Chương 79: Hả? Cô là minh tinh đang hạng A?
Nghe lời Ngô Hiến, Tô Vân vô cùng kinh ngạc.
Ông già mình, rốt cuộc còn để lại đồ đạc?
Chẳng lẽ, lão đăng đã tính trước được đứa con một như mình sẽ tới chỗ này?
Cho nên mới chia gia tài ra, trả góp từng đợt?
“Gia tài? Việc không nên chậm trễ, mau đi nhận thừa kế thôi!”
Tô Vân nhe răng cười, lại một lần nữa lên đường tiến về phía huyệt mộ.
Nhưng khi được Ngô Hiến dẫn đường, lấy được vật tư xong, hắn cả người đơ ra.
“Hả? Rượu?”
Ngô Hiến lộ vẻ hoài niệm.
“Ừ! Hồi đó mấy tháng cha cháu ở cùng dì, ổng dạy dì chú pháp an hồn, dì thì dạy ổng cổ pháp ủ rượu.”
“Mấy thùng rượu này, đều là do tay cha cháu ủ lấy, cháu có thể nếm thử xem…”
Tô Vân mở thùng ra, tùy tay nhặt lên một chai.
Cả người hắn khóe miệng bắt đầu co giật.
Người ta uống là Mao Đài, còn hắn uống là… Điêu Mao…
“Ngon không?”
Ngô Hiến hỏi.
Tô Vân chép chép miệng: “Ngon, chỉ là chả có mùi vị gì cả!”
Ngô Hiến nhíu mày: “Sao lại thế được, hồi đó cha cháu mỗi lần tới chỗ dì, uống là say be bét đấy!”
Nghe vậy, sắc mặt Tô Vân có chút kỳ quái.
Bà dì quỷ này nhìn có vẻ chín chắn quyến rũ, ai ngờ lại ngây thơ đến thế, không hiểu chuyện đời?
“Ngô dì có nghe qua câu này chưa…”
“Nụ cười của em không có rượu, mà anh say như con chó!”
“Cái này gọi là gì, rượu không làm người say, người tự say lấy mình. Lão đăng kia ý không ở chỗ rượu, mà là ở trên người Ngô dì đó!”
Thân hình quỷ của Ngô Hiến run lên!
Quỷ khí hóa thành nước mắt, từ khóe mắt chảy ra.
Nhìn những thùng rượu kia, bà ngẩn người ra, nhớ lại từng chút từng chút những ngày xưa cũ.
Lang thang mấy trăm năm, mấy tháng ở cùng Tô Đại Cường, lại là những ngày tháng tràn đầy và vui vẻ nhất của bà.
Sướng như tiên, chết cũng được!
“Không! Ta không tin Tô lang sẽ chết, ta không tin!”
Tô Vân thở dài, trong lòng cảm khán vạn phần.
Lão đăng quả nhiên là lão đăng.
Người ta là không buông tha thiếu nữ, còn ổng là đến cả quỷ cũng chẳng buông tha!
Hắn để mặc Ngô Hiến ở lại đó hoài niệm quá khứ, còn mình thì leo lên tế đàn.
Đặt thi thể Chu Nhuận Nhuận lên trên trận pháp Tụ Âm, hút lấy âm khí.
Cổ mộ này đã tụ tập âm khí mấy trăm năm của vùng Miêu Cương, Tô Vân ước chừng có lẽ có thể giúp Chu Nhuận Nhuận thăng cấp thành Phi Cương.
Đến lúc đó… đối phương sẽ có thể dẫn hắn cất cánh, tiết kiệm được kha khá tiền vé máy bay.
Sắp xếp xong xuôi cho Chu Nhuận Nhuận, hắn thuận tay, an bài mấy xác chết của Tả Lãnh Môn bọn chúng một phen.
Làm xong hết mọi việc, hắn bắt đầu mò xác…
Lần trước đi quá vội vàng, còn chưa kịp kiểm tra thi thể Sơn Điền Tiểu Tuyền.
Trên người cô ta, Tô Vân tìm thấy một tấm lệnh bài của phái Cửu Cúc, còn tìm thấy một chiếc điện thoại.
Chỉ có điều… đã khóa màn hình.
“Ngô dì, dì hỏi hồn ma của yêu nữ này xem, bọn phái Cửu Cúc của chúng rốt cuộc giấu bao nhiêu bí mật?”
“Được!”
Ngô Hiến tỉnh táo lại, đáp một tiếng.
Bà bắt hồn ma Sơn Điền Tiểu Tuyền tới, trói lại treo ngược trên trần mộ thất.
Phía dưới, thì đốt lên một ngọn Âm Hỏa, không ngừng thiêu đốt linh hồn đối phương.
Sơn Điền Tiểu Tuyền bị thiêu đốt không ngừng phát ra tiếng kêu thảm thiết, chịu cực hình vô cùng thống khổ.
“Tổ chức sinh ta dưỡng ta, ngươi đừng hòng bắt ta phản bội tổ chức!”
“Miệng ta kín, ngươi không thể moi được bất cứ tình báo hữu ích nào từ ta đâu!”
Miệng đối phương có kín hay không, Tô Vân cũng chưa thử qua.
Nhưng hắn nhìn ra, miệng rất cứng.
“Không nói? Ngô dì, vậy thì tiếp tục đốt!”
Xử lý xong việc, Tô Vân cùng Ngô Hiến trở về thành Miêu Vương.
Hắn định tìm một cái máy tính, phá khóa điện thoại của Sơn Điền Tiểu Tuyền, kiểm tra xem bên trong có bí mật gì.
Dương Vũ Phi đã ngủ một giấc dậy, qua bác sĩ chẩn trị, trạng thái của cô đã hồi phục khá nhiều.
Ngô Niệm Châu bưng một bát cháo tới.
“Em gái, ăn chút không?”
“Ừm… Em muốn Tô đại sư đút cho em!”
Dương Vũ Phi trên khuôn mặt tái nhợt, thêm mấy phần e thẹn, đầy mong đợi nhìn đối phương.
Tô Vân sững người, lập tức từ chối.
“Đùa gì thế, tôi bận lắm.”
“Mười vạn, chỉ cần anh chăm sóc em bảy ngày, em trả anh mười vạn thù lao được không?”
Dương Vũ Phi khẩn khoản van nài, trông thật tội nghiệp.
Từ nhỏ không được nếm trải tình phụ tử, nhưng sau khi quen biết Tô Vân.
Mấy lần ân cứu mạng, khiến cô nếm được cảm giác được người khác bảo vệ, cô mê mẩn lắm!
Nhìn ánh mắt nhỏ bé đáng thương 'nhìn thấy cũng thấy thương' kia của đối phương, Tô Vân cả người chấn động.
“Bản thân tôi vốn không thích tiền, chẳng có hứng thú gì với tiền bạc.”
“Nhưng xem mặt cô… mười vạn thì mười vạn vậy, đưa cháo đây!”
Mười vạn tệ, làm bảy ngày osin.
Ai có giá công cao bằng tôi Tô Vân đây?
Đợi tôi lấy được tiền này, tôi bỏ ra năm vạn thuê bảy bà osin tới hầu hạ tôi, vẫn lời chót năm vạn!
“Phù… Mở miệng ra, thổi nguội rồi, yên tâm không nóng đâu!”
“Ừm! Ngon thật!”
Dương Vũ Phi mở miệng ăn vào, mặt lộ vẻ thỏa mãn.
Thấy cô bộ dáng thiếu nữ tơ tưởng tình xuân này, Ngô Niệm Châu và Triệu Hoan đều khóe miệng co giật, cảm thấy vô cùng bất lực.
Lúc này, trên tivi cũng chiếu lên phim ảnh.
《Romeo Và Heo Qua Đêm》.
Tô Vân liếc nhìn, lập tức lộ ra ánh mắt kinh ngạc, liên tục đảo qua lại giữa người Dương Vũ Phi và cái tivi.
“Cái kia… Cô là diễn viên?”
“Diễn vai chị tiên trong đó hả?”
“Đúng vậy! Bây giờ anh mới biết sao? Có ngạc nhiên không?”
Dương Vũ Phi tinh nghịch chớp chớp mắt.
Tô Vân lè lưỡi: “Thật sự có chút ngạc nhiên, thế cô có nổi không?”
Dương Vũ Phi kiêu ngạo ngẩng đầu, không nói gì.
Người quản lý Triệu Hoan cười nói: “Đương nhiên! Phi Phi nhà tôi hiện tại chính là đỉnh lưu đang hạng A đấy!”
“Còn được gọi là chưởng môn phái Ngọc Nữ, nữ thần quốc dân! Không biết bao nhiêu người muốn theo đuổi cô ấy.”
Dương Vũ Phi tinh quái nhìn hắn: “Nếu anh biết dỗ dành em, kể cho em nghe một câu chuyện, em có thể cho anh chữ ký chụp ảnh đó!”
Tô Vân kinh ngạc xong, đảo mắt một cái: “Tôi lại không đuổi sao, lấy chữ ký làm gì?”
“So với nữ thần quốc dân, tôi thích nam thần quốc dân hơn… ông Mao!”
“Không ai có thể cự tuyệt sức hấp dẫn của ông ấy, bất kể nam nữ đều đang vì ông ấy mà phấn đấu.”
“Nhưng mà… nếu cô chịu đưa đôi vớ lót nguyên vị của cô cho tôi, tôi đây có thể kể cho cô nghe một câu chuyện, Tôn Ngộ Không Đào Tiên Viên đại chiến Thất Tiên Nữ.”
Triệu Hoan điên cuồng đảo mắt, một mặt khinh bỉ: “Lưu manh! Biến thái!”
Dương Vũ Phi cũng đỏ bừng mặt: “Anh… anh lấy vớ của em làm gì?”
Tô Vân vẻ mặt hớn hở: “Tôi nghe nói mấy đứa fan cuồng não tàn, cực kỳ cuồng nhiệt.”
“Đồ nguyên vị của nữ thần quốc dân này, tôi mang ra bán chẳng phải được giá cao, bị chúng nó tranh giành điên cuồng sao?”
Mấy cô gái đồng loạt giơ ngón tay giữa, ném tới ánh mắt khinh bỉ.
Dương Vũ Phi cũng nhẹ nhàng phụt một tiếng, giận dỗi như trách móc liếc hắn một cái.
Đút xong cháo, Tô Vân mượn Ngô Niệm Châu một cái máy tính xách tay.
Hắn cắm dây cáp vào, rất nhanh phá khóa được điện thoại của Sơn Điền Tiểu Tuyền.
Thao tác này, đúng là khiến Dương Vũ Phi mấy cô gái giật mình kinh ngạc.
“Giỏi thật, anh còn biết cái này nữa?”
“Vớ vẩn! Đã nói rồi, nề vữa đào lỗ vượt ngục nâng cấp, tôi đều biết hết mà!”
Tô Vân kiêu ngạo cười một tiếng, bắt đầu xem điện thoại đối phương.
Khi nhìn thấy đồ đạc bên trong, hắn lập tức đơ người.
Tin nhắn WeChat toàn là tiếng Nhật… căn bản không hiểu.
Bất đắc dĩ… mở máy dịch điện thoại lên, đối chiếu mà dịch.
Không xem không biết, càng xem ánh mắt hắn càng trở nên ngưng trọng!
Phái Cửu Cúc này không chỉ nhắm vào trại Miêu, huyện Tây, ngay cả trong thành phố cũng có lượng lớn bố cục.
Bọn chúng vốn giỏi lợi dụng phong thủy chém long mạch, hiện nay còn đầu tư vào các ngành các nghề.
Mưu đồ rất lớn!
“Xem ra… đợi Ngô dì ở thành Miêu Vương một thời gian, phải đi thành phố rồi!”
“Tiện thể lại đi Toàn Chân Giáo, tìm sư phụ của Thanh Tĩnh Tử hỏi hỏi tình hình Huyền môn năm đó.”
Tô Vân lấy điện thoại ra, gọi cho Nhậm Doanh Doanh.
Rất nhanh, bên kia vang lên giọng nói hơi mang chút oán hận, còn có mấy phần kiêu ngạo.
“Mấy ngày rồi, cậu đều chẳng tới cục ngồi chơi, giờ cuối cùng cũng nỡ gọi điện cho tôi rồi?”
“Hừ! Nói đi, lại đang đi cùng em gái nào đó hả?”
Nghe giọng điệu hơi mang tính chất vấn này, Tô Vân vô thức co rụt cổ lại, biện bạch:
“Làm gì có chuyện đó! Hai hôm nay đi cùng ông lão Vương mở tiệm đồ cổ mà cô quen đó tới Miêu Cương một chuyến.”
“Đang cùng ổng khảo cổ đây! Không tin tôi bảo ổng qua nói chuyện với cô.”
“Lão Vương!”
Vương lão đang dựa ở cửa, nói chuyện với một quả phụ tầm bốn năm mươi tuổi trong trại Miêu.
Nghe tiếng gọi, lập tức chạy tới.
“Sao thế đại sư?”
“Nè, điện thoại của cục trưởng Nhậm, ông giải thích giải thích.”
Tô Vân một ánh mắt, đối phương chợt hiểu, giơ tay ra hiệu OK.
Lập tức trở thành máy bay chiến đấu hỗ trợ, vòng qua chuyện.
“Thôi được, xem ra là tôi hiểu lầm cậu rồi, nhưng mà cậu đã bận như vậy sao còn gọi điện cho tôi?”
“Chẳng lẽ… cậu nhớ tôi…”
Giọng Nhậm Doanh Doanh có chút ngượng ngùng rồi.
Tô Vân lập tức nghiêm mặt: “À đúng đúng đúng! Tôi đúng là nhớ cô… giúp tôi tra mấy chủ nhân số điện thoại, tiện thể điều một ít lịch sử cuộc gọi.”
Nhậm Doanh Doanh bên đầu dây nụ cười khựng lại, tức giận thẹn thùng gào lên:
“Đồ khốn!”
“Lão nương đã biết ngay cậu tìm tôi chẳng có chuyện gì tốt, mai đi làm tra cho cậu!”
Tút… tút… tút…
