109. Món quà của kẻ vô danh. ‘Cậu nói là chỉ có thể cảm nhận được khi nào nên mô phỏng thôi? Không biết gì khác à?’ Lâm Dạ ôm con cáo vào lòng, vuốt ve lưng nó, rồi từ từ vuốt đến cái đuôi mềm mại, mượt mà. Con cáo không phản kháng, chỉ thoải mái nheo mắt l
Chương này là VIP. Bạn có thể mua VIP, mở khóa chương hoặc mở khóa toàn bộ truyện.
