97. Thế giới xám xịt.
Sau khi trao đổi thân thiện với nữ sinh, Lâm Dạ mới hiểu ra bọn họ đang nổi điên vì chuyện gì.
Bạn của Tống Tiểu Tiểu không phải là học sinh đầu tiên biến mất trong trường. Sự kiện học sinh mất tích đã xảy ra được một thời gian rồi.
Những học sinh này đều là người biết chuyện. Họ cho rằng những người mất tích có mối liên hệ nào đó, giống như bệnh truyền nhiễm vậy, chỉ cần giết một người sắp biến mất là có thể ngăn chặn hiện tượng này tiếp tục lan truyền.
Đó là lý do họ muốn giết Ngụy Thần.
‘Bọn tôi đang cứu thế giới! Nếu cứ tiếp tục thế này, loài người sớm muộn cũng sẽ biến mất hết, còn kẻ ngăn cản bọn tôi chính là anh!’
Thấy Lâm Dạ không động thủ, nữ sinh lấy can đảm lên tiếng tố cáo.
‘Các cô làm rất đúng, nhưng làm sao các cô đảm bảo giết Ngụy Thần sẽ ngăn được hiện tượng này? Nhưng nếu giết sạch tất cả mọi người trong trường, có lẽ sẽ đảm bảo hiện tượng này không lây lan ra bên ngoài.’
Lâm Dạ ngồi xổm trước mặt nữ sinh, hai tay nâng má cô ta, ép cô ta nhìn thẳng vào mắt mình, chậm rãi và nghiêm túc nói.
‘…Không… Anh không thể làm vậy! Trong trường còn nhiều người lắm!’
Nữ sinh cuống lên, lúc này cô ta cảm nhận sâu sắc cái chết đang đến gần.
‘Nhưng so với toàn nhân loại, những người này hoàn toàn có thể hy sinh, dù sao đó cũng là toàn nhân loại mà, hay là bắt đầu từ cô đi?’
Lâm Dạ kéo nữ sinh ra mép sân thượng. Vừa nãy đánh mấy học sinh kia khiến hắn tỉnh táo hơn một chút, bây giờ hắn cần một chút kích thích mới.
‘Khoan đã, Lâm Dạ, mày định làm gì?’
Ngụy Thần bò dậy từ dưới đất, đầu vẫn còn hơi choáng, nhưng không có thời gian để lãng phí.
‘Nó muốn ném tụi mình từ đây xuống, tao thấy nó làm không sai.’
Lâm Dạ cũng không hiểu sao, khi làm mấy chuyện thế này, cảm giác mệt mỏi giảm đi nhiều.
‘Nhưng nó có thành công đâu? Tụi mình không cần phải giống nó! Mày tỉnh táo lại đi!’
Ngụy Thần không muốn bạn mình trở thành kẻ giết người.
‘Tao rất tỉnh táo. Nếu làm sai mà không bị trừng phạt, thì chính nghĩa chẳng còn ý nghĩa gì. Mày có biết bộ luật đầu tiên của loài người viết gì không?’
Lâm Dạ nở một nụ cười đầy ác ý.
‘Viết gì?’
Ngụy Thần đương nhiên không biết.
‘Ăn miếng trả miếng, mắt đền mắt.’
Lâm Dạ buông tay phải đang nắm nữ sinh ra, trong tiếng thét ngắn ngủi, quay người rời khỏi sân thượng.
Tuy vẫn chưa nhớ ra mình cần làm gì, nhưng giờ đây Lâm Dạ đã hoàn toàn tỉnh táo.
Ngụy Thần im lặng đi theo sau Lâm Dạ, hắn không chắc mình đúng hay sai, mà bây giờ cũng không phải lúc để nghĩ mấy chuyện đó.
Tống Tiểu Tiểu ở phòng 206 ký túc xá nữ. Lâm Dạ nhanh chóng tìm được phòng của cô ta.
Trong phòng không có ai, nhưng có hai giường.
‘Bạn cùng phòng của nó đâu?’
Lâm Dạ quan sát kỹ từng góc phòng, cố tìm ra manh mối.
‘Nó ở một mình, không có bạn cùng phòng.’
Ngụy Thần cũng đang tìm manh mối, nhưng cách hắn tìm kiếm giống như đang phá hoại hiện trường hơn.
‘Vậy người bạn cùng phòng này chắc là người bạn đã biến mất của nó rồi.’
Lâm Dạ quả thực không phát hiện đồ vật của ai khác, nhưng căn phòng này không có cảm giác là phòng đơn.
Cách bày trí đồ đạc, vị trí giường, góc rèm cửa… đủ loại thông tin đều nhấn mạnh có hai người ở trong phòng này.
‘Tống Tiểu Tiểu đã kể chuyện bạn mình với người thân nhất, nhưng Ngụy Thần hoàn toàn không tin có người như vậy, những người khác chắc cũng phản ứng tương tự, nên nó rất buồn.’
Lâm Dạ thử đặt mình vào góc nhìn của Tống Tiểu Tiểu, suy nghĩ về hành động của cô ta.
‘Nó là người thế nào? Nếu bạn nó biến mất, nó sẽ làm gì?’
Lâm Dạ chỉ biết Tống Tiểu Tiểu là bạn gái của Ngụy Thần, không hiểu rõ về cô ta.
‘Nó là một cô gái thông minh và dũng cảm, chắc sẽ đi tìm bạn nó.’
Nghĩ đến hoàn cảnh của Tống Tiểu Tiểu, Ngụy Thần càng thêm hối hận.
‘Dũng cảm, nghĩa là rất có thể nó đã làm một hành động nào đó khiến mình biến mất. Thông minh, vậy nó sẽ nghĩ đến khả năng mình cũng biến mất.’
‘Nếu nó biến mất, Ngụy Thần cũng sẽ như nó đi tìm nó.’
‘Vậy nó sẽ để lại manh mối nào đó, nhưng đồ của bạn nó đều biến mất, nên nó sẽ không để manh mối trên đồ của mình.’
Ánh mắt Lâm Dạ dừng lại trên chiếc gối của chiếc giường trống. Có người đã đổi gối của hai giường.
Tháo vỏ gối ra, Lâm Dạ phát hiện một bên ruột gối có dấu vết khâu.
Dấu vết rất ít, không nhìn kỹ rất dễ bỏ qua.
Rạch ruột gối, Lâm Dạ tìm thấy một tấm bản đồ vẽ tay bên trong.
Bản đồ rất trừu tượng, nhưng về vẽ tranh, Lâm Dạ còn trừu tượng hơn nó.
‘Theo tao.’
Đối diện cửa phòng là một thế giới xám xịt, ngoài màu sắc ra thì hoàn toàn giống bên này.
‘Tao vào tìm nó, mày khóa cửa thư viện lại, đừng để cánh cửa này đóng.’
Lâm Dạ rất dứt khoát quyết định chia nhau hành động.
‘Không, Tiểu Tiểu là bạn gái tao, nếu hồi đó tao tin nó thì cũng không ra nông nỗi này, nên để tao vào, mày ở đây canh cửa.’
Ngụy Thần không muốn Lâm Dạ vào mạo hiểm, nếu hại Lâm Dạ cũng biến mất, hắn tuyệt đối không tha thứ cho bản thân.
‘Tao có thể đưa nó ra, với điều kiện cánh cửa này luôn mở. Còn mày thì sao?’
Lâm Dạ không đợi Ngụy Thần trả lời, đã bước vào trong cánh cửa.
Phía bên kia cánh cửa cũng là thư viện y hệt. Lâm Dạ quay lại trấn an Ngụy Thần ở ngoài cửa, rồi một mình đi sâu vào bên trong.
Rời khỏi thư viện, tòa nhà giảng đường trong thế giới xám xịt chẳng có một ai.
Lâm Dạ nhanh chóng phát hiện ra Tống Tiểu Tiểu đang nằm trên sân thể dục qua cửa sổ.
Ngoài Tống Tiểu Tiểu ra, trên sân còn có rất nhiều bóng người xám mờ đang di chuyển liên tục, một trong số đó đang đứng cạnh Tống Tiểu Tiểu.
‘Phiền thật, hay là cứ bỏ nó ở đây…’
Lâm Dạ giật mạnh tóc mình, không cho bản thân tiếp tục suy nghĩ.
‘Không được, không thể ở lại đây lâu.’
Lâm Dạ từ bỏ suy nghĩ, lao thẳng về phía Tống Tiểu Tiểu. Những bóng người đó không ngăn cản Lâm Dạ, nhưng chỉ cần đến gần chúng, Lâm Dạ lại nảy sinh những suy nghĩ tiêu cực.
‘A, muốn biến mất quá…’
‘Mệt mỏi quá, không muốn tiếp tục nữa…’
‘Chán thật, muốn rời khỏi đây…’
‘Đau khổ quá…’
‘Phiền quá…’
…
Những suy nghĩ này như từng sợi chỉ mảnh, không ngừng quấn chặt trong sâu thẳm tâm hồn Lâm Dạ, chỉ cần hắn dừng lại một chút, sẽ như những bóng xám khác, bị giữ lại vĩnh viễn nơi đây.
Dù mấy lần muốn dừng bước, nhưng cuối cùng Lâm Dạ vẫn chạy được đến bên Tống Tiểu Tiểu.
Bóng người đứng cạnh Tống Tiểu Tiểu không ngăn cản Lâm Dạ, ngược lại còn lùi lại mấy bước, cúi đầu cảm ơn hắn.
Lâm Dạ liếc cô ta một cái, rồi xốc Tống Tiểu Tiểu lên, nhanh chóng quay lại thư viện.
Phía bên kia cánh cửa vọng ra tiếng cãi vã và va đập. Lâm Dạ vội vàng mang Tống Tiểu Tiểu bước qua cửa, hắn không muốn bị nhốt trong thế giới đó đâu.
