Chương 89: Thuyền tình bạn, nói lật là lật.
Trong bệnh viện, Tô Vân đang ngồi ở đầu giường, tán gẫu với cô y tá phụ trách chăm sóc mình.
“Em gái, em đã từng thấy tiên nữ chưa?”
“Dạ chưa…”
“Trước đây anh cũng chưa từng thấy, nhưng từ khi gặp em… anh nghĩ là mình đã thấy rồi.”
Tô Vân nói với vẻ mặt hết sức nghiêm túc.
Cô y tá đang thay băng cho anh bật cười phì một tiếng.
“Anh Tô, anh cứ thành thật một chút đi, bạn gái anh còn đang ở đây kìa, không sợ cô ấy đánh anh sao?”
Tô Vân liếc Thanh Tĩnh Tử một cái đầy chán ghét.
“Cô ấy? Thôi đi, cô ta làm gì phải bạn gái tôi.”
“Cô ta là nỗi nhục cả đời của tôi, tôi hận không thể đánh chết cô ta được!”
“Nếu không phải nhờ phúc đức của cô ta, tôi đã nằm trên cái giường bệnh lạnh lẽo này sao?”
Thanh Tĩnh Tử cười ngượng ngùng, không dám lên tiếng.
Qua trò chuyện, Tô Vân biết được cô y tá đó tên là Lương Vân.
Hai mươi tám tuổi, nhan sắc khoảng 85 điểm, có chút dáng vẻ của một thiếu phụ.
Đặc biệt là sau khi mặc đồ y tá, sức quyến rũ lại càng tăng lên đáng kể.
“Em vừa xem qua bệnh án trước đây của cô em này, mười ngày trước cô ấy cũng từng nhập viện, cũng là ngộ độc thực phẩm.”
“Hình như cùng vào với cô ấy, còn có sáu người nữa.”
Lương Vân cười nói.
Khóe miệng Tô Vân giật giật: “Nếu không đoán sai thì đó là các sư huynh trong đạo quán của cô ta đó!”
Lương Vân giật mình: “Đạo quán? Sư huynh?”
“Mấy người là đạo sĩ sao?”
Tô Vân lắc đầu, giới thiệu với đối phương: “Cô ấy là đạo sĩ, tôi là Âm Dương tiên sinh, còn vị này… tạm coi là người đi!”
Trịnh Tiền: …
“Đại ca, em không phải người lẽ nào lại là ma sao?”
“Này, đừng để ý mấy chi tiết đó làm gì!”
Tô Vân vẫy vẫy tay, lại nhìn về phía Lương Vân.
“Chị y tá, em thấy ấn đường chị hơi đen, tinh thần uể oải, trên người còn phảng phất chút khí quỷ.”
“Dạo gần đây gặp ma rồi hả? Hay là thêm Zalo, nếu có cần gì thì có thể liên lạc!”
Lương Vân mừng rỡ, quét mã thêm liền.
Vừa định kể tình hình của mình, Thẩm Thanh Nguyệt đã hớt hải chạy từ bên ngoài vào.
“Chồng! Anh thế nào rồi?”
Cô chạy đến bên giường, đầy lo lắng sờ sờ mặt Tô Vân.
Lương Vân muốn nói lại thôi, thở dài một tiếng, đẩy xe y tế quay người rời khỏi phòng bệnh.
“Anh Tô, anh cứ bận đi, lát nữa em liên lạc với anh sau!”
Tô Vân gật đầu: “Ừ!”
Còn Thanh Tĩnh Tử nghe lời Thẩm Thanh Nguyệt, bỗng trợn to mắt, không tin nổi thốt lên.
“Chồng? Trời ơi vô lượng thiên tôn, anh kết hôn rồi sao?”
“Cô bé này mới bao nhiêu tuổi, trông còn nhỏ hơn cả tao, anh… đồ súc sinh!”
Khóe miệng Tô Vân co giật: “Hai đứa tôi chưa cưới mà!”
Thanh Tĩnh Tử hít một hơi lạnh: “Hí… chưa cưới? Anh đây là ‘lên xe trước, mua vé sau’ hả? Vậy còn tệ hơn!”
“Đồ khốn vô trách nhiệm! Hèn hạ, chỉ thèm thân xác người ta!”
“Em gái, em nói cho chị biết em đã thành niên chưa?”
Thẩm Thanh Nguyệt ngạc nhiên quay đầu lại, nhìn Thanh Tĩnh Tử trông tuổi tác cũng chênh lệch không nhiều với mình, có vẻ hơi ồn ào.
Cô lắc đầu, nhẹ nhàng nói:
“Chưa ạ… còn bảy ngày nữa mới đủ 18 tuổi.”
Trịnh Tiền mắt sáng lên: “Chị dâu, bảy ngày sau cũng đúng là sinh nhật bạn gái em, trùng hợp thật…”
Tô Vân liếc mắt nhìn hắn: “Mày bị bệnh à? Đồ bơm hơi thì làm gì có sinh nhật?”
Trịnh Tiền không phục, vươn cổ ra: “Người ta cũng có ngày sản xuất chứ!”
Thẩm Thanh Nguyệt che miệng cười, đã quen với cảnh hai người cãi nhau rồi.
“Chồng, chị này là bạn của anh à?”
Tô Vân thở dài: “Kẻ thù… tao với thằng Tiền bị cô ta đầu độc mới vào đây đó.”
“À, sao em lại đến.”
“Anh không bảo em ở nhà ngủ rồi sao, ngày mai em còn phải đi học nữa!”
Thẩm Thanh Nguyệt ngồi xuống mép giường, dịu dàng nói: “Chồng bị ốm, em sao mà ngủ được? Em phải đến chăm sóc anh chứ!”
“Dù sao chồng còn phải ở bên em, đi hết mấy chục năm còn lại mà!”
Nghe vậy, lại nhìn thấy hai người họ thân mật như thế.
Thanh Tĩnh Tử chỉ cảm thấy trong lòng chua xót, như thể lật đổ một vò dấm cũ.
Cô vẫn chưa hiểu rõ cô gái trong trắng như hoa sen, dung mạo chẳng kém mình chút nào này.
Rốt cuộc có quan hệ gì với Tô Vân, nhưng bản năng lại muốn ngăn cản.
“Em gái phải cẩn thận hắn ta, người càng đẹp trai tim càng hoa.”
“Bề ngoài cười ha hả với em, quay lưng lại sẽ bóp cổ em.”
“Trước ngoại tình sau xuất gia, biến em thành cô ấy biến mất!”
Thanh Tĩnh Tử nghiêm túc nói, định khuyên nhủ tốt đẹp để đối phương kịp thời tỉnh ngộ, dừng lại trước vực thẳm.
Thẩm Thanh Nguyệt khẽ mỉm cười, đưa bàn tay trắng nõn ra.
Nắm lấy tay Tô Vân, lắc đầu.
“Không đâu… chồng em người rất tốt, rất chiều em.”
“Tốt cái nỗi gì! Lúc nãy anh ta còn thêm Zalo chị y tá kia, khắp nơi ve vãn đào mận, có thể là người tốt sao?”
Thanh Tĩnh Tử sốt ruột.
Thẩm Thanh Nguyệt lại lắc đầu, ánh mắt kiên định.
“Em không tin! Chồng em làm vậy chắc chắn có lý do của anh ấy, em tin anh ấy!”
“Dù sao bọn em, cũng là nhân duyên trời ban, mệnh trời đã định.”
Thanh Tĩnh Tử há hốc mồm, trong cổ họng một câu cũng không thốt nên lời.
Cô bé này… hết thuốc chữa rồi!
Chìm đắm hoàn toàn rồi!
“Sao em biết là nhân duyên trời định? Nhỡ đâu là oan gia nghiệt chướng thì sao?”
Thẩm Thanh Nguyệt cũng không giấu giếm.
Cô kể ra tất cả những ràng buộc giữa mình với Tô Vân.
Cô không hy vọng bất kỳ ai, phỉ báng người đàn ông đã cứu cả gia đình cô, và là người mà cô yêu sâu đậm.
Nghe xong, Thanh Tĩnh Tử chợt hiểu ra.
“Thì ra là vậy… hai người quả nhiên không thực sự kết hôn.”
Không hiểu sao, cô dường như thở phào nhẹ nhõm.
Tô Vân bĩu môi, có chút đau lòng ôm ngực.
“Tao nói, mày cái thứ nửa mùa này bôi nhọ tao như vậy, tim không đau sao?”
“Tao thêm Zalo chị y tá, chẳng phải là nghe mày nói cái bệnh viện này là của người Nhật đó sao?”
“Muốn điều tra nơi này, làm sao có thể không có người nội bộ dẫn đường? Tao định giúp cô ấy trừ quỷ, để cô ấy làm người cung cấp tin tức cho bọn mình!”
“Cái này gọi là gì, mưu sĩ tự mình nhập cuộc, mày lại coi tao là thằng biến thái già sao?”
Thanh Tĩnh Tử rụt cổ lại: “Tao đây không thông minh bằng mày, không nhìn thấu thôi mà…”
Tô Vân lười đáp lại cô, cười hề hề cùng Thẩm Thanh Nguyệt trò chuyện một lúc.
Khi biết được vị giáo sư kia của cô rất quan tâm cô, mà lại là một nữ giáo sư, anh cũng thở phào nhẹ nhõm.
Không còn lo lắng cho cuộc sống học đường của cô nữa.
“Được rồi, nửa đêm rồi em về ngủ đi, trong phòng bệnh này lạnh lẽo, đến chỗ ngồi cũng không có.”
“Với lại việc học của em quan trọng, anh đây có y tá chăm sóc không sao đâu, nhìn em buồn ngủ kìa…”
“Thức khuya nữa, sẽ không còn xinh đẹp nữa đâu!”
Trong sự thúc giục trăm bề của anh, Thẩm Thanh Nguyệt ngáp ngắn ngáp dài mới chịu nhượng bộ.
“Thôi được… nếu có gì cần em làm, gọi điện em lập tức đến ngay.”
Thẩm Thanh Nguyệt đi một bước ngoảnh ba lần rời đi.
Dù rất muốn ở lại chăm sóc Tô Vân, nhưng trong lòng cô.
Nghe lời chồng, cũng là môn học bắt buộc của người làm vợ.
Nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt Tô Vân dịu dàng.
Một cô gái trăm vâng nghìn vâng, dịu dàng chu đáo như vậy, thật khó không khiến người ta thích.
Bảy ngày sau là sinh nhật 18 tuổi của Tiểu Nguyệt, mình nhất định phải chuẩn bị một phen, tặng cô ấy một bất ngờ.
“Đừng nhìn nữa, người ta đi xa rồi!”
Thanh Tĩnh Tử bĩu môi, cố ý tỏ vẻ khinh bỉ.
Trịnh Tiền tò mò hỏi:
“Đại ca, muộn thế này anh yên tâm để chị dâu một mình về à?”
Tô Vân cười quả quyết: “Tao đã sắp xếp nữ quỷ bảo vệ cô ấy rồi, không thể có chuyện gì đâu!”
Con ma nữ Hướng Tư Tư bắt được ở thư viện hồi đó, chính là vệ sĩ tốt nhất cho cô nhóc.
Trịnh Tiền mắt thẳng cả người: “Nữ quỷ? Hí… đại ca anh có thể cũng sắp xếp vài con nữ quỷ bảo vệ em không?”
“Tốt nhất là loại, không chỉ giỏi việc, mà còn… giỏi ‘việc’!”
Học đạo để làm gì, chẳng phải là để tay trái nữ quỷ, tay phải yêu nữ sao?
Gối lên đùi chúng, nghe chúng gọi ngọt lịm, thiếu gia…
Sướng biết mấy!
Tô Vân đảo mắt: “Có con nào phù hợp, tao thỉnh cho mày vài con.”
“Nhàn rỗi vô sự, cái chai nước này ít nhất còn phải truyền mấy tiếng nữa, hay là bọn mình chơi vài ván Liên Quân đi?”
“Tao là Lý Tín rank quốc gia, ghê lắm, dẫn hai đứa mười trận thắng liên tiếp!”
Ba người đều là thanh niên, đương nhiên cũng đều chơi game.
Rút điện thoại ra, bắt đầu chơi ba người.
Nhưng sau mười trận thua liên tiếp, lời nói khoác lác của Tô Vân cũng biến thành lời nói lung tung.
“Trời ơi! Đại ca anh không nói anh là Lý Tín rank quốc gia sao?”
Trịnh Tiền nhìn hai chữ ‘THẤT BẠI’ to tướng, mặt xanh như tàu lá.
Thanh Tĩnh Tử cũng nhìn sang: “Còn nói mười trận thắng liên tiếp nữa, chỉ biết khoác lác!”
Tô Vân ngay thẳng anh hùng: “Hừ! Lý Tín ánh sáng khoác lác, liên quan gì đến Lý Tín bóng tối của tao?”
“Rõ ràng là do mày dở! Chơi Thái Văn Cơ ra trang bị tốc độ đánh làm cái gì!”
Không chơi game, một mảnh hòa hợp.
Vừa chơi game, mèo vật chó nhảy, loạn xạ cả lên.
Ba người nước bọt bay tứ tung, giận dữ chửi bới đối phương.
Ngay lúc con thuyền tình bạn sắp lật.
Hoa khôi cảnh sát Nhậm Doanh Doanh vội vàng chạy đến!
Nhìn trong phòng bệnh, ba người treo chai nước biển, chửi nhau đến mắt trợn trắng.
Nhậm Doanh Doanh ngây người…
“Cái… anh không nói anh ngộ độc thực phẩm, người khó chịu muốn chết sao?”
Tô Vân ngẩng đầu lên, cười khổ không ngớt: “Bây giờ không chỉ người khó chịu, lòng tao cũng khó chịu nữa! Hai đứa đồ phá đám!”"
}
