Chương 31: Tô Vân: Tôi mắc chứng sợ vật thể to lớn.
Thì ra thằng hề chính là bản thân mình…
Vương lão trong lòng đầy vị đắng. Gỗ bị sét đánh mười năm đã có thể nói là không tệ.
Năm mươi năm là cực phẩm, một trăm năm thì có duyên mới gặp, chứ không phải muốn là có.
Ba trăm năm…
Cái đó thì chỉ tồn tại trong truyền thuyết thôi, dù sao ông cũng là lần đầu tiên được thấy.
Bởi vì cây táo có thể sống đến trăm năm, ít vô cùng.
Mà sống đến ba trăm năm rồi bị sét đánh trúng, mà vẫn còn sống sót, có thể nói là bảo vật hiếm có trần gian.
Hàng triệu cũng chưa chắc mua được một khúc!
Còn những cây có tuổi đời cao hơn nữa, thì nó đã thành yêu quái rồi, mày còn muốn đi lấy gỗ của nó?
Nó lấy tim gan lá lách phổi thận của mày làm mồi nhậu thì có!
“Hụ… không ngờ, lão đầu này cả đời còn được thấy vật truyền thuyết như vậy.”
“Chết cũng không hối hận nữa rồi!”
“Hơn nữa tính lôi trong khúc gỗ này, bảo quản cực kỳ tốt, nhìn cách thức lấy gỗ là biết cực kỳ cao siêu!”
Ông cẩn thận sờ sờ con dao găm.
Khí chính khí và lực lượng sấm sét tỏa ra từ nó, xa xôi không phải gỗ táo năm mươi năm có thể so bì.
Người đời chỉ biết gỗ bị sét đánh là tốt, nhưng không biết trong đó còn nhiều điều cầu kỳ.
Trong mắt người thường, gỗ đào bị sét đánh là tốt nhất, vì gỗ đào trừ tà.
Nhưng trong mắt người trong nghề, thì gỗ táo mới là tốt nhất, đa số pháp khí bằng gỗ đều làm từ gỗ táo.
Trong mắt thầy phong thủy, gỗ bạch quả bị sét đánh là tốt nhất, la bàn từ xưa đến nay vật liệu tốt nhất chính là gỗ bạch quả.
Còn trong mắt những kẻ bàng môn tả đạo, gỗ hòe bị sét đánh là tốt nhất… bởi vì bọn chúng cần gỗ hòe để đạt được mục đích chiêu quỷ của mình.
Ngoài ra gỗ bị sét đánh, lại chia thành âm mộc và dương mộc.
Nghe tên là biết, người dương dùng dương mộc, người âm dùng âm mộc.
Việc lấy gỗ bị sét đánh cũng có quy cực lớn, biết lấy cái này ít vô cùng, không phải cứ cầm dao về chặt là được.
Trước khi lấy gỗ cần chọn ngày lành tháng tốt, mà lúc lấy gỗ xung quanh không được có người hoặc động vật đi qua.
Phải dùng vải đỏ, che lên gỗ, dùng thủ pháp đặc biệt khóa tính lôi trong khúc gỗ.
Cuối cùng dùng rìu đi chặt gỗ, không được dùng dao.
Lấy về nhà rồi, khúc gỗ còn không được chạm đất, không được dính địa khí.
Con dao găm trong tay Tô Vân, rõ ràng là do Lôi Kinh Tử tạo tác, tức là chỗ gần nhất với thiên lôi.
Bất luận vật liệu, tính lôi, thủ pháp thu thập, pháp lệnh điêu khắc, đều là đỉnh cao nhất!
“Chà! Thật quá tuyệt, vết ám khói sét này đơn giản là tác phẩm nghệ thuật, đẹp cực kỳ!”
“Cảm tạ đại sư đã cho tiểu lão nhi mở mang tầm mắt, được biết thế nào mới gọi là bảo vật thật sự.”
“Mở cửa! Quá mở cửa rồi!”
Vương lão trả lại con dao găm, cúi người chào.
Tô Vân né sang một bên, cười nói: “Đâu cần như vậy, ông với tôi có duyên thôi, người thường họ đâu có hiểu cái này, tôi lấy ra họ cũng không nhận ra.”
Thẩm Thanh Nguyệt rụt rè giơ tay lên: “Ví dụ như em… thì không nhận ra.”
Vương lão ha hả cười lớn: “Tốt tốt tốt, tốt một chữ hữu duyên, đã như vậy…”
“Đại sư mời vào, đá phác bên trong cứ tùy ý chọn tùy ý lấy!”
Tô Vân có chút ngại ngùng: “Như vậy không tốt chứ?”
Vương lão vẫy tay: “Ngọc thô đáng giá mấy đồng? Coi như kết giao bạn bè thôi mà!”
Tô Vân nở nụ cười: “Vậy tôi không khách khí nữa…”
Chuyện trong giới, nhiều một mối quan hệ là nhiều một con đường.
Người có thể lấy ra dao găm gỗ táo bị sét đánh ba trăm năm, có thể là kẻ tầm thường sao?
Đừng thấy Tô Vân trẻ, nói phía sau không có truyền thừa, dù có đánh chết Nhậm Doanh Doanh, Vương lão cũng không tin.
Nhậm Doanh Doanh: Lão nương cảm ơn mày nhé!
Chọn xong đá, Tô Vân đổi với đối phương số liên lạc.
Vương lão còn bảo anh để lại địa chỉ, hẹn thời gian cho người lái xe bán tải chở về nhà.
“À đúng rồi ông lão, ông có biết chuyện chiến tranh quốc vận Huyền môn hồi đó không?”
“Chiến tranh quốc vận? Biết một chút, nhưng không nhiều!”
Vương lão gật đầu.
Tô Vân cười hỏi: “Vậy có biết địch nhân đến từ những môn phái nào không?”
Vương lão lắc đầu: “Cái này… không rõ lắm, có lẽ cậu phải tìm những nơi truyền thừa mới hỏi được.”
“Tôi nhớ trong thành phố, có một đạo quán Toàn Chân hồi đó hình như tham gia, nghe nói chết không ít đạo trưởng.”
“Sau đó thì suy bại một bất trấn, không còn hương hỏa như xưa, nếu không có doanh nhân giàu có quyên tiền tu sửa, sợ đã không còn.”
“Có lẽ cậu có thể tìm bọn họ đi thăm dò thăm dò, nhưng bọn họ chưa chắc đã nói.”
Tô Vân thở dài, xem ra thù của cha mình hơi khó giải quyết.
Hồi đó cha anh dặn dò hậu sự, lời chưa dặn xong đã tắt thở, để lại một đống đống lộn xộn phải tự mình mò mẫm.
“Đi một bước xem một bước vậy! Dù sao tôi không tìm bọn nó, tương lai bọn nó cũng sẽ tìm tới cửa, tru diệt hết những người Huyền môn chúng ta.”
Rời cửa hàng đồ cổ, Thẩm Thanh Nguyệt vẫn còn trong trạng thái mơ màng.
“Chồng, con dao găm này thật sự lợi hại như vậy sao?”
“Em thấy ông lão kia, trông rất kinh hỉ.”
Tô Vân cười nói: “Nói thế này đi… nếu gỗ bị sét đánh có phân hạng, năm mươi năm chỉ là chiếc xe bán tải, còn của anh đây chính là Rolls-Royce.”
“Dùng nó đánh lệ quỷ, thì giống như dùng bom hạt nhân đánh muỗi vậy.”
“Còn những thứ trên thị trường rao là mấy trăm năm, toàn là xạo ke!”
“Lát nữa anh chọn một khúc, tự tay khắc cho em một món đồ chơi nhỏ, để lại cho em hộ thân, kẻo em học y giải phẫu gặp phải thứ bẩn thỉu.”
Thẩm Thanh Nguyệt cảm động hỏng hết, chồng vẫn quan tâm đến em.
Lại khắp nơi nghĩ đến em…
Anh ấy yêu em thật nhiều!
“Bây giờ chúng ta đi đâu?”
“Mua xe! Không có xe bất tiện!”
Có tiền rồi, Tô Vân đương nhiên phải nâng cao chất lượng cuộc sống.
Anh đã đang tưởng tượng, cảnh mình một tay lái xe, bên cạnh mang theo hoa khôi thanh thuần đi phóng xe.
Lão đăng à, linh hồn trên trời thấy chưa?
Con cũng có thành tựu rồi, sắp mua xe rồi!
Hai người bắt taxi lại đi đến khu ô tô.
Kinh tế không khởi sắc, các đại thương hiệu đều đang làm khuyến mãi, lượng lớn ô tô bày trên bãi đất trống.
Tô Vân trực tiếp nhắm vào khu trưng bày Audi chạy tới.
Nhìn thấy Tô Vân mặc đồ hiệu mấy chục triệu một bộ, lại mang theo cô gái xinh đẹp như vậy.
Một đống nhân viên bán hàng cung kính vô cùng, tranh nhau đến phục vụ.
Những nữ nhân viên chậm chân, đều thở dài.
“Người đàn ông đẹp trai lại nhiều tiền như vậy, tiếc quá…”
“Cô gái bên cạnh anh ta cũng không kém đâu, nhan sắc 95 điểm, thêm khí chất thanh thuần ít nhất 98 điểm!”
“Các chị em, các cô nhìn cặp này thế nào?”
“Còn nhìn thế nào nữa, một ông chủ tịch, một đứa biết chuyện sớm thôi…”
Một hồi đi vòng quanh, Tô Vân thật sự không hài lòng với Audi.
Không vì cái khác, mấy nhân viên bán hàng kia hình như muốn tán tỉnh anh? Thế thì sao được!
Cuối cùng, anh mua chiếc Yadea bên cạnh…
Không phải Audi mua không nổi, mà là Yadea có tính cạnh tranh hơn.
Đúng lúc anh cưỡi chiếc xe điện nhỏ yêu quý, đội mũ bảo hiểm chở Thẩm Thanh Nguyệt rời đi.
Một giọng nói phụ nữ truyền tới.
“Thẩm Thanh Nguyệt?”
“Hả? Triệu Lệ Lệ? Cậu sao lại ở đây?”
Quay đầu nhìn lại, một cô gái tinh thần nhuộm tóc vàng đeo khuyên mũi, mặc quần short jeans áo cao eo đi tới.
Bên cạnh cô ta còn ôm một người đàn ông ba mươi tư ba mươi lăm tuổi, người đàn ông kia mặt mày kiêu ngạo, đồng thời ăn mặc cũng không tầm thường.
“Tôi sao không thể ở đây? Anh Triệu tôi hứa mua cho tôi chiếc A3 đây, không phải đến lấy xe sao.”
“Sao, cậu cũng đến mua xe? Cậu mua nổi không?”
“Ô, hoa khôi thanh thuần có bạn trai rồi? Nhưng trông thực lực không ra làm sao mà, Yadea?”
“Ha ha ha! Còn hoa khôi nữa, cậu lấy đâu ra so với tôi?”
“Nhìn anh Triệu đi, phú nhị đại! Công ty xây dựng lớn nhất huyện chúng ta, chính là nhà anh ấy!”
Người phụ nữ nói chuyện khá cay độc, câu câu mang theo châm chọc và khoe khoang.
Thẩm Thanh Nguyệt không muốn đáp lại, ôm eo Tô Vân nói nhỏ:
“Chúng ta về nhà, trong lòng em chồng là nhất!”
Tô Vân tò mò hỏi: “Có thù?”
Thẩm Thanh Nguyệt gật đầu, nói nhỏ: “Ừ… bạn học, nhưng tác phong của cô ta khá tệ, không ưa em.”
Tô Vân thở dài: “Đây chính là cảm giác làm nhân vật chính sao? Tiếc là hơi sáo mòn, tôi cũng không phải Long Vương quy lai, lười đáp lại cô ta.”
“Vậy đi thôi, với loại tiểu muội tinh thần tiểu não phát triển không hoàn toàn, đại não hoàn toàn không phát triển này có gì mà nói.”
Vặn tay ga…
Bạn trai của Triệu Lệ Lệ, lại chặn trước xe.
“Tôi nói, giữa thanh thiên bạch nhật mà đi ăn vạ à?”
Tô Vân nhíu mày, có chút không hài lòng.
“Thằng nhóc, mày nói bạn gái tao là tiểu muội tinh thần? Lái chiếc Yadea rách nát mày ra vẻ cái gì!”
“Nhìn thấy chiếc xe kia không, tao tặng! Hai mươi mấy triệu!”
Phú nhị đại Triệu Thao, cao điệu trưng bày tài lực của mình.
Ánh mắt hắn dừng trên người Thẩm Thanh Nguyệt, trong mắt tràn đầy kinh diễm.
Hắn thề, mình chưa từng thấy cô gái thuần khiết như vậy, cái này không đẹp hơn Triệu Lệ Lệ một trăm lần sao?
Nhưng đáng tiếc, Thẩm Thanh Nguyệt không hứng thú.
Cô như cô gái đang ysay nồng nhiệt, ánh mắt toàn bộ dán trên người Tô Vân.
Tuy nhiên, vừa mở miệng, Tô Vân lại phát hiện một chuyện lớn.
Thằng Triệu Thao này chỉ có một cái răng.
Xuất phát từ nguyên tắc oan gia nên giải, chẳng nên kết, tay không đánh kẻ cười.
Anh lập tức giơ ngón tay cái lên khen ngợi.
“Huynh đệ, khá có thực lực đấy, tuổi trẻ mà, răng đều phải ở phòng đơn rồi hả?”
“Cái này so sao?”
Phụt!
Thẩm Thanh Nguyệt nhịn không được cười phá lên.
Nụ cười này, tựa như hoa sen trắng trong hồ, suýt chút nữa đã câu đi hồn của Triệu Thao.
Triệu Lệ Lệ bên cạnh lập tức không còn thơm nữa!
“Mẹ mày! Sỉ nhục ai đấy, có gan so thực lực với lão tử!”
Triệu Thao tức hỏng cả người.
Nếu không phải tuổi trẻ khinh cuồng buông thả quá độ, răng sao có thể rụng?
Tô Vân cười cười, không nói năng gì, vặn tay ga rồi thả ra.
Xe nhích về phía trước, Thẩm Thanh Nguyệt lập tức mang bóng đụng vào lưng anh.
Lại vặn rồi thả, lặp lại mấy lần.
Hành động thắng hơn ngàn lời nói, phảng phất như nói… tao có nữ thần chà lưng, mày có không?
Người ngoài trực tiếp hô giết người còn tru diệt tâm can!
Nhìn Triệu Thao hai mắt đỏ ngầu, cái này mẹ Audi còn có ý nghĩa gì nữa?
Còn không bằng Yadea!
“Huynh đệ đừng tức, cuộc sống vẫn rất thú vị mà, mỗi ngày đều có sự đả kích mới.”
“Nói thật tao thấy mày khá giống một con trâu già…”
“Ý gì?”
“Khắp nơi tìm cỏ đó mà!”
“Mẹ mày…”
Triệu Thao nổi giận.
Tô Vân bĩu môi: “Tránh ra, tránh xa tao ra, tao mắc chứng sợ vật thể to lớn!”
Triệu Thao tức giận nói: “Mày sợ vật thể to lớn, liên quan đếch gì đến tao?”
“Bởi vì tao sợ đại ngốc… tạm biệt!”
Nói xong, Tô Vân bẻ tay lái một cái, vặn tay ga phóng đi mất.
Tranh chấp với não tàn, chỉ khiến bản thân biến thành não tàn.
“Anh Triệu nhìn anh ta kìa, quá ngạo mạn!”
Triệu Lệ Lệ làm nũng nói.
Triệu Thao lại càng nhìn càng phiền, nghĩ đến Thẩm Thanh Nguyệt cực phẩm như vậy theo người khác đi rồi, còn không thèm nhìn hắn một cái.
Hắn một cái tát vung tới.
“Cút! Đồ tiện! Nếu không phải xem mày có chút kỹ năng khẩu hoạt, thì mày còn muốn ở bên cạnh lão tử?”
“Đi chuẩn bị cho lão tử chút quà và hoa tươi, để lên chiếc Porsche của lão tử, mấy ngày nữa lão tử còn phải đi tỏ tình với giáo sư Tống nữa!”
“Ngoài ra xe đã cho mày rồi, đối ngoại mày tuyệt đối đừng nói cho người khác biết mối quan hệ rách nát của bọn ta, mày mà ảnh hưởng đến việc lão tử theo đuổi giáo sư Tống, nửa đời sau cứ ở trong sông mà trải qua đi!”
“Hắn có hoa khôi thanh thuần thì sao? Lão tử còn có giáo sư tri thức nữa, đợi lão tử hạ được giáo sư Tống, lại đến bao dưỡng hoa khôi này!”
“Lão tử muốn cho thằng nhóc này biết, thế nào gọi là thực lực, thế nào gọi là cướp tình!”
…"
}
