Chương 38: Tình cờ gặp nai sừng tấm
Cứ thế khoảng mười mấy phút trôi qua, tiếng động của một con vật lớn giẫm đạp vọng tới.
Lâm Tiểu Vân bất động, tay nắm chặt nỏ chiến thuật.
Nghe tiếng động nặng nề từ mặt đất, cô biết đây chắc phải là quái cấp tinh anh mới có kích thước như vậy, không biết quái tinh anh trong địa hình rừng bạch dương là gì.
Thẻ gợi ý hôm nay còn một lần, nhưng cô không định dùng ngay. Rõ ràng lúc nãy cô chưa bị nó phát hiện, khác hồi đối mặt với Bát Cước Quái, vì khói mà lộ vị trí từ sớm.
Chỉ cần có mũ cỏ nước, nằm ở đây là an toàn.
Chẳng mấy chốc, cô thấy rõ thứ đang đi tới.
Cô tròn mắt – đó là một con nai sừng tấm cao tới hơn hai mét tính từ vai, trên đầu chĩa đôi gạc khổng lồ!
Con nai chậm rãi bước trong khu rừng, lỗ mũi phả từng luồng hơi nóng.
Nó rất tráng kiện, chân và vai nổi lên những bắp thịt cuồn cuộn, đôi gạc lớn trên đầu khẽ đung đưa theo từng bước đi. Nó đi ngang qua chỗ Lâm Tiểu Vân cách khoảng mười mét, chẳng hề để ý tới bụi cỏ nước kỳ lạ này.
Lâm Tiểu Vân thở phào.
“Thì ra không phải quái tinh anh gì, chỉ là một con nai sừng tấm thôi. Nhưng may mà phát hiện kịp, có gạc là con đực, nai đực tính khí nóng nảy, tính công kích cũng rất mạnh.”
Cô lẩm bẩm.
Bị cái gạc to đùng đó húc một phát, không chết cũng tàn phế.
Da nai sừng tấm là đồ tốt, nhưng cô không định săn con nai này – với tốc độ lao của nai sừng tấm, muốn bắn hạ thì phải leo lên cây, nhưng đám bạch dương ở đây chẳng cao ráo gì, lại càng không thể so với cây khuynh diệp, bị húc từ trên cây xuống không phải chuyện đùa.
Con nai từ từ đi xa dần.
Cho tới khi không còn thấy bóng dáng nữa, cô mới bỏ mũ ra đứng dậy, phủi phủi đất cát trên người.
Khi bỏ mũ vào gùi, cô thấy trên màn hình sáng, avatar của Kế Hòa lại có chấm đỏ, bấm vào xem.
Bên trong là một loạt tin nhắn dài.
“Emm… đồ cần cũng nhiều nhỉ.” Lâm Tiểu Vân tiện thể ngồi xuống, lôi mấy thùng giấy đựng thịt trong ba lô ra, mở từng cái một lấy đồ ăn.
Một gói lòng vịt kho, một gói thịt đông heo, một gói đầu thỏ cay…
Đếm đủ số lượng, thấy trời cũng không còn sớm, chắc Kế Hòa sẽ nấu cơm ăn không lâu nữa và cũng sẽ kịp xem tin nhắn của cô, cô liền lên giao dịch luôn.
Nhưng trong mục giao dịch còn có món mới mà Kế Hòa đăng bán.
Xác nhận giao dịch, một món đồ bằng xương hình thù kỳ lạ được xâu bằng dây dài xuất hiện dưới chân.
Kế Hòa có ghi chú: “Đây là cái sọ bò anh thu trong khu vực, mài thành móc vuốt. Không chắc chắn bằng móc sắt, nhưng cũng dùng tạm được, phía dưới móc có vòng dây, nếu quăng trúng thì càng chắc.”
“Woa, cái này hữu dụng quá!” Lâm Tiểu Vân vui mừng vẩy dây dài ra, nhặt lấy cái xương chân được buộc chặt, mài thành hình ba cái móc cong.
Độ cứng của xương không bằng thép, nhưng sọ của nhiều loài thú lớn cũng rất cứng.
Trong lúc chưa có móc vuốt bằng sắt, đây là vật thay thế tốt nhất rồi.
Kế Hòa còn nói tiếp: “Bây giờ chúng ta không có thời gian luyện sắt, sau này có thể dựng lò nung, thu gom mấy món đồ sắt người ta dùng hỏng, nấu chảy rồi rèn thành công cụ cần thiết.”
Lâm Tiểu Vân nhìn câu này, ngẩn ra mấy giây.
Mỗi chữ cô đều biết, nhưng ghép lại thì chẳng hiểu gì.
Kế Hòa đang nói gì thế? Anh ấy định luyện sắt à?!
“Đây là hoang dã nguyên thủy đấy, luyện sắt? Anh luyện kiểu gì? Anh có lò nung không?” Cô không nhịn được mà nhắn lại.
Nếu nói chế tác đồ đá, đồ xương chỉ là việc thủ công, trước đây cô cũng từng tiếp xúc, thì hai chữ “luyện sắt” vượt quá nhận thức của cô rồi.
Thôi bỏ đi, Kế Hòa chưa bao giờ nói điều gì không chắc chắn, anh đã nói ra thì mình cứ chờ anh làm được là được.
Tắt màn hình, cô quăng móc vuốt trong tay hai vòng, rồi ném về phía cành của một cây bạch dương.
Móc vuốt mắc chặt vào cành, Lâm Tiểu Vân kéo thử hai cái, rồi thử leo lên cây bằng cách níu dây.
Chắc chắn thật! Không thua kém móc sắt chút nào!
Chỉ là độ bền chắc thấp hơn, dùng cũng phải cẩn thận, khi thấy xương có vết nứt thì không được dùng nữa, kẻo đang treo lơ lửng giữa không trung lại bị rơi xuống.
Lâm Tiểu Vân thu dọn đồ đạc, vừa đi vừa nhặt mấy mảnh vỏ bạch dương khô rụng rơi rải rác trên mặt đất.
So với bông cỏ thông thường, vỏ bạch dương khô ráo, có chứa dầu, là vật dẫn lửa cực tốt.
Đi thêm một đoạn, Lâm Tiểu Vân thấy một thân cây bạch dương to đổ xuống.
“Gần đây không có chỗ trú tốt, dùng tạm chỗ này vậy.” Cô đặt Châu Châu xuống.
Thân cây đổ có thể dùng cành cây dựng từ trên xuống, làm thành một cái lều tạm, rồi trải cỏ khô và chăn da bò ngủ bên trong.
Nhưng trước đó, để cẩn thận, vẫn phải hỏi thông tin về quái tinh anh ở khu vực này.
Sau khi bị Bát Cước Quái phục kích, cô không muốn hỏi trực tiếp về vị trí đặt nơi trú ẩn nữa. Nhiều khi, một nơi trú ẩn tốt cũng không thể đảm bảo an toàn cho cô!
Thứ thực sự có sức mạnh tuyệt đối trên một địa hình chính là quái tinh anh. Còn lại đều là quái cấp thường, cô có nỏ chiến thuật trong tay, muốn giữ mạng cũng không khó. Còn thú dữ, tập tính giống Lam Tinh, chỉ cần nhóm lửa là đuổi được, cũng chẳng vấn đề gì.
“Tôi nên đối phó với quái tinh anh trên địa hình hiện tại thế nào?”
Thẻ gợi ý: “Việc tuyển chọn quái cấp tinh anh trong rừng bạch dương chưa hoàn thành, do đó không có quái tinh anh.”
Lâm Tiểu Vân ngớ người, cái gì mà tuyển chọn?
Quái tinh anh là do hệ thống tuyển chọn ra ư? Mà vì game mới bắt đầu chưa lâu, nên việc tuyển chọn ở địa hình rừng bạch dương chưa xong?
…
Chẳng trách con nai sừng tấm lúc nãy sống sung sướng thế, mập mạp khỏe mạnh, còn có thể thong thả tản bộ trong rừng.
Không có quái tinh anh, nó chính là sơn đại vương của địa hình này. Nếu có quái tinh anh đè đầu, nó sẽ giống mấy con sư tử và sói từng thấy trước đây thôi.
Chà, thời gian ngon lành của nó cũng chẳng còn bao lâu, đợi kết quả tuyển chọn ra, không biết nó phải chui rúc vào xó xỉnh nào nữa.
Lần này có thể yên tâm ngủ qua đêm rồi, Lâm Tiểu Vân và Châu Châu bẻ mấy cành lá thích hợp gần đó, nhanh chóng dựng xong lều.
Dùng đá lửa mới mua nhóm lửa, dụng cụ nhóm lửa tinh xảo thấy thị trường đang tốt, trưa nay cô đã đem bán qua giao dịch rồi.
Thấy trời tối dần, Lâm Tiểu Vân chuẩn bị đi ngủ sớm.
Phía Kế Hòa cần dây mây đã đan gần xong, tạm thời không cần đan nữa. Ngày mai nếu dậy sớm, đường đi thuận lợi, một ngày là tới hang động vách đá.
Trước khi ngủ, cô hỏi về thời gian làm mới quái tinh anh.
Thẻ gợi ý: “Sau khi quái cấp tinh anh chết, nếu để lại hậu duệ, hậu duệ sẽ cạnh tranh để sinh ra quái tinh anh mới. Thời gian cần thiết khác nhau tùy theo chủng tộc quái tinh anh, ngắn nhất 1 ngày, dài nhất 100 ngày.”
“Nếu không có hậu duệ, công ty sẽ chỉ định quái tinh anh mới trong cùng chủng tộc, thời gian giáng lâm là 30 ngày sau.”
