Chương 88: Nguyên liệu quý giá mà lại có được theo cách này
Xác đầu tiên cô lục soát là của Lý Bằng Phi, hôm qua hắn bị Siren giết ở gần đây.
Nhịn cảm giác buồn nôn, cô lật đi lật lại cái xác khô chỉ còn một lớp da một lượt. Rất tiếc, phần lớn vật tư của Lý Bằng Phi đã dùng để đổi thuốc. Trong giỏ còn lại một cái bật lửa tinh xảo, một đống bánh quy nén, thịt khô, nước lọc, một con dao đá, cùng với dây thừng lộn xộn, cành cây các loại.
Còn có bốn bom xăng.
Cả cây lao cũng đã đổi đi mất.
"Còn hơn không, đi xem những người khác vậy."
Cô kéo xác xuống biển, để sóng cuốn trôi đi. Dĩ nhiên, quần áo trên người hắn cũng bị cô lột sạch và treo lên chợ trao đổi, vừa là áo bông vừa là da thú, cũng đáng giá kha khá vật tư đấy.
Người thứ hai cô tìm thấy là xác của Lý Bằng Vũ, đồ của hắn còn ít hơn.
Hắn chỉ có một ít thức ăn và nước, cùng một cây thương tre, còn lại là cỏ khô dùng làm nhiên liệu.
Xem ra đúng như Tiểu Dung nói, vật tư chủ yếu đều ở chỗ Lý Bằng Phi.
Cuối cùng đến trước mặt hai người còn lại. Tên đàn ông bị cắm sừng kia trên người hầu như không có gì, chỉ lục được nửa chai nước, dưới lớp da thú còn chẳng có áo bông. Tiểu Dung bề ngoài trông vật tư không nhiều, nhưng trong túi áo trong của cô ta lại có một túi lớn kẹo trái cây và ba gói thuốc cầm máu.
Cô cũng lục soát luôn nơi trú ẩn của họ, ngoài một ít cỏ khô chất làm nhiên liệu, Lâm Tiểu Vân chỉ tìm được hai ống tre cháy đen.
Mở kênh giao dịch, đặt hai ống tre lên đó.
Bây giờ nhiều người còn đang giãy giụa trên lằn ranh sinh tử, cô dù có nhiều vật tư cũng không bao giờ lãng phí.
"Trốn chạy trên biển không mang được nhiều đồ, có thế này cũng tốt rồi."
Cô tiện tay nhấc bó cỏ khô lên, định bỏ vào ba lô.
Buộc bó cỏ là một sợi dây màu xám, quấn mấy vòng còn thừa ra khá dài. Lâm Tiểu Vân cầm dây bỏ vào ba lô, bỗng nhiên cảm thấy chất liệu của sợi dây có gì đó không ổn.
"Dây leo gì mà bện ra sợi dây mượt thế này?" Cô vô thức liếc nhìn.
Không nhìn thì thôi.
Sợi dây không phải màu xám thuần, trên đó còn có hoa văn đỏ rực. Nhìn kỹ, cô phát hiện trên đó còn có những mắt lưới dày đặc giống như vảy!
Cô tháo dây ra, đưa lên kênh giao dịch gắn thẻ.
Trên thẻ chỉ có năm chữ: "Da của Trăn Titan."
Lâm Tiểu Vân: ?
Lâm Tiểu Vân: (ᗒᗨᗕ)
Thế nào là zero đồng? Đây mới chính là zero đồng chính hiệu!
Dao đá da thú các thứ đúng là không chính hiệu lắm...
Vội vàng trải tấm da quý giá bị dùng làm dây buộc cỏ này ra, dùng cỏ khô vốn làm giẻ lau cẩn thận chà đi chà lại, lau sạch hết bụi đất trên đó.
"Khó trách Tiểu Dung từng nói, bọn họ vì bị trăn đuổi giết mới chạy ra biển, không ngờ còn mang theo được một bảo vật thế này."
"Chỉ tiếc mấy người này không biết hàng, đem đi buộc nhiên liệu, nghĩ cũng lạ!"
Cất tấm da trăn xong, cô lật cuộn ghi chép bằng vỏ cây, tìm đến trang kính nhìn đêm.
Trong đó, nhãn cầu Bát Cước Quái và da trăn chắc chắn là thứ khó kiếm nhất.
Còn lại nấm xanh nhìn là biết giống nấm đỏ, mọc trong điều kiện đặc biệt, nhưng không tính là hiếm. Còn việt quất do Hồng Tán Tán hóa thân, Hồng Tán Tán không có sức tấn công, chỉ là tìm kiếm tốn thời gian.
Giờ da trăn đã có, món đạo cụ này cũng nên được xúc tiến.
Gọi cho Kế Hòa, nhờ anh ấy tìm việt quất.
Đồng thời cô dặn đi dặn lại ba lần, trong rừng hồng sam chỉ hái việt quất, những thứ khác đừng động vào. Dù gặp trái cây trông bình thường đến đâu, hay nguyên liệu hữu dụng, thậm chí cả rương báu, cũng đừng chạm.
Kinh nghiệm gặp Siren nhắc nhở cô, phạm vi cám dỗ rất rộng!
Ví dụ Siren hình người, hóa thành mỹ nữ là chuyện thường, ai ngờ nó còn có thể biến thành tiền vàng!
Hồng Tán Tán có thể hóa thành thức ăn, nhưng thức ăn mở ra từ rương báu liệu có an toàn? Hay nó khoác bên ngoài lớp vỏ rương báu?
Kế Hòa, người đã từng nghe cô kể về thủ đoạn cám dỗ của Siren, rất tán thành suy đoán này. Thế giới sinh tồn thiếu đủ thứ, nhưng không thiếu nhất chính là cạm bẫy.
Cuối cùng còn một cây nấm xanh, cô định sau khi xong việc hôm nay sẽ hỏi.
Nhân lúc dụng cụ vớt của Kế Hòa chưa làm xong, cô tiếp tục thu dọn món đồ zero đồng.
Cô phải xử lý xác chết mới sạch sẽ, dù chắc chắn sẽ có dã thú đến ăn, nhưng như vậy sẽ để lại hài cốt trên đảo, cô thấy rất gai người.
Vẫn là kéo hết xuống biển thì tốt hơn.
Xong hết những việc này, cô nhận được dụng cụ vớt.
"Sao lại buộc ba cây gậy tre thế này?" Cô hơi ngạc nhiên.
Kế Hòa: "Em thử đi thì biết, một cây không chắc, dưới nước dễ bị lắc, chỉ có thế này mới ổn định."
Lâm Tiểu Vân chợt hiểu.
Có những thứ nhìn thì đơn giản, nhưng làm thì khá phức tạp.
Chèo bè gỗ đến chỗ hôm qua Siren bị bắn chết.
Nước biển gần bờ rất trong, nhưng vì hơi sâu, Lâm Tiểu Vân chỉ miễn cưỡng thấy dấu vết của rương báu bên dưới. Từ từ thả dụng cụ vớt xuống, cô phát hiện độ sâu tám mét.
Tốt hơn nhiều so với ước tính mười mét trước đó.
Cô ngồi xổm xuống bắt đầu móc chiếc rương đầu tiên.
Đây là việc cần kiên nhẫn, sau đúng hai mươi phút, chiếc rương đầu tiên mới nổi lên mặt nước.
Thu vào ba lô, đợi vớt xong hãy mở.
Chiếc rương thứ hai, thứ ba lần lượt được lấy lên, cho đến chiếc thứ năm, cô lại vớt lên một miếng thịt quái thú.
Thịt quái thú có khoảng hơn chục miếng, ban đầu cô không muốn tốn công vớt, nhưng sau khi thu miếng này vào ba lô, cô cẩn thận tìm kiếm dấu vết chiếc rương thứ sáu.
Gạt từng miếng thịt quái thú ra, bên dưới toàn là cát trắng, dường như không còn rương nữa.
Cô không cam lòng, lên chợ đổi một cái kính bơi, thò đầu xuống nước biển.
Vừa nhìn, cô thấy một mảnh vỏ rương màu nâu.
"May mà nhìn thêm một lần!" Vội dùng gậy tre đào cát dưới đáy biển, móc ra chiếc rương cuối cùng bị vùi lấp hơn nửa.
Sáu chiếc rương đã vào tay, kiểm tra kỹ càng xác định không còn nữa.
Không đúng!
Còn phải có một thứ!
Cây du tinh ra ván gỗ, Bát Cước Quái ra nhãn cầu, Siren chắc cũng phải ra cái gì chứ, ra vảy?
Nhưng vừa dùng tre khua khoắng cả buổi, cát biển bị lật lên hai lớp rồi, ngoài một đống thịt thì chẳng còn gì khác.
"Chẳng lẽ bị quái thú cướp mất, hoặc bị sóng biển cuốn đi luôn?"
Nghĩ đến giá trị của nhãn cầu Bát Cước Quái, cô mở thẻ gợi ý.
Hỏi: "Con Siren tinh anh tôi giết, nguyên liệu cơ thể rơi ra ở đâu?"
Đáp: "Cơ thể Siren hoàn toàn do nước cấu thành, có thể biến đổi thành nhiều hình thái để cám dỗ, nên sau khi chết nguyên liệu rơi ra là nước."
Lâm Tiểu Vân: ?
Được rồi, lại bị hố một lần nữa.
Về nhà mở rương luôn.
Như mọi khi, Châu Châu giành mở mấy chiếc rương, cô chỉ phụ trách phòng bị quái thú.
Đợt rương này nói là vận may tốt, thì cũng không tệ. Toàn ra vật tư, không có cái nào ra quái thú.
Nhưng ý nghĩa của rương báu không nằm ở vật tư thông thường, mà là đạo cụ đặc biệt cơ!
Đạo cụ đặc biệt do Siren ra thì khó đánh giá rồi.
"'Trái Tim Đại Dương', mang trên người có thể có được khả năng hô hấp dưới nước."
