Chương 6: Liệt Ngạc Khuyển
Ôn Bác Dung túm chặt lấy em gái, máu mất quá nhiều khiến sắc mặt anh trông càng tái nhợt.
“Là anh vô dụng, không bảo vệ được em, bao năm nay, em chịu ủy khuất rồi.”
“Anh đừng nói nữa, em không muốn nghe!”
Ôn Bác Dung dùng chút sức lực cuối cùng, gắt gao nắm chặt lấy Ôn Bác Tuyết.
“Em...... nghe anh nói, có một chuyện, anh vẫn luôn... giấu em, anh không bán em, không có! Anh chỉ là... không thể ngăn cản, anh cái gì cũng không làm được, bọn họ nói đúng một điều, anh chính là một kẻ phế vật.”
Ôn Bác Tuyết dùng sức ấn lên vết thương, nhưng máu tươi vẫn không ngừng chảy ra từ kẽ tay.
“Sự việc đã đến nước này, anh nói những lời này còn có ích gì, anh phải cố mà chống đỡ cho em.”
Ôn Bác Dung run rẩy giơ tay lên, lau đi nước mắt trên mặt em gái.
“Tiểu Tuyết, đừng khóc,..... còn nữa.”
Anh hơi nhếch môi, giọng nói nhẹ đến mức gần như không nghe thấy: “Xin lỗi em.”
Vừa dứt lời, tay Ôn Bác Dung vô lực rơi xuống.
“Anh!!!”
Tiếng kêu thảm thiết vang vọng khắp căn phòng.
Ôn Bác Tuyết gào khóc thảm thiết, không biết đã qua bao lâu, cô mới có sức mở lời, giọng khàn đặc.
“Hạ An, giết tôi đi, không có anh ấy tôi sống không nổi, hơn nữa.....”
Cô cũng không còn mặt mũi nào để sống, cô có lỗi với những cô gái đó, những chuyện này dù là do anh cô làm, hay do cô làm, căn bản không có gì khác biệt, sự thật chính là bọn họ đã hại những người vốn đã đáng thương, bất kể nguyên nhân là gì.
Khi anh còn sống, cô còn có thể gắng gượng một hơi mà sống, còn bây giờ...... cô thật sự quá mệt mỏi.
Hạ An vẫn mặt không cảm xúc: “Tôi vốn đã định làm vậy.”
Ôn Bác Tuyết dùng ánh mắt vô cùng xa lạ nhìn Hạ An: “Mạt thế đúng là khiến con người thay đổi thật nhiều, đúng rồi,... xem như chúng ta từng là... bạn... bè, hãy thiêu chúng tôi đi.”
“Được.”
Sau khi giết hai người, Hạ An tuy đồng ý với Ôn Bác Tuyết sẽ thiêu xác, nhưng không phải bây giờ, cứ làm xong việc trước đã.
Nhưng cô vừa bước ra khỏi phòng, thì ở cuối hành lang, một con chó có kích thước khổng lồ đang đứng nhìn cô từ xa.
Cảm giác như có dòng điện lại chạy dọc sống lưng.
Cứ như có một mối liên kết vô hình nào đó, Hạ An biết đó không phải là chó, mà là quái vật!
Một người một chó ăn ý tiến lại gần nhau từ từ, cả hai đều có thể cảm nhận được đối phương không hề nguy hiểm.
Chẳng mấy chốc, khoảng cách giữa hai con quái vật đã không còn đến một mét, khi đến gần, Hạ An nhìn rõ, toàn bộ đầu con chó quái vật như bị dao cắt ra, có một đường thịt hình chữ “thập” vẫn còn đang co giật.
Liệt Ngạc Khuyển
Đây là cái tên mà những người đó gọi nó.
Quỷ thần xui khiến, đuôi của Hạ An chậm rãi tiến lại gần Liệt Ngạc Khuyển, đối phương không hề phản kháng, thậm chí còn hơi cúi đầu xuống, tạo điều kiện cho chiếc đuôi đâm vào trán nó.
Mọi thứ cứ như bị bản năng thúc đẩy, thuận theo tự nhiên.
Khi chiếc đuôi chạm vào Liệt Ngạc Khuyển, một luồng dị năng lượng cuồng bạo, theo chiếc đuôi chui thẳng vào toàn thân.
“A...”
Hạ An khó chịu ngửa đầu lên, mắt hơi mở to.
Sướng quá, luồng dị năng lượng tứ tung loạn xạ, giống như kẹo nhảy, trong người vang lên lách tách, khác với luồng dị năng lượng nhạt nhẽo vô vị hấp thu trước đó, dị năng lượng hấp thu từ Liệt Ngạc Khuyển có thêm một thứ, đó là......
Mỹ vị!
Đúng, cảm giác này khó có thể hình dung, rõ ràng không phải miệng, không có vị giác, nhưng tín hiệu mỹ vị không ngừng xung kích lên đại não, khiến Hạ An muốn dừng cũng không được.
Không biết đã qua bao lâu, Hạ An chợt bừng tỉnh, vội vàng rút đuôi về.
Ngon như vậy, nếu ăn hết một lần, thì sẽ khó chịu lắm!
Hạ An còn tưởng rằng Liệt Ngạc Khuyển sẽ giống những người khác mà chết đi, kết quả lại không phải.
Liệt Ngạc Khuyển lắc lắc đầu, ánh mắt vốn đờ đẫn lại khôi phục một chút thanh tỉnh, thậm chí còn thoải mái vươn vai một cái.
Trạng thái còn tốt hơn cả trước khi bị hấp thu dị năng lượng.
Nó rũ lông, nhảy nhót xung quanh Hạ An.
[Thoải mái, mẹ, mẹ, thoải mái]
Hạ An vui mừng ngồi xổm xuống, Liệt Ngạc Khuyển vội vàng cọ tới, làm nũng một trận.
Thật thần kỳ, cô và Liệt Ngạc Khuyển dường như đã sinh ra một loại liên hệ nào đó, liên hệ này khắc sâu trong đầu cô, khiến cô có thể hiểu được suy nghĩ của Liệt Ngạc Khuyển.
Chỉ là, tại sao nó lại gọi cô là mẹ? Cô có thể sinh ra chó con được à.
Nhưng nhìn gương mặt vừa soái vừa có chút ngốc nghếch đáng yêu của Liệt Ngạc Khuyển.
Chỉ có thể bất lực đầu hàng.
Thôi được, đây là con cô.
Hạ An đang ôm Liệt Ngạc Khuyển xoa bóp một trận.
Đột nhiên, đầu con chó trước mặt lập tức nứt ra thành bốn mảnh, biến thành bốn xúc tu dài, bên trong là những chiếc răng sắc nhọn chi chít.
Xúc tu vượt qua vai Hạ An, quất về phía trước, còn chưa kịp để Hạ An phản ứng, một vật giống như đầu người, đã bị xúc tu cuốn lấy, nuốt vào bụng, sau đó lại khôi phục thành hình dáng đầu chó, còn liếm liếm khóe miệng.
Hạ An vừa quay đầu lại, liền nhìn thấy một thi thể không đầu, máu phun ra, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.
“Chó ngoan.” Phản ứng nhanh, động tác dứt khoát.
Cả cái đầu nứt ra thành bốn mảnh, nên mới được gọi là Liệt Ngạc Khuyển sao?
Cô vỗ vỗ đầu chó, chuẩn bị đặt cho nó một cái tên mới.
“Từ hôm nay, mày tên là Đậu Đinh.”
Liệt Ngạc Khuyển nghiêng nghiêng đầu, lại khiến Hạ An bị dọa cho một trận.
Còn về chuyện nó ăn thịt người, Hạ An cũng không định tùy tiện can thiệp, có một từ gọi là gì ấy nhỉ.
Vật cạnh thiên trạch, nhược nhục cường thực.
Người ăn động vật, quái vật ăn người, tất cả đều là quy luật tự nhiên, là tuân theo bản năng.
Chỉ có một điểm hơi kỳ lạ, bản thân cô không thể dùng miệng để ăn đồ vật, mà qua quan sát của cô, đuôi ăn không phải thịt, mà là tinh hạch trong đầu con người, là khối ngưng tụ của dị năng lượng, đuôi cũng không thể ăn thịt.
Nhưng Đậu Đinh, lại có thể ăn cả cái đầu cùng nuốt vào, cũng không bị khó tiêu.
Theo những gì cô biết, tất cả những sinh vật bị ác thai nuốt chửng, kết thành nhộng thịt, đều sẽ bị cải tạo, phần đầu của Đậu Đinh có dấu vết cải tạo rõ ràng, còn bản thân cô thì thể hiện ở đuôi và mắt, có lẽ đuôi có thể chuyển hóa dị năng lượng một cách hoàn toàn, để thỏa mãn mọi nhu cầu của cơ thể, nên dạ dày cũng bị bỏ phế.
Dù sao cô cũng không còn là người nữa, tồn tại đơn thuần dựa vào việc hấp thu năng lượng để sống, cũng không phải là không thể.
Nghĩ vậy, Hạ An sờ đầu Đậu Đinh, chuẩn bị quay lại tìm Trương Dương Ba tính sổ.
......
Sao lại không có động tĩnh gì vậy?
Trương Dương Ba trốn trong bức tường đất hình vuông, nửa ngày không dám ra ngoài.
Hắn nhìn thi thể bên cạnh, trong lòng có chút sốt ruột.
“Tiếng động bên ngoài càng lúc càng ít, cứ thế này mãi cũng không phải cách.”
Hắn cẩn thận để bức tường đất hở ra một khe nhỏ, xoay một vòng ba trăm sáu mươi độ.
Ôi trời, người đâu?
Hắn không yên tâm, lại ngẩng đầu quét một vòng trên trần nhà.
Sau đó, “rầm” một tiếng, bức tường đất hình vuông vỡ vụn rơi xuống.
“Đậu má, con khốn nhỏ này, chạy từ khi nào vậy, để tao trốn như một thằng ngốc, để tao tóm được thì xem tao xử mày thế nào!”
Hắn vừa chửi vừa bước ra khỏi phòng.
Hành lang vốn đang náo nhiệt, giờ yên tĩnh như chết, dưới đất khắp nơi đều là thi thể.
Hắn lặng lẽ di chuyển trong hành lang, sợ sẽ dẫn dụ quái vật tới.
