Chương 98: Điều tra
Liễu Hàm Tiếu không thèm nhận máy liên lạc, cứ để nó kêu cho đến khi đối phương tự ngắt.
Nguyên tắc sống của cô ta là: nếu đối phương có việc gấp thật sự thì sẽ gọi lại lần thứ hai, cứ coi như không thấy là được.
Huống hồ, cô ta và Tạ Tư Thần vốn không cùng phe, nói chuyện cũng chẳng hợp.
Chi bằng báo cáo chuyện này với mẫu thân đại nhân.
Lúc này Hạ An vừa tắm cho Tiểu Trâu xong, đang tìm quần áo cho nó mặc.
Cả Vườn Anh Túc đã bị khống chế, mọi thứ bên trong đều thuộc về Hạ An và những người của cô.
Hiện tại phần thân trên của Tiểu Trâu đã to bằng đứa trẻ hai tuổi, trong căn cứ đúng lúc có quần áo trẻ em.
Hạ An mỉm cười nhìn Tiểu Trâu mặc áo cộc tay màu vàng nhạt đang đảo ngược người trên trần nhà, xoay vòng vòng.
Nói thật, mặc vào trông đẹp hơn đồ cô tự làm nhiều.
“Cộc cộc cộc.” Liễu Hàm Tiếu gõ cửa rồi bước vào.
Tiểu Trâu đu người một cái, nhảy vào lòng cô ta. Liễu Hàm Tiếu ôm nó, cọ cọ vào mặt nó: “Tiểu Trâu muội muội ~ bảo bối xinh đẹp của ta.”
Biết Liễu Hàm Tiếu qua đây có chuyện muốn nói, Hạ An để mặc Tiểu Trâu và Liễu Hàm Tiếu thân mật một lúc rồi bảo nó ra ngoài chơi.
Hai phút sau.
Hạ An có chút kinh ngạc: “Ngươi và Tạ Tư Thần quen nhau?”
“Ừ, trước đây từng cùng làm thí nghiệm.”
Liễu Hàm Tiếu cũng hơi bất ngờ vì mẫu thân đại nhân lại biết Tạ Tư Thần.
Hai người trò chuyện một lúc.
Qua cuộc nói chuyện với Liễu Hàm Tiếu, Hạ An biết được mối quan hệ giữa cô ta và Tạ Tư Thần, cũng có chút suy đoán về việc vì sao Tạ Tư Thần lại thả Hạ Ngưng Tâm.
Liễu Hàm Tiếu quen Tạ Tư Thần từ hai năm trước, ban đầu hai người khá hợp chuyện.
Chỉ là sau đó, Liễu Hàm Tiếu muốn làm thí nghiệm trên cơ thể người, Tạ Tư Thần không đồng ý.
Cuối cùng hai người chia tay trong không vui.
Theo những gì cô ta biết, mẹ của Tạ Tư Thần dường như đã biến thành quái vật, anh ta luôn hy vọng có thể biến bà trở lại như cũ.
Nhưng sự cải tạo thành quái vật là không thể đảo ngược, sau đó anh ta từ bỏ, bắt đầu dốc sức nghiên cứu cách làm cho quái vật khôi phục lý trí.
Hoặc có thể nói là khôi phục ký ức khi còn là con người.
Chỉ là thí nghiệm của Tạ Tư Thần luôn khá thận trọng, tiến độ chậm chạp.
Liễu Hàm Tiếu đề nghị: đã các thí nghiệm đều không có kết quả, chi bằng làm thí nghiệm trên cơ thể người, tạo ra quái vật, rồi nghiên cứu ngược lại cách làm quái vật khôi phục lý trí.
Nhưng Tạ Tư Thần nhất quyết không đồng ý, cuối cùng hai người chia tay trong không vui.
Sau một thời gian trắc trở, Liễu Hàm Tiếu mới đạt được thỏa thuận hợp tác với Dương Cảnh Văn.
Còn Hạ An cũng kể cho Liễu Hàm Tiếu nghe những chuyện xảy ra bên phía mình.
“Tạ Tư Thần mà lại làm ra chuyện như vậy!”
Lời Hạ An vừa dứt, Liễu Hàm Tiếu đã đập bàn đứng dậy.
Vẻ mặt cô ta đầy bất mãn và phẫn nộ, ánh mắt sắc bén như dao, hơi thở gấp gáp.
“Ta còn tưởng hắn kiên định đến mức nào, hóa ra là kẻ đạo mạo giả nhân giả nghĩa!”
May là mẫu thân đại nhân đã ra ngoài, không thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì.
Nếu thật sự rơi vào tay bọn họ, đợi khi mẫu thân mất đi giá trị lợi dụng, rất có thể bọn họ sẽ nộp lên trung ương.
Theo những gì cô ta biết, trung ương luôn thi hành kế hoạch truy sát quái vật một cách nghiêm khắc. Với năng lực của mẫu thân, một khi đến đó, chuyện gì sẽ xảy ra thật không dám nghĩ.
Còn Hạ An thì đang chìm trong suy nghĩ: “Trước đó ta đã hỏi Hạ Ngưng Tâm, cô ấy nói là Tạ Tư Thần thả cô ấy.”
“Ta cũng thấy kỳ lạ, điều này hoàn toàn trái ngược với thái độ của hắn khi bắt ta, quả nhiên là có mục đích khác.”
Liễu Hàm Tiếu trấn tĩnh lại, vuốt cằm: “Trước đó ta đã kiểm tra sức khỏe cho Tiểu Tâm Tâm, không phát hiện điều gì bất thường.”
“Nhưng ta nghe nói, dị năng lượng của mỗi dị năng giả là khác nhau, có dị năng giả có thể ghi nhớ “mùi” của dị năng giả khác, dùng để truy tung.”
“Khó mà nói Tiểu Tâm Tâm có bị đánh dấu hay không.”
“Tất nhiên, cũng không loại trừ khả năng có cách theo dõi khác.”
Sau đó, Hạ An và Liễu Hàm Tiếu lại thảo luận thêm một lúc, chuẩn bị đưa kế hoạch tấn công Long Đằng căn cứ lên sớm hơn.
......
“Phái người đi mà không một ai trở về?”
Tạ Bằng nhíu mày, ánh mắt sâu thẳm.
Mấy hôm trước, khu rừng hoang phía đông bỗng nhiên vang lên tiếng nổ dữ dội.
Theo lẽ thường, nếu trong rừng có động tĩnh gì, động vật biến dị nhất định sẽ kéo nhau bỏ chạy khỏi nơi nguy hiểm.
Thế nhưng xung quanh khu rừng lại vô cùng yên tĩnh, căn cứ phái người qua điều tra, vậy mà đều mất tích không một tiếng động.
Sự việc tuyệt đối không đơn giản.
“Được rồi, cậu xuống trước đi.”
Đợi nhân viên rời đi, Tạ Bằng quay sang nhìn Tạ Tư Thần.
Từ sau lần quái vật xâm lược đó, thằng con trai này của ông ngày càng biết lo chuyện đại sự, ngày nào cũng theo ông quản lý căn cứ, giúp được không ít việc.
Ông thấy Tạ Tư Thần cầm máy liên lạc ngẩn người, liền lên tiếng hỏi: “Con trai, con thấy thế nào?”
Tạ Tư Thần hoàn hồn, ngẩn ra một lúc mới nhớ Tạ Bằng vừa hỏi gì.
“Khu rừng hoang cách Long Đằng không gần cũng không xa, dù sao cũng phải điều tra cho rõ. Con đề nghị điều động đội dị năng giả, để con dẫn đội đi kiểm tra.”
Tạ Bằng gật đầu, không nói gì.
Sau khi rời khỏi văn phòng, Tạ Tư Thần đi đến khu biệt thự. Nơi này ngoài một số quyền quý, còn có những chiến lực đứng đầu trong căn cứ.
Anh bấm chuông cửa, bước vào biệt thự.
Sống ở đây là một đội dị năng giả, người Tạ Tư Thần cần tìm là một người phụ nữ.
“Cô xác định là hướng đó chứ?”
Người phụ nữ khó chịu liếc mắt: “Anh không tin tôi à? Tọa độ tôi đưa cho anh đã chi tiết lắm rồi đấy?”
Tạ Tư Thần có chút đuối lý, ho khan một tiếng: “Tôi cũng có nói gì đâu, hung dữ vậy làm gì?”
Sau đó, anh nhìn tấm bản đồ trên tay.
Ở vị trí phía tây hơi lệch xuống của Long Đằng căn cứ, có một vòng tròn được đánh dấu bằng bút đỏ.
Thế lực xung quanh, Long Đằng căn cứ đã điều tra rõ từ lâu.
Nơi bị khoanh tròn kia, chính là Vườn Anh Túc Cực Lạc khét tiếng, anh có một người bạn cũ ở đó.
Mà Hạ Ngưng Tâm cũng ở đó.
Người bạn cũ của anh tình cờ cũng có hứng thú với việc nghiên cứu quái vật như anh, anh muốn thông qua cô ta để tìm hiểu tình hình bên đó.
Chỉ là…
“Sao con đàn bà biến thái này không nghe máy vậy?”
Nếu Liễu Hàm Tiếu biết có tồn tại như Hạ An, không biết sẽ vui đến mức nào. Không nghe máy là tổn thất của cô ta!
Khoan đã.
Nghĩ đến đây, Tạ Tư Thần nhíu mày, tim bỗng đập nhanh hơn.
Nếu nói, Liễu Hàm Tiếu đã biết thì sao? Chẳng phải Hạ Ngưng Tâm đang ở đó sao?
Không đúng, Hạ Ngưng Tâm sẽ không phản bội Hạ An, mà Hạ An cũng gần như sẽ không vào căn cứ của con người nữa.
Vẫn không đúng, dị năng của Liễu Hàm Tiếu là con rối dây tơ, tuy không khống chế được suy nghĩ, nhưng với độ biến thái của người phụ nữ đó, chỉ cần một hình phạt tra tấn bất kỳ là có thể khiến một gã đàn ông to xác khóc lóc mở lòng.
Nếu Hạ Ngưng Tâm bị khống chế thì sao? Hạ Ngưng Tâm không đi tìm Hạ An, đến Vườn Anh Túc Cực Lạc làm gì?
Mà còn ở đó lâu như vậy, dù thế nào đi nữa, cũng quá trùng hợp.
Tạ Tư Thần càng nghĩ càng thấy bất an.
Đã Liễu Hàm Tiếu không chịu nghe máy, vậy thì chỉ đành tìm thời gian đến tận nơi tìm cô ta vậy.
