Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Mạt Thế: Ta Là Mẹ Của Đám Quái Vật > Chương 89

Chương 89

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 89 có bản audio.

Chương 89: Biến cố

 

Khi Hạ An trở về tổ quái vật.

 

Hai nhóm kia quả nhiên vẫn chưa về, căn cứ vẫn bình thường, Hạ An vừa vào đã được bọn trẻ ở lại chào đón nồng nhiệt.

 

Sau đó đợi khoảng hai ba ngày, bọn họ mới lần lượt mang giun đất và các loài quái vật khác trở về.

 

Hạ An kể sơ qua tình hình của Quỷ Thụ cho bọn họ nghe.

 

Liễu Hàm Tiếu quả nhiên không ngoài dự đoán, cô ta rất hứng thú, lao nhao muốn đi.

 

Tiếc là dị năng của cô ta không thích hợp với chiến trường hung hiểm này, nên Hạ An từ chối.

 

Khi Hạ An đã thiết lập liên lạc với đám quái vật mới về, cuối cùng cô cũng nhịn không được mà hỏi.

 

“Vì sao đám quái vật mà cô tạo ra, có một số lại giống hệt trong phim vậy?”

 

Liễu Hàm Tiếu vẻ mặt vô tội, cô ta nhìn con 【Liếm Thực Giả】 đang nằm bò dưới đất, trên người không có lớp da, rồi lên tiếng: “Đều do Thôi Tú gợi ý đó.”

 

“Thôi Tú trước đây có vẻ thích xem mấy bộ phim kiểu đó, thường qua đây cho tôi ý tưởng, cũng giúp tôi không ít việc.”

 

“Cậu ta còn đề nghị tôi tạo ra rết người nữa, là rết người đấy! Không phải Rết Mặt Người, mà là...”

 

Nói đến đây, Liễu Hàm Tiếu ghé sát tai Hạ An thì thầm điều gì đó: “Là khâu miệng người này với...”

 

Hạ An nghe xong không khỏi nhíu mày: “Làm vậy thì có ích gì?”

 

Liễu Hàm Tiếu lắc đầu: “Vô dụng.”

 

Rồi cô ta khoanh tay trước ngực thành hình chữ X lớn: “Nên tôi đã kiên quyết bác bỏ.”

 

Chủ đề kết thúc, Hạ An và đám quái vật bắt đầu chuẩn bị công việc.

 

...

 

Đằng xa.

 

Một khung cảnh rùng rợn đập vào mắt.

 

Bụi mù mịt, hàng chục con quái vật với hình thù kỳ dị đang lao nhanh trên đường.

 

Có con dáng người nhanh nhẹn, động tác linh hoạt; có con dáng thú uy mãnh, sức mạnh vô song.

 

Những sinh vật hình thù khác nhau này, như thể từ những thế giới khác nhau bước ra, cùng tụ hội tại đây.

 

Còn dưới lòng đất, bốn con giun đất khổng lồ rộng năm sáu mét, dài 80 mét không ngừng nhảy vọt.

 

Khi chúng di chuyển, mặt đất nhô lên cao.

 

Lần này Hạ An dẫn theo Thôi Tú, cậu ta là dị năng giả song hệ thực vật hóa 【Hoa Hồng Gai】 và mộc hệ, ở trong rừng có lẽ sẽ phát huy tác dụng.

 

“Ú ù!”

 

Thôi Tú cực kỳ phấn khích, trước đây cậu ta năn nỉ mãi muốn ngồi lên người đám quái vật, nhưng không con nào thèm để ý.

 

Lần này cuối cùng cũng được thực hiện, thật là ngầu quá đi!

 

Cậu ta và Hạ An, cùng một số quái vật tốc độ chậm ngồi trên đỉnh đầu Công Chúa, một số khác ẩn trong khoang bụng của lũ giun đất.

 

Hùng dũng tiến về phía khu rừng ngoại ô.

 

Kế hoạch ban đầu của Hạ An là phối hợp với Quỷ Thụ từ trong ra ngoài, để Quỷ Thụ thu hút sự chú ý của Cổ Liễu, còn bọn họ nhân cơ hội tiến sâu vào rừng, cùng nhau nhổ bỏ cây liễu cổ thụ ngàn năm.

 

Nhưng chưa đến đích, từ xa cô đã thấy khu rừng ngoại ô bốc cháy dữ dội.

 

Khói cuồn cuộn bay lên trời, đủ thấy ngọn lửa lớn thế nào.

 

Có biến cố!

 

Thấy vậy, Hạ An tăng tốc chạy về phía khu rừng ngoại ô.

 

Nhưng khi đến bìa rừng, cô muốn liên lạc với Quỷ Thụ, đối phương lại không trả lời.

 

Cô có thể cảm nhận được khí tức yếu ớt của Quỷ Thụ, xác định nó chưa chết, chỉ là không biết đã xảy ra chuyện gì.

 

Ngay cả chia sẻ thị giác cũng mờ mịt.

 

Không thể chờ thêm được nữa.

 

Mãi không liên lạc được với Quỷ Thụ, Hạ An dẫn đám quái vật tiến vào rừng. Phần bên ngoài khu rừng vẫn chưa bị đốt cháy, những cành liễu kia cũng biến mất.

 

“Thế nào? Cậu cảm nhận được gì không?”

 

Thôi Tú khi làm việc vẫn khá nghiêm túc, cậu cẩn thận cảm nhận một lúc, lắc đầu, tay sờ vào cây lớn bên cạnh.

 

“Không cảm nhận được thực vật biến dị nào gần đây, đám cây trước mặt này dị năng lượng đều không hoạt động, chỉ là mọc rậm rạp thôi.”

 

“Kỳ lạ thật, theo lý thì một khu rừng lớn như vậy không thể không gặp một con nào chứ.”

 

Hạ An mở chiếc bình nước lớn đặc biệt trên tay, thậm chí không cần nghiêng, nước đen đã trượt ra ngoài một cách trơn tru.

 

“Cậu từng nghe nói về việc cây liễu cổ ngàn năm biến dị chưa?”

 

“Chưa nghe, trong rừng sâu rất nguy hiểm, ít người vào lắm, mọi người nhiều nhất chỉ săn bắn ở ngoài rìa thôi.”

 

“Mạo hiểm vào đó chẳng phải là đi tìm chết sao?”

 

Hạ An gật đầu nhìn về phía nước đen cách đó không xa.

 

Nó bây giờ đã phóng to bằng một chiếc ô tô, lăn qua lăn lại trong rừng.

 

Nó có thể tùy ý nén hoặc phóng to thể tích của mình, trông có vẻ sền sệt, chỗ nào lướt qua cũng để lại vết ăn mòn.

 

Hạ An và đám quái vật đi khoảng nửa tiếng.

 

Xung quanh yên tĩnh lạ thường, Quỷ Thụ vẫn không liên lạc được.

 

Điều này khiến Hạ An có linh cảm chẳng lành.

 

Rừng ở đây rậm rạp, ngoài Hạ An, Thôi Tú và những con quái vật nhỏ nhanh nhẹn ra.

 

Bọn giun đất và Công Chúa có thân hình to lớn, chỉ có thể di chuyển tách biệt dưới lòng đất.

 

Chúng chậm rãi đi theo, không rời xa Hạ An quá lâu.

 

Đúng lúc này.

 

Một con Giun Đào Đất dường như chạm phải thứ gì đó, trong chớp mắt vô số cành liễu quấn chặt lấy thân nó.

 

Một phần khác dệt thành lưới dưới lòng đất, chúng cứng rắn kéo con giun đất lên khỏi mặt đất.

 

Con Giun Đào Đất mắc kẹt trong lưới, không thể dùng lực, không ngừng vặn vẹo giãy giụa.

 

Những cành liễu trên người càng siết chặt, có ý muốn xé xác con giun thành trăm mảnh.

 

Tình huống bất ngờ khiến đám quái vật giật mình.

 

Hạ An lập tức dùng tốc độ kinh người chém đứt một bên lưới liễu, con Giun Đào Đất hơi nghiêng xuống.

 

Hạ An tiếp tục dùng chiến phủ cán dài chặt đứt những cành liễu trên người con giun.

 

Cành liễu muốn ngăn cản, nhưng Hạ An đã chuẩn bị đầy đủ từ trước khi vào rừng.

 

Dù là tốc độ, sức mạnh, hay thị lực động, đều không phải thứ cành liễu có thể theo kịp.

 

Chưa đầy hai phút, những cành liễu quấn trên người con giun đã đứt hết.

 

Con giun được tự do, vết thương trên người nhanh chóng lành lại, thân hình khổng lồ trở lại dưới lòng đất.

 

Nó nhận lệnh của Hạ An, cố gắng tránh xa những khu vực dày đặc cành liễu.

 

Bên này Hạ An vừa thả con Giun Đào Đất số một ra.

 

“Rầm! Rầm! Rầm!”

 

Ba con giun đất khác cũng lần lượt bị kéo lên, xem ra Cổ Liễu đã chuẩn bị từ trước.

 

Nó nhận ra Hạ An không phải là đối thủ dễ giải quyết, nên đã tăng số cành liễu quấn quanh người đám giun.

 

Hòng cắt đứt thân giun trong nháy mắt.

 

Thôi Tú và những con quái vật khác vội vàng chạy đến giúp đỡ.

 

Nước đen phát huy khả năng ăn mòn mạnh mẽ, nó trườn lên lưới liễu, hai giây là ăn thủng một lỗ lớn.

 

Nhưng nó dường như không thể kiểm soát chính xác cơ thể mình, nó muốn bao bọc lấy những cành liễu quấn trên người giun, muốn hòa tan chúng.

 

Nhưng lại thiêu cháy thân giun thành từng mảng lỗ chỗ, ngược lại càng làm tăng thế tấn công của cành liễu.

 

Hạ An vội vàng bảo nó tránh sang một bên, chỉ cần lo hòa tan lưới liễu là được.

 

Hai con trong số đó được cứu thành công.

 

Nhưng con giun cuối cùng tình hình không ổn, cành liễu đã ăn sâu vào thịt nó, khi Hạ An chặt đứt những cành liễu đó.

 

Con Giun Đào Đất số bốn đã như quả dưa chuột bị chẻ dọc, một bên chỉ còn lớp da thịt mỏng manh kết nối.

 

Các bộ phận vẫn không ngừng vặn vẹo, khiến Thôi Tú phải kêu lên rùng mình.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi