nhai nhảy xổ ra, chỉ vào mũi Diệp Giai: "Biết đây là ai không? Trưởng phòng Năng lượng của căn cứ là chú ruột anh Nhai tao đấy!"

 

"Ồ?" Đường Lạc Ngôn kéo dài giọng, đánh giá hắn từ trên xuống dưới, rồi quay sang hỏi Mộc Mộc: "Trưởng phòng Năng lượng? Lớn lắm à?"

 

Mộc Mộc chậm rãi uống một ngụm súp, ánh mắt thoáng thương hại, như đang nhìn một gã hề.

 

Đường Lạc Ngôn lại cười hì hì quay sang tay đệ tử kia: "Tôi chỉ nghe nói đến vịt quay Chu Hắc Nha, ăn ngon lắm, của nhà anh à?"

 

"Phì——"

 

Không biết ai nhịn không nổi, một tiếng cười, như châm ngòi, cả nhà ăn bùng lên những tràng cười khúc khích không kìm được.

 

Mặt Chu Nhai hoàn toàn sụp xuống.

 

"Con đũy không biết sống chết! Đánh!" Hắn giận dữ quát, "Đánh hỏng tao lo!"

 

Một tay đệ tử cười dữ tợn, bàn tay to như cái quạt vung về phía mặt Đường Lạc Ngôn!

 

Hứa Du Du, vẫn lặng lẽ xúc pudding, khẽ run mi.

 

Tay đệ tử đó chỉ cảm thấy cánh tay bị quần áo siết chặt, động tác khựng lại một nhịp!

 

Ngay sau đó, một bóng đen vụt qua!

 

"Xoạt—— Aaaaa!"

 

Tay đệ tử hét thảm, ôm tay lùi liên tục, mu bàn tay hiện ra mấy vết máu sâu tới xương.

 

Không biết từ lúc nào, Ám Ảnh đã nhảy lên bàn, cong lưng, cổ họng gầm gừ đe dọa, đôi mắt dọc vàng kim nhìn chằm chằm bọn chúng.

 

"Muốn đánh nhau à?" Diệp Giai đứng phắt dậy, mặt hưng phấn khát máu, "Tới đây! Bà đây lâu rồi chưa duỗi gân cốt!"

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi