Chương 10: Gây chuyện, giao dịch thất bại
Chu Dương chết rồi.
Ba lô nổ tung, vật tư rơi vãi khắp nơi.
Thức ăn bị Chu Dương cướp đi được thu lại vào ba lô.
Thẩm Tùng Nguyệt còn thấy trong đó vài tấm thẻ khắc hoa văn kỳ quái. Cô nhặt lên nhìn, sắc mặt lập tức trầm xuống.
【Thẻ nô lệ: Có thể ngẫu nhiên trói buộc một người chơi. Kẻ bị trói buộc không được làm bất cứ điều gì trái ý chủ nhân.】
Chu Dương tiếp cận cô, chính là vì thứ này sao!
Một khi thẻ nô lệ có hiệu lực, cô buộc phải nghe lời Chu Dương. Không chỉ hai rương báu trên hai con đường đều thuộc về hắn, mà cô còn có thể trở thành công cụ mở rương cho hắn.
Thứ hại người như vậy không thể để lọt ra thị trường. Thẩm Tùng Nguyệt cất thẻ nô lệ vào túi thẻ.
Ngoài thẻ nô lệ, còn có một tấm giấy thông hành mỏ.
【Giấy thông hành mỏ: Sử dụng sẽ được truyền tống đến Mỏ Sao Đỏ, bạn có 2 giờ để khai thác.】
Mỏ Sao Đỏ?
Đã là mỏ thì chắc chắn có quặng. Rương cô mở chủ yếu ra thức ăn, mà Thẩm Tùng Nguyệt rất thiếu thuốc men, pin và những thứ tương tự. Than mỏ là tài nguyên không thể tái tạo, sau khi thời kỳ tân thủ kết thúc sẽ phát huy tác dụng rất lớn...
Thẩm Tùng Nguyệt đang phân vân có nên đi một chuyến đến Mỏ Sao Đỏ hay không, thì tiếng thông báo của hệ thống cắt ngang dòng suy nghĩ.
【Phát hiện một xe bán tải nhỏ vô chủ. Người chơi đã trói buộc xe lắc lư, không thể đổi phương tiện. Có thu hồi hay tháo dỡ?】
Thẩm Tùng Nguyệt đảo mắt qua lại giữa hai chiếc xe, trong lòng tiếc nuối vì không thể đổi xe. Xe bán tải nhỏ mạnh hơn xe lắc lư không chỉ một chút. Bực bội, cô buột miệng hỏi: "Thu hồi với tháo dỡ khác gì nhau? Có đổi được đạo cụ gì không?"
Hệ thống tốt bụng giải thích.
【Không nhận được bất kỳ đạo cụ nào.】
【Thu hồi, hệ thống dựa theo cấp bậc phương tiện để trả tinh tệ tương ứng. Tháo dỡ, người chơi sẽ nhận được linh kiện phương tiện.】
Đúng như hệ thống nói, linh kiện phương tiện có rất nhiều cách kiếm, thu hồi rất có lời.
Thẩm Tùng Nguyệt cân nhắc hai giây, vẫn quyết định thu hồi xe bán tải nhỏ.
【Thu hồi xe bán tải nhỏ thành công, nhận được 119 tinh tệ.】
Trước đó, cô leo lên xe lục soát một hồi, cuối cùng tìm thấy trong cốp sau chút ít vật tư của Chu Dương.
Bánh mì Pháp cứng như đá *2, kẹo mỡ heo *10 viên, nước khoáng *nửa chai, còn có một miếng thịt nướng cháy khét.
Thẩm Tùng Nguyệt bĩu môi, trách sao tên này thấy thức ăn trong rương là mắt sáng rực, thì ra nghèo đến vậy.
Cô giữ nguyên tắc không lãng phí, lột áo của Chu Dương xuống, cả cặp kính gọng vàng trên mặt hắn nữa.
Làm xong tất cả, Thẩm Tùng Nguyệt ném người vào bụi cây bên cạnh.
Còn vật tư của Chu Dương, cô đặt số lượng giao dịch rồi đăng hết lên sàn giao dịch.
"Nước khoáng uống dở nửa chai: Rõ ràng, tôi đã bị uống qua."
"Thịt sóc nướng cháy *500g: Có mùi khét đặc trưng, thủ công tự làm, không độc, nhưng chưa chín hẳn, ai không sợ đau bụng thì đến."
"Bánh mì Pháp cứng như đá: Siêu cứng, nhưng ăn được. Ai răng yếu có phúc rồi, ăn tôi được cả tuần. Bao không chết đói."
Chưa đầy 1 giây, vật tư bị cướp sạch.
Còn có người chơi tag cô, yêu cầu đăng thêm vật tư.
"Than Đen Nhỏ: Gào gào! Cướp được nửa chai nước."
"Bánh Vừng: Thịt sóc tôi đem nướng lại còn ăn được một ngày."
"Anh Bàn Phím: Tôi không cướp được, có ai tốt bụng chia cho tôi một ngụm nước không? Tôi là nữ, đói cả ngày chưa uống giọt nào."
Trong đó có một giọng nói vô cùng chướng tai.
"Bông Nhài Trắng Tinh Khôi Duy Nhất: Tag Paris đang trốn chạy thánh mẫu, có thể trả vật tư lại cho tôi không? Tôi không cần bánh mì Pháp, vừa rồi lỡ bấm nhầm."
Thẩm Tùng Nguyệt nhíu mày, gõ một dòng trên màn sáng.
"Paris đang trốn chạy thánh mẫu: Không được! Đã bán là không trả lại."
"Bông Nhài Trắng Tinh Khôi Duy Nhất: Cô làm người kiểu gì vậy? Buôn bán là làm ăn thế à? Bánh mì Pháp tôi chưa ăn, trả lại cho cô, cô trả pin và mảnh phương tiện lại cho tôi."
"Bông Nhài Trắng Tinh Khôi Duy Nhất: Vật tư đều từ rương báu mở ra, coi như nhặt không, cô còn thu của tôi 2 mảnh phương tiện, 2 cục pin, đúng là gian thương, tôi không cần mà cũng không cho trả! Vô liêm sỉ! Tôi sẽ khiếu nại cô!"
Bông Nhài Trắng Tinh Khôi gửi liên tiếp mấy tin trong nhóm chat, lời lẽ đều là chê giá quá đắt.
Thẩm Tùng Nguyệt đã hiểu rõ, người này chỉ muốn tay không bắt sói, muốn thức ăn mà không muốn bỏ vật tư.
"Bông Nhài Trắng Tinh Khôi Duy Nhất: Cô chỉ biết bắt nạt một cô bé không nơi nương tựa như tôi. Tôi đã khiếu nại lên hệ thống sinh tồn rồi, cô cứ chờ đấy. Đều là người Tung Của, sao cô nỡ hét giá trên trời? Ảnh chụp màn hình.jpg."
Bông Nhài gửi liên tiếp nhiều bình luận, những người chơi không hiểu đầu cua tai nheo cũng hùa theo.
"Cá Vàng Nhỏ: Chậc chậc, sao cô nỡ thu vật tư vậy?"
"Năm Nay Ba Tuổi Rưỡi: Ngồi đất tăng giá à!"
"Bồ Câu Xám: Để tôi xem chuyện gì nào? Lại là bán thực phẩm hết hạn giá cao à? Ông đây ghét nhất bọn gian thương vô lương, hôm qua giao dịch một gói bánh quy hết hạn, tiêu chảy mất nước luôn... Không đúng, cái biệt danh này tôi hình như thấy ở đâu rồi."
Thỉnh thoảng có người phản đối, liền bị đám đông dìm xuống.
"Hoa Nở Trên Núi Đỏ Thắm: Thôi nào, mọi người đều là người Tung Của, chúng ta là một nhà. Sinh tồn trên đường đã khó khăn lắm rồi, đừng cãi nhau nữa. Cái cô thánh mẫu gì đó, nếu cô bé không muốn đổi thì mau trả mảnh phương tiện lại cho người ta đi."
"Bông Nhài Trắng Tinh Khôi: Đúng, khuyên cô biết điều, trả vật tư giao dịch lại cho tôi..."
Thẩm Tùng Nguyệt cũng không muốn đôi co với loại người này, trả pin và mảnh phương tiện lại cho Bông Nhài, rồi dứt khoát khiếu nại lên hậu trường hệ thống.
Dưới vòng tay có một hộp thư khiếu nại, mô tả đơn giản rồi gửi thẳng.
【Gửi thành công!】
【Người chơi Thẩm Tùng Nguyệt, ý kiến của bạn chúng tôi đã nhận được, vui lòng chờ...】
Nhân lúc chưa có kết quả, Thẩm Tùng Nguyệt đăng một ảnh chụp màn hình hoàn trả vật tư.
"Paris đang trốn chạy thánh mẫu: Vật tư đã trả, giao dịch với tôi, đã bán là không đổi không trả."
Nhưng đám người chơi đó như linh cẩu ngửi thấy mùi thịt, đuổi theo sau mắng Thẩm Tùng Nguyệt.
"Trăng Không Ngủ Tôi Không Ngủ: Cô tưởng cô là ai? Tôi xem còn người chơi nào thèm giao dịch với cô không?"
"Bán Trứng Gà 771: Một lũ anh bàn phím, mắt đều mù rồi, dám bắt nạt mẹ nuôi tôi, cho các người mặt mũi rồi. Chưa hiểu rõ sự tình đã dẫn dắt nhóm chat, sao quái vật trong bao gian không cắn chết các người đi? Tôi chỉ thích giao dịch với đại lão!"
"Bán Trứng Gà 771: Hai cây bánh mì Pháp đổi pin *2, mảnh phương tiện *2, đúng là lỗ thật, may mà đại lão trả lại rồi."
"Hy Phi Hồi Cung: Bánh mì Pháp?! Cũng không ai nói là giao dịch bằng thức ăn mà! Bông Nhài không cần bánh mì Pháp thì nhường cho tôi? Tôi sẵn sàng bỏ thêm một mảnh."
"Người chơi 1101: Rẻ vậy sao? Vậy tôi dùng 5 cục pin đổi một chai nước là gì? Ồ, tôi nhớ ra rồi, biệt danh này, chẳng phải là đại lão thánh mẫu có Trứng màu xám đó sao?"
"Người chơi 90: Tôi nói sao tên nghe quen quen, thì ra là đại lão."
"Vận Đào Hoa: Đại lão thánh mẫu không hổ là đại lão thánh mẫu, vậy mà không giận. Ảnh bánh mì Pháp tôi xem rồi, một cây to bằng cánh tay tôi, đàn ông như tôi tiết kiệm cũng ăn được một ngày, ngoài hơi cứng ra không có tật gì, vậy mà có người không thèm, đuổi theo đại lão đòi trả hàng."
Những người chơi phía sau mới hiểu ra, hùa theo spam màn hình.
Thẩm Tùng Nguyệt tự nhận chỉ giao dịch với Bán Trứng Gà hai lần, không ngờ đối phương lại nói đỡ cho mình, tâm trạng bỗng nhẹ nhõm, cô quyết định sau này giao dịch sẽ bớt hố Bán Trứng Gà.
Hai phút trôi qua, hệ thống ra quy định mới.
【Vật tư đăng lên sàn giao dịch do người chơi tự đặt, xin tất cả người chơi xem kỹ trước khi mua, đã bán là không đổi không trả.】
【Paris đang trốn chạy thánh mẫu đã trả lại pin *2, mảnh phương tiện *2, vui lòng hoàn trả vật phẩm giao dịch trong thời gian quy định, nếu không hệ thống sẽ cưỡng chế hoàn trả nguyên đường.】
Lê Mạn Mạn nhìn chằm chằm màn sáng, ngẩn người.
Ả không ngờ đối phương lại là người chơi Trứng màu, gửi hệ thống lại ra kết quả thế này. Ả vì tham lam mà mất mặt, còn đắc tội chết với người chơi duy nhất ở khu 899 sở hữu hai Trứng màu.
