Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Toàn Cầu Mạt Thế: Thiên Tai Mỗi Tháng, Ta Có Hệ Thống Sao Chép Thảnh Thơi Sinh Tồn > Chương 13

Chương 13

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 13 có bản audio.

Chương 13: Màn chơi – Thành phố xác sống (3)

 

Ngày thứ ba

 

Tống Nghênh ăn sáng từ sớm, định hôm nay sẽ tới khu mỏ xem thử, biết đâu may mắn nhặt được một khối ngọc gì đó.

 

Căn cứ nằm ngay cạnh khu mỏ nên rất dễ tìm. Vừa tới gần, Tống Nghênh đã nghe thấy tiếng gào rú đặc trưng của xác sống, âm thanh dày đặc dội tới khiến da đầu cô tê rần. Cô thò đầu nhìn xuống hố mỏ, chỉ thấy đen kịt toàn xác sống.

 

Tống Nghênh vội rụt đầu lại, lặng lẽ rời khỏi khu mỏ. Xem ra đám xác sống biến mất trong thành phố đều đã tụ tập về đây, không biết là do con người sắp đặt hay có một con xác sống cấp cao nào đó dẫn dắt lũ xác sống thường tới đây.

 

Nghĩ tới chuyện người hôm qua nói về việc xác sống vây thành, cô thấy cũng không phải không có khả năng. Vừa suy nghĩ vừa đi về phía trại tị nạn ngoài căn cứ. Khi sắp tới nơi, Tống Nghênh nghe thấy tiếng nói chuyện, cô không tiện đường đột xuất hiện nên đành đứng nép sau góc tường.

 

“Căn cứ trưởng có nói xử lý đống xác sống dưới hố mỏ thế nào chưa?”

 

“Chưa. Không những không nói, ông ta còn nhốt hết những người biết chuyện lại. Con xác sống cấp cao kia tụ tập nhiều xác sống tới đó như vậy là muốn công phá căn cứ sao?”

 

“Chết tiệt, lão già này chỉ biết say sống trong căn cứ, hoàn toàn mặc kệ chúng ta – những người sống sót bên ngoài. Tôi đoán đám xác sống đã tụ tập gần đủ rồi, chắc mấy ngày nữa sẽ công thành, tới lúc đó người bên ngoài đều phải chết ở đây.”

 

“Tôi có thể hôm đó cho người mở cửa để mọi người vào. Nhưng người đông quá, sợ là không kịp.”

 

“Nghĩ cách thêm đi. Mấy ngày này tôi sẽ cố lấy danh nghĩa thu thập vật tư để dẫn người vào thành phố, như vậy số người ở lại đây chắc sẽ ít hơn.”

 

“Ừ, tạm xử lý như vậy trước. Tôi về trước, có tình huống gì thì liên lạc lại.”

 

Hai người đàn ông rời khỏi khu vực đó mà không hề phát hiện Tống Nghênh đang nấp sau góc tường nghe lén. Sau khi họ đi, Tống Nghênh cử động thân thể có chút cứng đờ. Xem ra trò chơi để người chơi ở đây bảy ngày là vì trận xác sống công thành này.

 

Đưa người vào thành phố lánh nạn đúng là một cách hay, nhưng e rằng số người đi cùng sẽ không nhiều. Dù sao trong trại này có không ít người già và trẻ nhỏ. Hơn nữa, dù có cho người vào, nếu đám dị năng giả trong căn cứ không dọn nổi đám xác sống thì căn cứ sớm muộn cũng bị phá.

 

Tống Nghênh nghĩ một lát, bôi bẩn mình thêm, rồi bắt đầu diễn trò.

 

Cô đi thêm một đoạn về phía hố mỏ, sau đó chạy ngược lại, vẻ mặt hoảng hốt sợ hãi, như muốn hét lên mà không dám, lao thẳng vào trại tị nạn.

 

Vừa vào trại, Tống Nghênh đã đâm vào người khác, cố làm vẻ hoảng loạn của mình thêm rõ. Người bị va lúc đầu còn mắng mỏ, nhưng nhìn rõ biểu cảm của Tống Nghênh thì lại lo lắng hỏi han.

 

“Cô gái, cô sao vậy? Có ai bắt nạt cô à?”

 

“Đúng đó cô bé, có chuyện gì thì nói, chúng tôi giúp được gì sẽ giúp. Ở đây mọi người phải đùm bọc lẫn nhau.”

 

Tống Nghênh nhìn đám người vây quanh mình, đàn ông có, phụ nữ có, lời quan tâm không giống giả vờ, cô lập tức véo mình một cái rồi khóc òa.

 

“Hố… hố mỏ… kia… kia… bên đó toàn xác sống, đáng sợ lắm…” Giọng Tống Nghênh nghẹn ngào, không lớn nhưng tất cả người có mặt đều nghe rõ. Khoảnh khắc đó, mọi người đều im lặng, chỉ còn tiếng nức nở của Tống Nghênh.

 

Haizz, vừa rồi véo mình mạnh quá, chắc đùi bầm tím mất rồi. Tống Nghênh không ngừng thầm than trong lòng về hành động vừa rồi.

 

Im lặng chỉ kéo dài chừng nửa phút, sau đó tất cả bắt đầu ồn ào, nói gì cũng có. Vài chàng trai trẻ không tin lời Tống Nghênh, rủ nhau lặng lẽ đi về phía hố mỏ.

 

Chẳng bao lâu, mấy người đó cũng hoảng hốt chạy về y như Tống Nghênh lúc trước. Cả trại tị nạn trở nên náo loạn. Có người chạy tới cổng căn cứ gào lên đòi người trong căn cứ mở cửa cho họ vào; cũng có người bắt đầu thu dọn đồ đạc, muốn nhanh chóng rời khỏi đây.

 

Một vài nhóm sống trong trại tị nạn cố trấn áp đám đông hỗn loạn, bảo mọi người thu dọn đồ trước, lát nữa cùng nhau rút về phía thành phố. Đã vậy căn cứ không cho họ vào thì họ cũng chẳng cần chôn thân cùng căn cứ.

 

Bên căn cứ truyền ra tin rằng căn cứ trưởng không tin lời họ, và luật sắt là không nộp lương thực thì không được vào.

 

Lúc này, Tống Nghênh – người khơi mào mọi chuyện – đã lặng lẽ trốn đi. Dù sao hiện giờ đang hỗn loạn, cũng chẳng mấy ai chú ý tới cô.

 

Ngay khi mọi người thu dọn đồ đạc xong, bắt đầu có trật tự đi về phía thành phố, dị biến đột ngột xảy ra. Đám xác sống vốn tụ tập dưới hố mỏ bắt đầu bò lên, dày đặc đến đáng sợ.

 

Trong bầy xác sống có một con trông giống người bình thường, nhưng cũng không thể nói chuyện, hoàn toàn dựa vào tiếng gào để điều khiển lũ xác sống.

 

Người sống sót trong trại chẳng còn quan tâm hành lý vật tư gì nữa, quay đầu bỏ chạy về phía thành phố.

 

Xác sống không đuổi theo mà tụ tập quanh căn cứ. Dị năng giả trong căn cứ lúc đầu còn đánh được, sau đó kiệt sức rút về. Căn cứ trưởng thì còn không lộ mặt.

 

Xác sống liên tục đập vào cổng căn cứ, cố phá cho bằng được. Tiếng khóc lóc kêu gào trong căn cứ vang lên không ngớt, khiến lũ xác sống ngoài cổng càng thêm hưng phấn.

 

Tống Nghênh vốn định đi theo người sống sót về phía thành phố, nhưng chợt nhớ nhiệm vụ của mình có phần giết xác sống, mỗi con được năm điểm, điểm càng cao thì thưởng kết toán càng nhiều.

 

Không còn cách nào, Tống Nghênh đành quay lại, bám theo sau bầy xác sống, một búa một con bắt đầu giết. Đám xác sống này không phải lúc nào cũng đập cửa, cứ như muốn trêu đùa người bên trong, đập một lúc lại dừng. Con xác sống cấp cao bị vây giữa bầy xác sống, muốn bắt giặc trước bắt vua cũng không làm được.

 

Tống Nghênh giết một hồi, mệt đến mức không nhấc nổi tay, đành bỏ cuộc rút về phía thành phố. Cô không đi xa, tìm một cái cây to gần đó trốn, nghỉ ngơi hồi sức, mong lũ xác sống đừng phá cửa quá nhanh để cô có thể lặng lẽ tiếp tục giết chúng.

 

Nghỉ khoảng hai tiếng, Tống Nghênh phát hiện xác sống không còn chen chúc về phía căn cứ như trước nữa, mà trở nên rất rời rạc, cứ như tan ca, chuyển sang trạng thái vây mà không đánh.

 

Tống Nghênh có chút không hiểu lũ xác sống muốn làm gì, không lẽ chúng có thù với người trong căn cứ? Vì xác sống đã tản ra, Tống Nghênh có thể nhìn khá rõ con xác sống cấp cao ở giữa. Nó rất nhạy bén, quay đầu nhìn về phía Tống Nghênh đang ẩn nấp. Cũng lúc đó, Tống Nghênh nhìn rõ gương mặt của nó.

 

Cô đã từng thấy gương mặt này, thấy ở đâu nhỉ? Thấy đối phương chỉ nhìn tới chứ không có ý tấn công, Tống Nghênh cũng án binh bất động, ngồi trên cây.

 

Haizz, gương mặt đó rốt cuộc đã thấy ở đâu? Cô chắc chắn mình từng thấy, hơn nữa là gần đây. Nhưng gần đây cô có đi đâu đâu… Cô nhớ ra rồi, trên tờ báo ở khu đọc sách trong thư viện, nói rằng đội dị năng giả năm đó sau khi được dẫn ra ngoài đã toàn quân bị diệt. Anh ta chính là đội trưởng của đội đó – Nghiêm Hãn.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi