Chương 20: Niềm vui nhặt nấm
Ting ting ting, vòng tay thông minh cấp cao nhất do hệ thống trang bị chính thức lên sóng!
Đến lúc thể hiện công nghệ cao rồi, có độc hay không, test một phát là biết ngay.
Phải biết rằng sau này Mộc Hương đã tìm hiểu, chỉ riêng việc xin xếp hàng nâng cấp loại vòng tay này đã phải chờ đến nửa năm sau.
Mà muốn nâng cấp lên cấp hiện tại thì chỉ riêng tích phân đã phải tốn sáu bảy trăm.
Nên vòng tay của dân thường vẫn chỉ là loại hệ thống kiểm tra thông thường.
Có thời gian và tích phân đó, họ thà đi đào thêm ít rau dại, mua thêm mấy túi tích phân.
Có thể có người sẽ hỏi, vậy tại sao những người có hệ thống kiểm tra cấp cao không đi kiểm tra những thứ này rồi phổ biến ra ngoài?
Các bạn ơi, thời đại này, dù bạn tự tay trồng bằng loại phóng xạ thấp thì cũng chưa chắc đã ăn được loại phóng xạ trung bình thấp, huống chi là loại mọc hoang này.
Ai lại rảnh rỗi ngày nào cũng cầm hệ thống cấp cao đi test mấy thứ này. Người ta đã bỏ ra số tiền lớn như vậy thì chắc chắn sẽ đi theo tiểu đội lính đánh thuê để chơi trận cao cấp rồi.
Loại đồ nguy hiểm cao như thế này chỉ cần ghi là có độc là được, dù sao nhiều thứ không ăn được cũng chẳng sao, thiếu một loại này thì đói bụng cũng không phải là họ.
Vì vậy nên mới có chuyện đám nấm này ở gần đường, gần khu an toàn như thế mà vẫn được bảo toàn nguyên vẹn.
Nấm sò mọc hoang ở thế giới bình thường, có thể to bằng hai bàn tay là đã đạt đỉnh, lớn hơn nữa thì sẽ già hoặc bị sâu ăn.
Nhưng ở đây, dưới sự trợ giúp của sức mạnh thế giới này, cụm nhỏ nhất ở phía dưới cũng đã cao tới nửa người.
Mà cây nhỏ nhất, thấp nhất trong cụm đó đã vượt quá hai bàn tay, to như cái quạt mo.
Vừa to vừa dày.
Trong lúc an toàn, Mộc Hương đã đeo hai lớp găng tay cao su rửa bát vào tay.
Bắt đầu từ phía dưới cùng của cụm nấm, bẻ từng cái một xuống.
Bẻ một cái, kiểm tra một cái. Cây nào đạt yêu cầu thì dùng dao nhỏ gọt sơ qua phần gốc rồi bỏ vào gùi.
Cây nào không đạt thì để sang một bên, lát nữa chất dưới gốc cây, coi như bón thêm phân cho cây.
Mặc dù theo tỷ lệ ra hàng bình thường của thế giới này, kiểm tra cả cụm này xong cũng chỉ có hai cây đạt.
Nhưng chịu không nổi nó to mà, hai cây này nhấc lên cũng phải cả chục cân, như vậy còn gì mà không hài lòng.
Nhìn sang bên cạnh, trên thân cây to đùng này còn có ba cụm nấm như vậy nữa.
Không nói nhiều, dịch sang chỗ khác một chút, Mộc Hương tiếp tục công việc.
Nhặt xong cây này, quay sang thì thân cây bên cạnh cũng có.
Lại vì suốt buổi hoạt động dưới bóng cây, nên đến khi Mộc Hương thấy đói bụng thì đã qua trưa và đi sâu vào trong rừng.
Nhìn bản đồ, đường đi đã lệch đi mười vạn tám nghìn dặm.
Mộc Hương không dám tiếp tục đi sâu nữa, vội vàng theo bản đồ tìm đường chính gần nhất để đi.
Trên đường gặp cụm nấm sò nào, cô cũng không kiểm tra từng cái nữa, mà dùng dao nhỏ cắt cả cây từ gốc, rồi thu toàn bộ vào không gian, đợi về nhà rồi từ từ kiểm tra tiếp.
Cây nào đạt thì cất đi, cây nào không đạt thì đào hố chôn cạnh đám đậu dại làm phân bón.
Chỉ là không biết dùng đám sản phẩm không đạt nhặt được đó làm một cái thùng ủ phân có được không. Về nhà làm thí nghiệm nhỏ một chút.
Đến khi Mộc Hương quay lại đường chính thì đã là xế chiều. Đám nấm trong gùi đã biến mất, thay vào đó là một cây rau sam mập mạp và hai lá bồ công anh to bản.
Trong không gian của Mộc Hương, ngoài một đống nấm còn có bốn bông hoa bồ công anh to bằng hoa hướng dương.
Đói quá không chịu nổi, đã đến ven đường rồi, Mộc Hương dứt khoát ngồi ngay dưới gốc cây ven đường, mượn gùi che chắn, lấy hộp cơm từ trong không gian ra, ăn ngấu nghiến.
Ăn uống no nê, nghỉ ngơi một lúc, Mộc Hương liền đeo gùi lên lưng bắt đầu về nhà.
Tối nay chị Lý còn phải mang sắn đến cho cô, cô còn phải dọn dẹp nhà gỗ, còn phải vớt mớ rễ cỏ tranh ngâm từ hôm qua ra cắt thành từng đoạn phơi khô.
Còn có bột sắn phơi từ sáng cũng phải thu lại. Ôi, thu xong thì túi vải bông và bao tải đựng đồ không đủ dùng, còn phải đến trạm giao dịch mua thêm. Nhìn đà phát triển của đám nấm hôm nay thì còn phải mua thêm nhiều túi nữa.
Cứ nghĩ ngợi lung tung như vậy, không biết từ lúc nào đã về đến nhà.
Đặt gùi xuống, chưa kịp vào nhà, Mộc Hương đã quay người chạy đến trạm giao dịch mua túi vải, tiện thể mua thêm một cuộn vải bông rộng một mét, dài mười mét. Nếu vẫn không đủ thì tự khâu ở nhà.
Về đến nhà, trước tiên nhóm lửa đun nước, hấp một miếng sắn đã ngâm làm bữa tối hôm nay.
Sau đó rửa rau, ngâm rau, đám rau dại mới hái hôm nay ngâm qua dung dịch xử lý rồi xếp dọc theo chân tường.
Mấy cái ống tre, hũ tre không dùng đến trong kho thì thu dọn lại, chuyển ra ngoài tường.
Bao gồm cả hai củ sắn to hôm qua cô tự đào mà chưa kịp xử lý cũng lăn ra ngoài nhà gỗ, lát nữa sẽ từ từ xử lý rồi xay thành bột sắn.
Mộc Hương nghĩ là dọn trống nhà gỗ để chứa sắn là được.
Kết quả tối đến, Lý Lệ qua vẫn làm cô trở tay không kịp.
Cô tưởng dọn trống nhà gỗ là đủ, kết quả Lý Lệ trực tiếp dẫn theo hai nam đồng đội chở đến một đống đổ xuống sân nhà cô.
Một đống to như đống củi trong sân nhà cô.
Vì số lượng khá nhiều, lại sợ chất đống như vậy sẽ bị đông cứng hoặc phơi hỏng, nên tiện tay giúp cô dùng đám rơm rạ trong sân phủ kín cả đống sắn lại.
“Sân nhà cô cũng không có hầm, đành phải làm vậy thôi. Rơm rạ vẫn chưa đủ dày, mai tôi sẽ chở thêm ít rơm rạ sang cho cô. Cành sắn ở đằng kia, cô tự xử lý nhé. Thôi tôi đi đây, phần còn lại cô tự lo nhé.”
Chị Lý đến vội, đi cũng vội.
Cô ấy đổ cho cô một đống lớn như vậy thì cô phải xử lý đến bao giờ mới xong chứ.
Xuyên qua thế giới phế thổ, cô đã nghĩ đến cảnh bị chết khát, chết đói, bị dị thú giết chết, nhưng không ngờ lại có ngày bị mệt chết.
Thôi, không nói nữa, phải nhanh chóng gọt vỏ thôi.
Mai thế nào cũng phải mua một cái máy phát điện năng lượng mặt trời và máy nghiền, không thì dựa vào cái cối xay nhỏ kia thì không biết đến bao giờ mới xong.
À, còn phải mua một cái máy thái sợi chạy điện nữa. Cứ dựa vào việc nghiền, lọc, lắng thì vẫn chậm. Chi bằng gọt vỏ xong ngâm hai ngày, rồi thái sợi phơi khô. Lúc nào ăn thì xay thành bột, ăn bao nhiêu xay bấy nhiêu. Vừa để được lâu mà lại không chiếm nhiều chỗ.
Dù sao đồ ăn cứ chất đống ngoài sân như vậy thì cũng không có cảm giác an toàn.
Vỏ sắn gọt ra Mộc Hương cũng không lãng phí, trải ra chỗ trống trong sân, lúc nấu cơm có thể dùng để nhóm lửa. Cô đúng là quá đảm đang.
Lại bị chính mình làm cho cảm động.
Tối ngủ sớm một chút, nhiều việc như vậy không phải một ngày là làm xong được.
Hôm sau, xúc đám tinh bột lắng từ tối qua ra phơi. Sáng nay Mộc Hương vẫn định ra ngoài dạo một vòng.
Buổi sáng trời mát, nắng cũng không gắt. Vào mùa an toàn mà rau dại mọc um tùm thế này thì không thể lãng phí được.
Đến trưa, nắng to rồi thì cô về, buổi chiều đi mua mấy loại máy móc cần dùng, còn phải mua thêm thẻ nước. Không thì ngày nào cũng giặt giũ như thế này, số thẻ nước mua trước đó e là không đủ dùng.
————————————
Cuối chương 3 có giới thiệu bối cảnh thế giới,
cuối chương 63 có giới thiệu thành viên tiểu đội Phong Bạo,
cuối chương 66 có giới thiệu dòng thời gian mùa lạnh – mùa nóng.
