Chương 91: Đền Ta Thanh Kiếm Gia Truyền
【Tiếp tục nhạc, tiếp tục nhảy!】
【Phí cái khuôn mặt này rồi, cậu đi làm mấy trò câu khách thì có phải tốt hơn không.】
【Cậu chủ, cậu về nhà xin lỗi chủ tịch đi.】
【Cậu ta không thấy ngại, thì ngại chính là chúng ta.】
Ức Bách Bách trong bóng tối lại ôm trán.
Sư phụ, nếu cho người một cái bạt tai mà người có thể tỉnh ngộ, thì tôi nhất định sẽ không chút do dự mà đánh chết người tại chỗ.
Chung quanh Mạnh Lãng, các anh hồn tụ tập càng lúc càng nhiều.
Có một câu Mạnh Lãng không hề lừa Ức Bách Bách.
Anh ta sinh ra đã mang trong mình pháp lực mạnh mẽ.
Máu và thịt của anh ta khiến lũ anh hồn này vừa sợ hãi tột độ, lại vừa thèm thuồng vô cùng.
Ức Bách Bách thở dài một tiếng.
Xem ra, mình vẫn phải ra tay.
Mạnh Lãng cùng các trợ lý lên tầng hai.
Nơi này cũng âm u như dưới nhà.
Dù có đèn pha chiếu sáng, nhưng các trợ lý vẫn cảm thấy khắp nơi đều có gió lạnh, mà còn từng cơn từng cơn.
Một trợ lý nổi da gà, đề nghị: “Cậu chủ, hay là lần sau chúng ta đến tiếp, giờ cũng nên về ăn cơm rồi.”
Các trợ lý khác: “Vâng vâng, đúng là nên ăn cơm rồi! Tôi đói quá!”
Nhưng Mạnh Lãng vẫn chưa muốn đi.
“Không được, tôi không thể để fan của tôi chờ đợi cả một đêm được.”
【Yên tâm, cậu không có fan đâu.】
【Cậu cứ tiếp tục đi, tôi còn chưa ị xong đây.】
【Chưa quay xong à? Kịch bản này của cậu dở tệ, vừa dài vừa nhạt.】
【Vừa nãy còn 50 người, giờ chỉ còn 5 người.】
Đang lôi qua kéo lại thì...
Một tiếng giày cao gót lanh lảnh mà chói tai vang lên từ sâu trong hành lang bệnh viện tĩnh mịch.
Âm thanh đó, trong không gian trống trải, bị khuếch đại vô hạn, càng thêm phần rợn người.
Mấy trợ lý đứng hình tại chỗ, đồng loạt hét lên.
“Ai!”
Cùng lúc đó, mấy ngọn đèn pha đồng loạt chiếu về phía phát ra âm thanh.
Chỉ thấy trên hành lang, không biết từ lúc nào đã xuất hiện thêm một người.
Đầu tiên nhìn thấy một mái tóc đen dài chấm eo, một thân váy trắng.
Mấy trợ lý sợ hết hồn.
“Ma! Ma nữ áo trắng!!”
Máy quay bắt đầu rung lên, đèn pha cũng lắc qua lắc lại.
Mấy trợ lý khóc lóc thảm thiết.
【Xuất hiện rồi, diễn viên mới!】
【Nữ diễn viên này được đấy, xem ra cát-xê không thấp.】
【Được rồi, bầu không khí kinh dị đã đủ rồi, đừng lắc máy quay nữa.】
【Không có nhân vật mới nào xuất hiện nữa là tôi buồn ngủ mất.】
Mạnh Lãng lại kích động vô cùng.
Múa kiếm trong tay vun vút.
“Yêu nghiệt, cuối cùng ngươi cũng xuất hiện, chết đi!!”
Kiếm của Mạnh Lãng vừa ra, một luồng kiếm khí màu vàng mạnh mẽ quét ngang.
Bọn anh hồn đang xem bị thương vong thảm trọng, sợ hãi bỏ chạy sạch.
Nhưng vẫn không thể ngăn cản người đó từng bước tiến về phía bọn họ.
Đám trợ lý khóc còn thảm thiết hơn cả ma.
“Ma! Tôi còn chưa muốn chết, cứu mạng! Hu hu!”
“Cậu chủ cứu tôi!”
Mạnh Lãng nhìn con ma đang từ từ tiến lại gần, trên mặt không chút sợ hãi, chỉ có kích động.
Ma!
Ma thật!
Ma trong truyền thuyết!
Mẹ ơi, con thấy ma rồi!
Trên đời có ma, thì chứng minh có thần!
Vậy nên, tu tiên là có thật!
Tất cả đều tồn tại!
Những thần thoại thượng cổ bị con người lãng quên, đều là sự thật!
Hôm nay, Mạnh Lãng sẽ dẫn dắt toàn nhân loại chứng kiến lịch sử!
“Yêu hồn, nộp mạng đi!”
Anh ta múa thanh kiếm rẻ tiền đó xông lên.
Không ngờ, “nữ ma” vung tay một cái, một thanh kiếm mảnh dài lập tức hiện ra trong lòng bàn tay, thuận tay múa một kiếm hoa, rồi đâm vào thanh kiếm rẻ tiền kia.
Keng!
Lưỡi kiếm rẻ tiền vỡ làm đôi.
Cùng lúc đó, nữ ma đã thu kiếm vào vỏ.
Mạnh Lãng kinh hãi, biết mình đã gặp phải đối thủ mạnh.
“Nữ ma này quả nhiên có chút đạo hạnh, lại có thể dễ dàng bẻ gãy thanh kiếm gia truyền của sư môn ta, ta – Lãng Mộng chân nhân – xin bái phục!”
Anh ta ném thanh kiếm gãy xuống đất, rồi quỳ xuống.
“Đến đi, ăn thịt ta đi, ta chết cũng không hối hận, ít nhất ta đã chứng minh được, tín ngưỡng bao nhiêu năm nay của ta là thật!”
Mạnh Lãng nhắm mắt lại, ung dung chịu chết, trên mặt đầy vẻ hạnh phúc rạng rỡ.
Ức Bách Bách đứng trước mặt anh ta: “...”
Mấy trợ lý trực tiếp quỳ xuống trước Ức Bách Bách.
“Cầu xin cô, đừng ăn thịt cậu chủ! Hôm nay cậu ấy còn chưa ị, ăn vào chắc chắn sẽ có vị phân!”
“Cậu chủ là đồ ngốc, cô ăn cậu ấy cũng sẽ bị ngốc!”
“Bọn tôi đang phát trực tiếp đấy, cô ăn thịt cậu chủ, sẽ phải chịu trách nhiệm pháp lý đấy!”
Ức Bách Bách: “...”
【Hahaha, diễn xuất giống thật ghê, được đấy.】
【Lời thoại ngớ ngẩn gì thế này!】
【Tình tiết bẻ lái bất ngờ, không ngờ tới!】
【Ma: Tao đã thành ma rồi mà mày bắt tao chịu trách nhiệm pháp lý à?】
【Ơ? Mọi người có thấy nữ ma này giống ai không?】
“Cậu nhìn kỹ tôi xem, rốt cuộc là người hay ma.”
Mạnh Lãng đang nhắm mắt chờ chết, nghe thấy một giọng nói lạnh lùng trong trẻo như tiếng trời, ngạc nhiên mở mắt ra.
Thiếu nữ trước mắt, một thân váy trắng, mái tóc dài chấm eo, khuôn mặt trắng trẻo xinh đẹp không tì vết, lạnh lùng ôm một thanh kiếm, đuôi mắt xếch lên toát lên vẻ cao ngạo, đang nhìn xuống mọi người.
“Ức Bách Bách?”
Mạnh Lãng nhận ra người trước mặt ngay lập tức.
“Cậu là Ức Bách Bách!” Tiếng kêu kinh ngạc đến vỡ cả giọng.
Ở nhà đấu giá, anh ta từng tranh giành sừng Cổ Điêu với Ức Bách Bách, nên ấn tượng với cô rất sâu sắc.
“Cậu quen tôi à?”
Ức Bách Bách nhìn anh ta từ trên cao.
Cảnh tượng này khiến cô không khỏi nhớ lại kiếp trước, ngày đầu tiên gặp sư phụ.
Sau khi dị thú và yêu ma thức tỉnh, chúng giày xéo thành phố của con người.
Ức Bách Bách từ bệnh viện bước ra, chỉ thấy ngày tận thế.
Dị thú và yêu ma tràn ngập khắp nơi, lực lượng phản kháng của con người đang chống lại yêu ma.
Cả thế giới chỉ có giết chóc và chết chóc.
Những con người đó, những người sống sờ sờ, hàng trăm hàng nghìn người, chỉ trong nháy mắt đã bị dị thú hút cạn tinh khí, hóa thành tro bụi, biến mất giữa trời đất.
Tất nhiên, còn có thiếu niên cưỡi kiếm bay tới.
“Cô là Ức Bách Bách?”
Sư phụ đứng lơ lửng giữa không trung, hỏi Ức Bách Bách đang bơ phờ.
Hình ảnh đó, uy phong lẫm liệt, tuyệt thế vô song.
Mạnh Lãng lúc đó, đã trở nên trầm ổn và mạnh mẽ, trong đôi mắt chỉ có sự tang thương khó hiểu.
Cùng một lời thoại, cùng một con người.
Nhưng bầu không khí hoàn toàn khác biệt.
Ức Bách Bách tiến lên hai bước, trên mặt chỉ có vẻ chán ghét.
“Tôi là Ức Bách Bách.”
Mạnh Lãng vẫn giữ tư thế quỳ trên mặt đất.
“Cậu là người?”
Ức Bách Bách: “Chứ còn gì nữa.”
Khoảnh khắc đó, ánh sáng trong mắt Mạnh Lãng vụt tắt.
Cô ấy không phải ma.
Trên đời không có ma.
Vậy cũng không có tu tiên.
Âm thanh vỡ mộng nghe thật thảm thiết.
Mạnh Lãng giận dữ đứng dậy.
“Cô là con gái, nửa đêm không ngủ, đến đây đóng giả ma quỷ, có thú vị không hả!”
Ức Bách Bách lạnh lùng liếc anh ta: “Cậu đến được, thì tôi đến sao lại không được? Tôi đến nhà ma để thám hiểm đấy.”
“Cô—”
Mạnh Lãng trừng mắt nhìn cô mấy lần.
“Cô là diễn viên, đến nhà ma góp vui gì chứ.”
Ức Bách Bách: “Tôi thích.”
Nói xong, cô ôm kiếm đi trước về phía hành lang tối om.
Mạnh Lãng nhặt thanh kiếm gãy của mình lên.
“Đền ta thanh kiếm gia truyền của sư môn!”
Ức Bách Bách: “Là cậu dùng kiếm chém tôi trước, tôi chỉ phòng vệ chính đáng thôi.”
Cô dừng lại một chút, quay đầu lại, không quên châm chọc: “Có thể vỡ dưới thanh Độc Lộc Kiếm của tôi, thanh kiếm gia truyền của sư môn cậu, chết cũng không hối hận rồi.”
