Chương 62: Một trận hỏa hoạn
Khi Ức Tư nghe thấy động tĩnh chạy ra xem thì phòng của Ức Bách Bách đã bị biển lửa nuốt chửng!
“Bách Bách!!”
Ức Tư liều mạng xông lên, đạp mạnh hai cái vào cửa chống trộm.
Tiếc là, vì nhiệt độ cao, cánh cửa kim loại đã biến dạng, căn bản không mở được.
“Thiếu gia, mau đi thôi!”
“Lửa lớn quá! Cứu không được đâu!!”
Ức Tư cứ thế bị người ta lôi ra ngoài.
“Nhanh, cứu em gái tôi!! Em gái tôi vẫn còn ở trong đó!”
Dù cậu ghét Ức Bách Bách, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc muốn cô chết!
Đáng tiếc, khi mấy người hầu xách nước và bình cứu hỏa đến dập lửa thì ngọn lửa bỗng nhiên bùng lên dữ dội.
Ầm!
Căn nhà phát nổ!
Ngọn lửa như một con rồng, trong chớp mắt đã nuốt chửng toàn bộ nhà chính của Ức gia.
Người nhà họ Ức lăn lộn chạy ra ngoài, cả căn nhà sụp đổ ngay sau đó.
Không biết từ đâu một luồng gió thổi tới, trong phút chốc nhấn chìm cả Ức gia cùng tất cả khu vườn, cảnh quan, ngay cả nhiều nhà hàng xóm cũng không thoát nạn.
Ức Hữu Khánh chạy thoát ra ngoài, mặt mũi lem luốc, nhìn căn nhà đang cháy rực, tức giận vỗ đùi liên hồi.
“Nhà của tôi!”
Ức An An và Tống Huệ Vinh cũng sợ hết hồn, ngồi bệt xuống đất, không nhúc nhích.
Ức Tư cũng trợn tròn mắt nhìn căn nhà biến mất trong biển lửa chỉ trong nháy mắt, chìm vào hồi ức.
Đây là món quà cưới ông ngoại tặng cho Tăng Lê Hoa.
Ức Tư sinh ra ở đây.
Hồi nhỏ, Tăng Lê Hoa thường dắt cậu đi trong vườn, giới thiệu từng chút một.
Đây là do ông ngoại tự tay thiết kế.
Mỗi nơi đều thể hiện tình yêu thương của ông dành cho con gái Tăng Lê Hoa.
Lúc đó, hai anh em bọn họ chạy nhảy vô tư trong vườn, Tăng Lê Hoa đang mang thai Ức Bách Bách trong bụng, dùng ánh mắt dịu dàng nhìn xuống cái bụng nhô lên của mình, rồi lại nhìn hai đứa con trai.
Mặt nước xanh biếc có cá chép bơi lội phản chiếu hình ảnh bà.
Ngay cả đường nét cũng hạnh phúc, ngọt ngào đến vậy.
Sau này, mọi thứ đều thay đổi.
Tăng Lê Hoa trở nên cay nghiệt lạnh lùng, nụ cười dịu dàng ấy không còn nữa.
Giờ đây, ngay cả chút kỷ niệm cuối cùng cũng không còn.
Còn Ức Bách Bách—
Trong biển lửa, Ức Bách Bách khẽ nhắm mắt, thần thức lan ra hai cây số, xác nhận mọi người xung quanh đã chạy đến nơi an toàn, rồi hai tay kết ấn, chung quanh nổi lên một trận cuồng phong.
Ngọn lửa dần ngưng tụ thành hỏa long, như có sinh mệnh quấn quanh người cô.
Đôi mắt Ức Bách Bách bỗng mở to, trong đồng tử hai ngọn lửa đỏ rực bừng lên.
Đồng thời một đạo sát quyết mạnh mẽ đánh ra.
“Phá!”
Mấy con hỏa long lao ra.
*
“Chao ôi, cậu nhìn kìa, nhà họ Ức cháy rồi!”
“Em dâu chắc chắn đã ra ngoài rồi chứ!”
Cận Mạc Kỳ xuống xe, kinh ngạc thốt lên.
Xe nhà họ Cận đỗ ngay gần đó, từ xa đã thấy một con hỏa long như có sinh mệnh đang chạy loạn trong khu vực đó, đi đến đâu không gì cản nổi, chốc lát cả khu vực đã chìm trong biển lửa.
Cận Mạc Ly nhìn biển lửa, sắc mặt đầy vẻ kinh nghi.
Thị lực hơn người của anh giúp anh nhìn xuyên qua biển lửa, thấy một bóng người lơ lửng giữa ngọn lửa, tay cầm một thanh kiếm xanh.
Hô mưa gọi gió, hủy thiên diệt địa.
Cận Mạc Ly thu hồi ánh mắt.
“Đi thôi, cô ấy không sao.”
Cận Mạc Kỳ vẫn đang xem náo nhiệt: “Hả? Đi à?”
Ức Bách Bách đang tác oai tác quái trong biển lửa, bỗng cảm nhận được một ánh mắt quen thuộc đang nhìn mình, quay đầu lại thì thấy xe nhà họ Cận vừa lướt qua người mình.
Ở vị trí cạnh cửa sổ, một gương mặt nghiêng quen thuộc thoáng qua.
Cận Mạc Ly sao lại ở đây?
Nhưng giờ Ức Bách Bách rất bận, cũng lười quan tâm.
Hủy diệt đi!
Ngọn lửa lớn kéo dài đến nửa ngày mới bị đội cứu hỏa dập tắt, hầu như không có thương vong.
Đây đều là khu biệt thự, cao nhất cũng chỉ hai ba tầng, nhiều người vừa thấy lửa lớn là lập tức rút ra ngoài.
Người thì chạy ra được, nhưng những căn nhà giá trị liên thành gần như đều bị thiêu rụi.
Tổn thất này quả là quá lớn.
Khi lửa đã tắt, Ức Tư nhìn căn nhà giờ chỉ còn là đống tro tàn đen kịt, cả người thoáng ngẩn ngơ.
Không còn gì, không còn gì cả, cả khu vườn, mấy căn nhà, chẳng còn gì sót lại.
Còn Ức Bách Bách… cũng không bao giờ ra nữa.
Ức Hữu Khánh nhìn căn nhà không còn một mảnh ngói, cả người gần như suy sụp.
Không ngờ, một đám hàng xóm tức giận lập tức xông tới vây quanh.
“Ức Hữu Khánh, anh đền nhà cho tôi!”
“Mọi người đều thấy rồi đấy, lửa bắt nguồn từ nhà anh! Anh trốn không thoát đâu, anh đền nhà cho tôi!”
“Ức Hữu Khánh, anh đền nhà cho tôi!!!”
Ức Hữu Khánh lập tức bị hàng xóm giữ chặt.
“Tôi cũng không biết tại sao nhà tôi lại cháy!”
“Mọi người nghe tôi nói đã! Tôi cũng vô tội mà, nhà tôi cũng cháy sạch rồi!”
Ức An An cũng ngẩn người nhìn đống tro tàn đen kịt.
Ức gia vậy mà lại biến mất.
Hồi còn nhỏ, Tống Huệ Vinh thường dắt cô đến đây.
Rồi nói với cô rằng, đây là nhà của cha cô, Ức Hữu Khánh.
Nơi này, lẽ ra cũng là nhà của cô.
Thế nhưng lại bị một người phụ nữ khác chiếm mất.
Cả đời này, bọn họ nhất định phải quang minh chính đại dọn vào đây, giành lại ngôi nhà thuộc về mình, đuổi người phụ nữ đó đi!
Ức An An đã cố gắng suốt hơn mười năm, cuối cùng cũng dọn vào được đây, vào được căn phòng của đại tiểu thư Ức gia, còn đuổi được Tăng Lê Hoa và Ức Bách Bách ra ngoài.
Không ngờ, căn nhà lại biến mất.
Bây giờ đang là mùa mưa, thời tiết ẩm ướt.
Dù có cháy thì cũng chỉ cháy mỗi phòng của Ức Bách Bách thôi.
Tại sao lại cháy cả căn nhà, thậm chí cả khu vườn?
Không chỉ vậy, nhà hàng xóm xung quanh cũng bị cháy, thiệt hại nặng nề.
Nhìn thấy ngày càng nhiều hàng xóm nghe tin chạy về vây quanh Ức Hữu Khánh đòi bồi thường, Ức An An và Tống Huệ Vinh đều mặt tái mét.
Ức gia có vẻ như đã gặp rắc rối lớn.
Nhưng Ức An An nhìn căn nhà cháy thành tro, và Ức Bách Bách vẫn chưa lộ diện, biết rằng cô ta đã chết, tảng đá trong lòng cũng rơi xuống.
Ức Bách Bách chết rồi, tất cả mọi thứ của cô ta đều là của Ức An An.
Tiền của cô ta, ngọc lục đế vương, cổ phần của cô ta, còn cả thân phận đại tiểu thư Ức gia của cô ta nữa.
Đều là của cô ta!
Chẳng bao lâu, hiện trường được dọn dẹp sạch sẽ.
Không tìm thấy thi thể của Ức Bách Bách, nhưng trong tình huống đó, Ức Bách Bách không thể nào thoát chết được.
Cô ta đã hòa làm một với đống tro tàn này rồi.
Điểm cháy chính là phòng của cô ta, trận hỏa hoạn này đã thiêu hủy tất cả mọi thứ của cô ta.
Ức Tư đứng giữa đống tro tàn, bỗng giẫm phải một thứ gì đó.
Nhặt lên xem, là một khung ảnh bị cháy chỉ còn một nửa.
Trong khung ảnh là tấm hình chụp gia đình năm người nhà họ Ức.
Ức Hữu Khánh, Tăng Lê Hoa, Ức Đồng, Ức Tư và Ức Bách Bách.
Trận hỏa hoạn đó đúng lúc thiêu rụi phần của Ức Bách Bách và Tăng Lê Hoa, chỉ còn lại ba cha con họ Ức.
Thứ cuối cùng Ức Bách Bách để lại ở Ức gia cũng đã bị thiêu rụi.
Khóe mắt Ức Tư hơi cay.
Nếu không phải do mình khóa cô ấy trong phòng.
Có lẽ cô ấy vẫn còn cơ hội thoát thân.
Ức An An bước tới nắm lấy tay Ức Tư.
“Hu hu hu, anh trai đừng tự trách nữa, cái chết của chị đều là lỗi của em, nếu không phải em chiếm mất phòng của chị… thì cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy.”
