Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Toàn Dân Sinh Tồn Trên Biển: Hệ Thống Liên Tục Lỗi, Ta Được Bồi Thường Thành Bá Chủ - Thẩm Tịch > Chương 30

Chương 30

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 30 có bản audio.

Chương 30: Bán canh giải nhiệt

 

Nằm trên giường nghỉ ngơi, nhiệt độ trong phòng thật dễ chịu.

 

Bụng Thẩm Tịch kêu lên ọc ọc, cô mới nhớ ra mình chưa ăn gì, giờ đói quá.

 

Về đến nhà phải ăn một bữa ra trò mới được.

 

Cô dùng ý thức lục lọi trong không gian, lấy ra nấm và đùi gà.

 

Đùi gà cắt thành từng miếng, chần qua nước sôi, cho dầu vào chảo phi thơm. Đùi gà không có nhiều mỡ, cho nấm vào luôn, đổ nước vào hầm.

 

Cho xì dầu, muối, nêm nếm đơn giản. Để tránh bị dở, cô cho thêm một cánh hoa thơm thơm vào hầm cùng.

 

Vừa mở nắp nồi, hương thơm xộc thẳng vào mũi.

 

Cô lại lấy ra một phần cơm sườn và một cái chân giò to mềm nhũn từ cây thức ăn.

 

“Toàn đồ béo ngậy, phải có chút rau mới được.”

 

Cô lấy ra một ít rau dại rửa sạch, chuẩn bị chấm tương ăn sống. Không còn cách nào khác, Thẩm Tịch chỉ thích món này.

 

Rót thêm hai cốc đá cola, chuẩn bị ăn một bữa thật đã.

 

Gắp một miếng thịt gà, hầm đến mức không hề bị khô, mềm mịn vô cùng. Hương nấm thấm vào làm thịt gà càng thêm ngọt thanh.

 

Ăn thêm một miếng nấm, “Trời ơi, sao ngon thế này!”.

 

Nấm trơn tuột, nuốt cái là trôi, ăn hết miếng này lại muốn miếng khác, không tài nào dừng lại được.

 

Sức hấp dẫn của nấm dại có ai hiểu không, còn ngon hơn cả thịt.

 

Lại xúc thêm mấy miếng cơm sườn, “Đây là món ngon thế gian nào vậy, ai làm ra thế này, tôi muốn quỳ lạy người đó ngay tại chỗ.”

 

Sườn hầm nhừ, cắn một phát là rời xương, cơm thấm đẫm nước sốt thơm phức.

 

Tiểu Cát ở dưới cứ quay vòng vòng, Thẩm Tịch đưa cho nó một khúc xương để gặm chơi.

 

Gắp miếng chân giò, lớp da run rẩy, mùi sốt đậm đà phảng phất nơi đầu mũi.

 

Cắn một miếng thật to, cả da lẫn thịt, như đang nhảy múa trên đầu lưỡi, càng nhai càng thấy thơm.

 

Gắp một đũa rau dại bỏ vào miệng, ăn vào thấy đỡ ngán hẳn, vị hơi đắng kèm theo hương vị đặc trưng của rau dại, Thẩm Tịch vô cùng yêu thích.

 

Đột nhiên cô cảm thấy bữa ăn này quá xa xỉ, ai mà dám ăn uống thế này chứ, còn sống nổi không?

 

Thẩm Tịch mỉm cười, lại lôi ra một phần bánh cuốn.

 

“Hừ, bánh cuốn, mày đã thu hút sự chú ý của tao.”

 

Chính cô còn thấy mình quá lố, cắn một miếng bánh cuốn thật to, cảm thấy cuộc đời thế là viên mãn.

 

Con mê ăn uống đúng là dễ thỏa mãn mà.

 

Thẩm Tịch nhớ đến một câu nói: “Cuộc sống nông thôn đơn giản vậy thôi, chỉ cần 4 món đơn giản là ăn thôi.”

 

Ăn hết sạch sẽ, đến nước sốt cũng dùng bánh bao chấm sạch. Thẩm Tịch không nhịn được lẩm bẩm: “Ăn khỏe thật đấy, nếu là trước kia chắc tôi béo tới hơn 100 cân mất.”

 

Sau bữa ăn nửa tiếng, cô tập Bát Đoạn Cẩm để tiêu cơm, rồi quyết định ngày mai sẽ kiểm kê vật tư trên đảo và mở hòm.

 

Ngủ một giấc đến tận mười giờ sáng hôm sau.

 

Ngày sinh tồn thứ 16, ngày nắng nóng cực độ thứ 11.

 

Thẩm Tịch thức dậy vươn vai: “Sướng thật đấy! Nhà vàng nhà bạc không bằng cái ổ của mình.”

 

Vừa ra ngoài, một luồng khí nóng ập vào mặt, cô cảm giác không khí như bị bóp méo.

 

Đứng được một lúc là mồ hôi đã đầm đìa. Nắng nóng còn chưa qua được nửa chặng đường mà sao đã nóng thế này.

 

Tiểu Cát nóng đến mức không dám ra khỏi nhà.

 

Đi ra phía đuôi thuyền ngắm cây cối, tuy trông vẫn phát triển tốt, nhưng Tiểu Lục cứ tưới nước liên tục, cứ thế này thì không ổn, bao nhiêu nước cũng không đủ dùng.

 

“Tiểu Lục, chuyển hết cây vào trong nhà đi, mỗi ngày phơi nắng một chút là được.”

 

“Vâng, Thẩm Tịch.”

 

Nhìn Tiểu Lục bận rộn chuyển từng thùng cây, “Cái đồ nhỏ này, khỏe thật đấy.”

 

Mở kênh trò chuyện, mọi người đều đang bàn về thời tiết.

 

“Cuộc thi đảo nhỏ chưa chết, thì sắp bị nóng chết rồi.”

 

“Đúng đúng, nóng quá, không khí cũng nóng.”

 

Trần Kiến Quốc: “Mọi người hãy tiết kiệm nước nhé, đừng lãng phí, trời càng ngày càng nóng.”

 

“Mọi người ơi, đảo nhỏ mở hòm được nhiều đồ lắm, mọi người có để ý không?”

 

“Để ý rồi, mở một cái bằng lúc trước mở hai cái.”

 

“Tôi mở được bản vẽ tay áo chống nắng rồi, ai cần thì nhắn riêng tôi.”

 

“Tôi mở được một cái tủ lạnh, tiếc là không có điện.”

 

“Tôi có thẻ điện, ông trên kia có cần không?”

 

“Sao không thấy đại thần Thẩm Tịch lên tiếng nhỉ?”

 

“Nhớ đá và canh giải nhiệt của đại thần quá.”

 

“Ai có thuốc không, tôi bị thương rồi.”

 

Trương Mạn Lệ: “Thẩm Tịch có, cô ta có thuốc chữa trị.”

 

“Đại thần đúng là cái gì cũng có!”.

 

Trương Mạn Lệ: “Cô ta tính là đại thần gì chứ, cuộc thi đảo nhỏ còn không dám lộ diện, chắc cô ta cũng không thăng hạng được đâu.”

 

“Cô gặp đại thần Thẩm Tịch rồi à?”

 

Trương Mạn Lệ: “Tất nhiên, trong cuộc thi đảo nhỏ cô ta chỉ là một kẻ vô danh tiểu tốt thôi.”

 

Thẩm Tịch: “Lát nữa tôi sẽ bán canh giải nhiệt và đá, trừ Trương Mạn Lệ ra.”

 

Trương Mạn Lệ: “Thẩm Tịch, cô lại dám chống đối tôi. Không sao, tôi cũng mở được bản vẽ canh giải nhiệt rồi.”

 

Thẩm Tịch: “Ồ, của cô không ngon bằng của tôi đâu~.”

 

Không thèm để ý đến cuộc trò chuyện nữa, cô lấy cái thùng lớn, dựng nồi to lên, chuẩn bị bắt đầu nấu.

 

Thẩm Tịch chợt nghĩ, hay là nấu một nồi đặc rồi pha loãng ra, chứ nấu từng nồi thì tốn thời gian quá.

 

Đổ đầy nước vào thùng, cho thật nhiều kim ngân hoa và 1 cánh hoa thơm thơm vào nồi.

 

Đun sôi lên, nước chuyển thành màu xanh đen. Thẩm Tịch không dám nếm thử, đặc quá, sợ có vấn đề.

 

Đổ hết vào thùng, nước có màu xanh nhạt phảng phất. Thẩm Tịch nếm một ngụm, mắt sáng rỡ.

 

“Đúng vị này, uống xong cả người đều thấy sảng khoái.”

 

Mà còn có một lợi ích nữa là loại canh giải nhiệt này không nóng như nấu từng nồi trước.

 

Uống vào vừa miệng, không cần phải thổi cho nguội.

 

Thẩm Tịch định bán một thùng trong khu vực trò chuyện, phần còn lại sẽ mang ra kênh thế giới bán.

 

Vì trong khu vực có không ít người mở được bản vẽ, để họ cũng kiếm được chút đỉnh.

 

Chủ yếu là vì cô muốn vơ vét của khu khác trước.

 

Mở kênh trò chuyện.

 

Thẩm Tịch: “Canh giải nhiệt siêu ngon đây, tự chuẩn bị bình chứa nhé. 100ml đổi 150ml nước, thêm đá thì đổi 200ml nước. Muốn đổi đồ khác thì nhắn riêng.”

 

“Cô ấy đến rồi, cô ấy đến rồi, cô ấy mang canh giải nhiệt đến rồi.”

 

“Tôi cần gấp, đầu óc quay cuồng, buồn nôn.”

 

“Tôi cũng bị nóng đến buồn nôn, chắc là trúng nắng rồi. Nhưng tôi mở được thuốc Hoắc Hương Chính Khí Thủy rồi.”

 

“Tôi mở được kem que rồi, một miếng một viên, tan nhanh quá.”

 

Trương Mạn Lệ: “Bán canh giải nhiệt đây, 100ml đổi 120ml nước.”

 

“Rẻ hơn này!”.

 

“Canh giải nhiệt của đại thần Thẩm Tịch ngon cực kỳ, tôi đã thử rồi, người Tung Của không lừa người Tung Của.”

 

Trần Chí: “Tôi nói thật nhé, canh Thẩm Tịch bán đúng là ngon thật. Thẩm Tịch có thể tặng tôi 1 lít không?”

 

“Trần Chí, không phải anh bảo không xin đồ của người khác nữa à?”

 

Trần Chí: “Xin lỗi, tật cũ tái phát. Giờ anh là đại gia rồi.”

 

Trương Mạn Lệ: “Hiệu quả giải nhiệt tốt lắm, tôi uống thấy khá thơm, ai cần thì đặt trước nhé.”

 

Thẩm Tịch: “Hôm nay chỉ bán một thùng thôi nhé, mười giây nữa lên sàn giao dịch.”

 

“Ha ha ha ha ha tôi cướp được rồi, tôi đổi một cốc thường và một cốc đá.”

 

“Tôi đổi một cốc đá, mát lạnh thấu tim, sướng quá.”

 

“Tay mấy người nhanh thật, tôi lại không cướp được.”

 

“Người khác cũng bán canh giải nhiệt mà, sao cứ nhằm vào của Thẩm Tịch thế?”

 

“Ông trên kia chưa uống thử rồi, uống một lần là hiểu ngay.”

 

Đăng bán xong, Thẩm Tịch liền đi mở hòm.

 

3 ngày cô gom được 21 cái hòm, có thể mở một trận cho đã con mắt.

 

Mở hòm, nhận được 【Nửa chai nước*1】.

 

Kích hoạt may mắn đàn đàn đàn nhận được 【Nước tinh khiết 1 lít*1】.

 

Mở hòm, nhận được 【Quạt cầm tay*1】.

 

Kích hoạt may mắn lật lật lật nhận được 【Quạt cầm tay*12】.

 

Mở hòm, nhận được 【Bánh mì đen*2】.

 

Kích hoạt may mắn đàn đàn đàn nhận được 【Bánh bao gạo đen mềm xốp*2】.

 

21 cái hòm sau khi kích hoạt may mắn, tổng cộng nhận được 【Khối sắt*20, Gỗ*20, nước khoáng*12, Bánh bao gạo đen mềm xốp*1, Quạt cầm tay*12, Nước tinh khiết 1 lít*3, Nắm cơm*10, Rong biển*20, Diêm tiêu*20, Trà mát*5, Chậu rửa mặt*2, Dép chống trơn*4, Cơm cao lương*1, Bánh quy soda*5, Táo*2, Miếng dán mát lạnh*20】.

 

“Thu hoạch cũng thường thường nhỉ.”

 

Kích hoạt may mắn mà chỉ được có thế này, xem ra vật tư mở hòm ngày càng ít đi.

 

Đây là ép mọi người phải đi tìm vật tư ở cuộc thi đảo nhỏ, hoặc giống như Thẩm Tịch, có đảo riêng để trao đổi kiếm lợi nhuận lớn hơn.

 

Cứ đà này, con người sẽ ngày càng đáng sợ.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi