Chương 52: Đại chiến với Lại Khắc Bảo 2
Lý tỷ và Dã ca từ hai bên trái phải chạy tới, dùng trường kiếm trong tay đóng đinh phần đầu lưỡi của con cóc biến dị xuống rễ cây dưới mặt đất.
Con cóc đau đớn kêu lên một tiếng “oạc” thật to, chấn động khiến Mộc Hương đang lăn lóc bên cạnh đầu óc ong ong.
Lúc này Đại Mỹ đi tới bên cạnh Mộc Hương nhanh chóng kéo cô dậy, đẩy cô sang một bên đồng thời theo sau cô dùng dị năng băng hệ ngưng tụ thành một bức tường băng cong.
Lưỡi của con cóc biến dị bị đóng băng lại bị đinh ghim, mấy lần dùng sức đều không rút được lưỡi ra, dần dần trở nên hung dữ, vừa giãy giụa vừa bắt đầu không ngừng phình bụng.
Cái thân vốn lởm chởm như bong bóng phồng lên, theo từng tiếng “oạc” bắt đầu tiết ra chất lỏng màu trắng đặc quánh.
Trong lúc giãy giụa, chất lỏng màu trắng nhỏ xuống và văng ra, nhìn thấy chất lỏng màu trắng sữa khi chạm vào cỏ cây trên mặt đất lại phát ra tiếng “xèo xèo” ăn mòn cực mạnh.
Nhanh chóng ăn mòn những vật thể tiếp xúc thành màu đen và bốc khói.
“Trời ơi, độc dữ vậy!” Lúc này Mộc Hương đã được đưa ra xa khỏi chỗ con cóc, trốn sau một gốc cây lớn, sợ hãi nói.
Nếu không phải Đại Mỹ nhanh chóng đưa cô đi và phía sau dùng tường băng làm phòng hộ, thì những giọt độc văng khắp nơi này nếu bắn trúng người không biết sẽ gây ra hậu quả gì.
“Cô trốn ở đây đừng ra ngoài, nếu lát nữa trước khi bọn tôi giải quyết được nó mà nó giãy ra, thì cô nhanh chóng tìm một cây lớn trèo lên, cố gắng trèo càng cao càng tốt. Cô cũng thấy rồi đấy, trên đầu con cóc đó có hai tinh hạch biến dị, bây giờ cô chạy không lại nó đâu. Ngoài cái lưỡi co duỗi và độc dịch ra, tiếng kêu và khả năng bật nhảy của nó cũng rất lợi hại. Tôi và Dã ca bọn họ lát nữa cũng chỉ có thể tấn công từ xa quanh nó, không dám lại gần. Cô nhất định phải trốn cho kỹ, nghe thấy chưa? Thôi, bây giờ cô bắt đầu trèo đi, trèo lên trước, trèo đến chỗ cành cây kia.”
Đại Mỹ dặn dò, càng nói càng thấy không yên tâm, liền bảo Mộc Hương bây giờ hãy tìm chỗ trốn, ngẩng đầu tìm một cành cây cách mặt đất khoảng bốn năm mươi mét, bảo Mộc Hương lên đó chờ, chỉ có lên đến độ cao đó mới tránh được độc dịch phun ra và cú bật nhảy của con cóc biến dị.
Mộc Hương trốn an toàn rồi, ba người họ mới có thể tập trung hơn vào việc đối phó với con cóc biến dị.
Trên người Mộc Hương và mọi người lúc nào cũng có một chiếc ba lô khẩn cấp, bên trong ngoài dinh dưỡng dịch, túi sơ cứu, chăn khẩn cấp, bật lửa chống gió, dao găm, còn có một hộp dụng cụ đa năng.
Trong hộp dụng cụ đa năng này có một chiếc máy khoan điện chạy bằng điện và hạt nhân, 6 đinh đá tháo rời, 15 mũi khoan các loại.
Mộc Hương sau khi Đại Mỹ dặn dò, trước tiên lấy máy khoan và đinh đá ra bỏ vào túi đeo bên hông, sau đó tháo dây an toàn đang quấn quanh eo, cố định khóa an toàn rồi tự buộc mình lại, sau đó men theo rễ cây xù xì trèo lên vài mét từ phía sau thân cây, tìm được một chỗ đứng chân rồi dùng máy khoan đóng hai đinh đá xuống bên cạnh, dùng dây an toàn bên hông cố định vào đó bằng một khóa khác.
Siết chặt dây an toàn để cố định mình, tìm những chỗ nhô lên trên thân cây từ từ trèo lên, sau đó lại đóng thêm hai đinh đá ở chỗ cao hơn.
Từ từ chuyển khóa cố định ở đinh đá bên dưới lên đinh đá cao hơn. Cố định xong rồi quay người tháo hai đinh đá bên dưới ra cất đi, siết chặt dây an toàn.
Cứ như vậy từng chút một dùng đinh đá cố định dây an toàn để tránh bị trượt tay rơi xuống, Mộc Hương từ từ trèo lên.
Giữa đường khi tới những cành cây thấp, cô còn nghỉ ngơi hai lần.
Đợi đến khi cô cuối cùng cũng trèo lên được cành cây Đại Mỹ tỷ chỉ định và cố định mình, thì trận chiến bên kia đã bước vào giai đoạn gay cấn.
Khối băng cố định lưỡi cóc với cành cây đã hoàn toàn vỡ nát dưới sự giãy giụa của con cóc. Trường kiếm đóng đinh lưỡi tuy không bị rút ra, nhưng lưỡi của con cóc đã rách ra một đường, nếu vết thương tiếp tục lan rộng thì con cóc biến dị có thể giãy ra bất cứ lúc nào.
Mấy người đang tấn công rõ ràng cũng nhận ra vấn đề này, đều tăng cường độ tấn công. Đại Mỹ cũng không ngừng thử dùng dị năng băng hệ vào chỗ cố định lúc trước để cố gắng đóng băng lưỡi con cóc lại lần nữa.
Nhưng con cóc biến dị nhảy qua nhảy lại không ngừng phun độc dịch ra xung quanh khiến cô không thể lại gần, mà những mũi băng ném ra lại luôn bị cái thân phình to của nó chặn lại.
Lớp da cóc phồng lên của con cóc biến dị này lại vô cùng dai, mũi băng đâm vào không những không đâm thủng, thậm chí còn bị nó bật ra văng sang một bên.
Mấy người chỉ có thể vừa né tránh vừa tấn công vào cái miệng không khép lại được và đôi mắt khá yếu của nó.
Người ra tay đầu tiên là Lý tỷ, cô ấy xoay chuyển góc độ nhiều lần rồi chọn thời cơ dùng súng bắn nổ mắt phải của con cóc biến dị, sau đó Lý Dã nhân lúc con cóc biến dị gầm lên điên cuồng liền vận chuyển dị năng cắm một cái cây nhỏ to bằng cánh tay vào miệng con cóc.
Khiến cho con cóc vốn đã không khép được miệng lại càng không khép lại được, bị cành cây nhỏ chống ra.
Tiếp theo Đại Mỹ ra tay, dùng dị năng băng hệ quăng ra đóng băng cái cây nhỏ trong miệng và cái miệng của con cóc lại với nhau, không thể dễ dàng vứt ra được.
Sau đợt tấn công này, mấy người nhanh chóng lùi lại trốn sau gốc cây, trong lúc con cóc biến dị điên cuồng giãy giụa phun độc dịch, Lý tỷ lại ra tay bắn nốt mắt còn lại của con cóc.
Như vậy con cóc biến dị hoàn toàn bị mù, không tìm được vị trí của Dã ca và mọi người, đồng thời thỉnh thoảng lại bị mấy người liên tục tấn công vào miệng.
Lý tỷ đổi sang mũi tên đặc biệt, Lý Dã tiếp tục dùng cây nhỏ, còn Đại Mỹ thì trước tiên đóng băng cái lưỡi sắp giãy ra của con cóc biến dị với cành cây lần nữa, rồi không ngừng tìm góc độ dùng mũi băng tấn công vào đôi mắt đã mù của con cóc lớn.
Dần dần, độc dịch trên người con cóc không còn rỉ ra nữa, cái thân phình to giãy giụa cũng dần nhỏ lại, từ từ trở về kích thước ban đầu và không còn động đậy.
Mặc cho Lý Dã và mọi người không ngừng tấn công, nó vẫn cứ nằm im đó không nhúc nhích.
Vì da cóc quá dai nên mấy người chỉ có thể liên tục tấn công vào miệng nó, giờ nó không giãy giụa cũng không gầm rú, chỗ bọn họ có thể tấn công trở nên nhỏ hơn nhiều.
Mặc dù con cóc biến dị đã hoàn toàn không còn động tác phản kháng, mấy người cũng không lập tức lại gần kiểm tra, mà do Lý Dã ra tay lần nữa vận chuyển dị năng ôm một cái cây nhỏ đánh vào người con cóc.
Đánh liên tiếp mấy cái, đánh kêu “bụp bụp bụp” mà con cóc vẫn không nhúc nhích.
Ngay khi Mộc Hương nghĩ con Lại Khắc Bảo này chắc đã chết rồi, thì Lý tỷ bắn một mũi tên lửa về phía mắt nó.
Khi mũi tên lửa sắp bắn trúng vào mắt đã mù của con cóc biến dị, thì con cóc vốn đang bất động đột nhiên nhảy lên, vừa lăn lộn nhảy nhót dữ dội, vừa phun ra xung quanh chất lỏng màu vàng có mùi hôi đặc biệt.
Khiến xung quanh vừa có độc dịch màu trắng phun ra lúc trước, vừa có chất lỏng hôi thối mới phun ra, khiến người ta hoàn toàn không thể lại gần.
Nhưng đây cũng là đòn tấn công cuối cùng của con cóc biến dị này, sau nhiều lần giãy giụa vô ích, con cóc phun hết chất lỏng màu vàng rồi lật ngửa bụng hoàn toàn bất động, dù Lý tỷ có bắn thêm mũi tên lửa vào mắt nó cũng không còn phản ứng gì.
