Chương 65: Quyết Định Của Chu Khả Nhi.
Chu Bằng xé toạc quần áo của Phương Vũ Tình, thậm chí không màng tới nhiệt độ trong phòng đang ở mức âm sáu mươi mấy độ.
Phương Vũ Tình đã không còn sức phản kháng, nằm đó với đôi mắt vô hồn.
Nhưng khi Chu Bằng cởi quần ra, hắn mới phát hiện một sự thật tàn khốc: hắn căn bản không thể… ‘cương cứng’ được.
Đùa sao? Không kể cái lạnh siêu cấp âm sáu bảy mươi độ, thể lực của hắn cũng đã tệ đến cực điểm.
Có cho hắn cơ hội, hắn cũng chẳng dùng được!
“Dậy đi, mày dậy cho tao đi!”
Chu Bằng sốt ruột dùng đủ mọi cách, nhưng đều vô hiệu, chỗ ấy dường như đã mất hết cảm giác.
Phương Vũ Tình thấy vậy, khẽ cười lạnh lùng châm chọc: “Đồ vô dụng!”
“A!!!!!”
Trong phòng vang lên tiếng gào thét tuyệt vọng của Chu Bằng, nghe chẳng khác gì một con chó Teddy bị thiến.
…
Sau một đêm suy nghĩ thấu đáo, cuối cùng Chu Khả Nhi cũng đưa ra câu trả lời khẳng định cho Trương Dịch.
Cô biết đây là bài kiểm tra của Trương Dịch dành cho mình.
Dù rất nguy hiểm, nhưng nếu không làm thế, chẳng bao lâu nữa, cô chắc chắn cũng sẽ chết dưới tay Trần Chính Hào và những kẻ khác.
Cô phải liều một lần.
Tối hôm đó, Trần Chính Hào và đám đàn em ngồi trong phòng khách, rồi sai một tên vào bếp nấu ăn.
Chu Khả Nhi đứng trong góc nhìn chằm chằm vào bọn họ, bỗng đứng dậy nói: “Tôi đi giúp hắn.”
Ánh mắt Trần Chính Hào lạnh lùng đảo qua cô, nở một nụ cười khiến người ta rợn tóc gáy.
“Ha ha ha, tao biết ngay là cô không chịu nổi mà!”
Chu Khả Nhi toàn thân cứng đờ, máu dường như đông lại.
Trần Chính Hào tiếp tục: “Hai ngày không ăn, là người ai chịu nổi. Bác sĩ Chu, để được sống thôi, có gì mà xấu hổ!”
Chu Khả Nhi thầm thở phào nhẹ nhõm, cắn môi nói: “Anh nói đúng, tôi không muốn chết, tôi muốn sống.”
Trần Chính Hào tưởng Chu Khả Nhi đã nghĩ thông, gật đầu: “Như thế là tốt nhất. Hiện giờ cô với tao vẫn còn chút ích dụng.”
“Tao không muốn thấy cô chết sớm thế đâu!”
Chu Khả Nhi hít một hơi thật sâu, lặng lẽ quay người vào bếp phụ giúp.
Trong bếp khắp nơi đều vấy máu.
Dù Chu Khả Nhi bị nghẹt mũi, cô vẫn ngửi thấy mùi hôi thối bốc lên nồng nặc.
Cô kìm nén sự khó chịu trong lòng, bước tới giúp tên đang nấu ăn.
Tên kia mặt mày vô cảm, chẳng nói gì, chỉ chỉ tay về phía chiếc rìu và những mảnh đồ đạc vỡ nát bên cạnh, ra hiệu cho cô chặt củi nhóm lửa.
Chu Khả Nhi ngoan ngoãn làm theo.
Hiện nay năng lượng khan hiếm, nấu ăn chỉ có thể đốt đồ đạc lấy lửa.
Trong bếp dựng tạm một cái bếp đơn giản, trên đó đặt một cái nồi sắt.
Lửa cháy lên, tuyết trong nồi bắt đầu tan chảy từ từ, hóa thành nước.
Nhưng nước tuyết này không trong, sau khi tan đặc biệt đục ngầu, còn lẫn cả tạp chất bên trong.
Thế nhưng giờ có miếng ăn đã là may, ai còn kén chọn.
Chu Khả Nhi liên tục dõi theo tên đàn em kia, đồng thời quan sát động tĩnh bên ngoài bếp.
Lòng bàn tay cô dần dần ướt đẫm mồ hôi lạnh, bởi hành động tiếp theo một khi bị phát hiện, cô chắc chắn sẽ chết!
Một lúc sau, tên đàn em ném nguyên liệu vào nồi, tùy tiện đổ chút gia vị vào.
“Canh chừng cẩn thận đấy.”
Hắn lạnh lùng ném một câu rồi rời khỏi bếp.
Chu Khả Nhi đợi rất lâu, xác nhận an toàn rồi mới đưa tay vào túi lấy ra một lọ nhỏ.
Rồi cô vội vàng vặn nắp lọ, đổ một đống bột thuốc màu trắng vào nồi canh.
Làm xong việc này, cô vội vàng nhét lọ thuốc trở lại túi.
Lúc này cô mới cảm nhận được nhịp tim mình đập nhanh như động cơ một xi-lanh, đôi chân vì quá căng thẳng cũng run lẩy bẩy không ngừng.
Cô nuốt nước bọt một cái thật mạnh, cầm muôi canh khuấy đều bột thuốc trong nồi.
Toàn bộ quá trình tuy nguy hiểm, nhưng không xảy ra bất kỳ sự cố nào.
Đây không phải quay phim, đâu có nhiều tình tiết trắc trở đến thế.
Do môi trường sống khắc nghiệt, mỗi người đã trở nên vô cảm.
Bọn họ căn bản không nghĩ tới chuyện Chu Khả Nhi sẽ bỏ thuốc vào đồ ăn.
Đến giờ ăn trưa, Chu Khả Nhi bưng một nồi lớn thức ăn lên bàn, bọn họ lập tức đỏ mắt, sốt sắng chạy tới ăn.
Chu Khả Nhi để lấy lòng tin của bọn họ, cũng múc một bát canh, lặng lẽ quay về phòng.
Chẳng ai để ý tới cô, giờ mọi người chỉ muốn tự mình được ăn miếng nóng.
Thức ăn nóng, chính là sinh mạng! Ăn thêm một miếng là thêm một phần hy vọng sống sót.
Chu Khả Nhi về phòng, tay cầm bát canh ngồi trên giường.
Rồi cô bắt đầu lặng lẽ chờ đợi.
Thứ cô bỏ vào nồi là thuốc ngủ, tới gần nửa lọ!
Loại thuốc ngủ này hiệu quả rất nhanh, uống một viên, 30 phút sau là có thể khiến người ta ngủ thiếp đi.
Đặc biệt là sau khi ăn no, máu tự nhiên dồn về dạ dày, con người dễ buồn ngủ.
Với lượng lớn như thế, cho dù là voi ăn vào cũng phải ngủ mê man.
Là một bác sĩ, Chu Khả Nhi rất rõ liều lượng này sẽ khiến bọn họ ngủ say đến mức nào.
Nếu không bị kích thích đặc biệt mãnh liệt, trong thời gian ngắn căn bản không thể tỉnh lại.
Vì vậy chẳng bao lâu sau, Chu Khả Nhi đã nghe thấy tiếng ngáy nhấp nhô từ phòng khách vọng tới.
Chu Khả Nhi thận trọng bước ra phòng khách, thấy tất cả bọn họ đều nằm ngủ say trên sofa và ghế.
Cô nín thở, nhắn tin cho Trương Dịch.
“Tôi đã cho bọn họ uống nhiều thuốc ngủ, tất cả đều ngủ mê rồi.”
“Anh định làm gì tiếp theo?”
Chỉ cách một bức tường, chính là nơi ở của Trương Dịch.
Anh ta luôn chờ đợi tin nhắn từ Chu Khả Nhi, để xác nhận cô có thể hoàn thành nhiệm vụ hay không.
Chỉ khi chứng minh được mình có đủ giá trị, cô mới có thể trở thành một quân cờ trong tay Trương Dịch.
Nhìn thấy tin nhắn, Trương Dịch nhướng mày, nói với cô: “Kéo bọn chúng ra ban công.”
Anh ta sẽ không qua đó, để phòng đó là cái bẫy của đối phương.
Chu Khả Nhi cắn môi, cuối cùng vẫn nói: “Vâng!”
Đổi lại người bình thường chắc sẽ sợ chết khiếp, bởi vạn nhất Trần Chính Hào bọn chúng đột nhiên tỉnh dậy lúc này, chắc chắn sẽ giết cô.
Nhưng, với tư cách là một bác sĩ chuyên nghiệp, Chu Khả Nhi rất tự tin về hiệu quả của thuốc.
Cô làm theo yêu cầu của Trương Dịch, lôi từng người một trong số Trần Chính Hào và đồng bọn ra ngoài, ném lên ban công.
Dù bên ngoài gió lạnh buốt xương, trong thời gian ngắn bọn họ vẫn không thể tỉnh, người rơi vào trạng thái hôn mê sâu chính là như vậy.
Ngược lại, vì thời tiết lạnh giá, cơ thể sẽ tự động chọn cách hạ thân nhiệt, kéo dài sự sống bằng hình thức ngủ đông.
Mọi hành động của Chu Khả Nhi, Trương Dịch đứng bên cửa sổ đều nhìn thấy rõ ràng.
Trần Chính Hào có bao nhiêu tay chân Trương Dịch rất rõ, thông qua camera giám sát, không gì có thể thoát khỏi tầm mắt của anh ta.
Khi thấy Chu Khả Nhi thở hổn hển, kéo hết tất cả những kẻ đó ra ngoài, anh ta mới hài lòng gật đầu.
“Tiếp theo, tôi còn phải làm gì nữa?”
Chu Khả Nh run run hỏi.
“Được rồi, cô đợi tôi một lát!”
Trương Dịch bỏ điện thoại xuống, quay người về phòng ngủ.
Anh ta suy nghĩ một hồi, rồi từ Không gian dị năng lấy ra bộ đồ chống lạnh dày cộm mặc vào người.
Lại lấy ra mười sợi dây thừng to bằng cổ tay trẻ con treo ở thắt lưng.
Tay trái cầm cây nỏ đã lên dây cóng sẵn, sau lưng đeo một thanh đao khai sơn.
Trương Dịch nghĩ nghĩ, vẫn cảm thấy chưa đủ an toàn.
Anh ta lại rút khẩu súng ngắn mua về từ lâu nhưng chưa có cơ hội sử dụng, mở khóa an toàn, nắm chặt trong tay.
Làm xong những việc này, trong lòng mới cảm thấy tràn đầy an toàn.
Trương Dịch đi tới cửa kính lớn.
Sau khi tận thế bắt đầu, lần đầu tiên, anh ta đưa tay mở khóa cửa kính lớn.
Quá trình này rất phức tạp, khóa cửa có ba lớp: vân tay, điện tử và cơ khí.
Mở khóa xong, Trương Dịch bước ra ban công.
Cơn gió lạnh buốt thổi tới, xuyên qua lớp đồ chống lạnh, cảm giác cũng không quá sâu sắc.
Trương Dịch không khỏi cảm thán, đồ chống lạnh chuyên nghiệp đúng là đỉnh.
Chu Khả Nhi đứng bên cửa sổ ôm chặt hai tay, run rẩy nhìn anh ta.
“Anh… anh định giết bọn họ sao?”
Trương Dịch méo miệng cười, giơ khẩu súng trong tay nhắm vào lũ côn đồ nằm dưới đất, ngấm ngầm cũng chĩa về phía Chu Khả Nhi.
Anh ta thuận tay ném mấy sợi dây thừng xuống chân Chu Khả Nhi.
“Không phải tôi, mà là cô!”
