Chương 12: Cuộn Cường Hóa Trang Bị.
【Chúc mừng người chơi “Nhai Tứ” đã thành công tiêu diệt Zombie, nhận được 1 điểm kinh nghiệm, 1 đồng vàng】.
【Chúc mừng người chơi thăng lên cấp 4, nhận được 1 điểm thuộc tính tự do】.
【Người chơi “Nhai Tứ” còn 40 điểm kinh nghiệm để lên cấp tiếp theo】.
Một thanh đao ánh lên màu xanh lam không ngừng xoay tròn lao về phía trước.
Một con Zombie không hề biết nguy hiểm đang lao về phía một con người sống cách đó không xa.
Ánh đao lóe lên.
Cái đầu còn đang há ngoác của con Zombie lăn lông lốc trên mặt đất.
Đồng thời trên người nó cũng rơi ra một vật phát sáng màu xanh.
Chuyện đó không quan trọng.
Quan trọng là thanh đao đang xoay tròn kia, sau khi đạt đến một khoảng cách giới hạn, lại trái với lẽ thường mà vòng ngược trở lại, bay về phía Lâm Tử Lạc.
Một con Zombie khác đang lao tới chỗ Lâm Tử Lạc, làm sao có thể ngờ được sẽ bị một “đao hồi mã” giết chết.
Trực tiếp bị thanh đao xoay tròn từ phía sau dễ dàng cắt đứt gáy.
【Chúc mừng người chơi “Nhai Tứ” đã thành công tiêu diệt Zombie, nhận được 1 điểm kinh nghiệm, 1 đồng vàng】.
Nhìn dòng chữ “TỬ VONG” hiện ra trên đầu con Zombie, Lâm Tử Lạc hài lòng bắt lấy thanh Đường Hoành Đao.
“Chém Hồi Chuyển đúng là hữu dụng.” Hắn thầm cảm thán.
Điều đáng tiếc duy nhất là tinh thần lực của hắn hiện tại vẫn còn quá yếu, khiến thời gian hồi chiêu của Chém Hồi Chuyển vẫn còn hơi dài.
Bây giờ là 12:30 trưa.
Lâm Tử Lạc dậy từ sáu giờ sáng, sáu rưỡi ra khỏi nhà nghỉ.
Nói cách khác, hắn đã di chuyển bên ngoài suốt sáu tiếng đồng hồ.
Tuy đều chọn những con đường vắng vẻ, zombie rất thưa thớt, nhưng thu hoạch lại rất khả quan.
Gần ba mươi con zombie chết đã giúp Lâm Tử Lạc thăng lên cấp 4.
Và với tỷ lệ rơi 100%, hắn nhặt được gần ba mươi món đồ.
Hôm nay Lâm Tử Lạc không may mắn như tối qua.
Phần lớn những món đồ này đều là vật tư.
Đủ thứ như “Một chiếc áo sơ mi nam sạch sẽ”, “Một suất cơm gà xào cung bảo”, “Một chiếc đồng hồ bấm giờ chính xác”…
Tóm lại, Lâm Tử Lạc nhồi nhét tất cả vào không gian lưu trữ.
Hắn biết mình đã có đủ lương thực cho ba ngày.
Chiếc đồng hồ thì hắn đeo lên cổ tay.
Trong trò chơi tận thế, việc kiểm soát thời gian là rất cần thiết.
Chiếc điện thoại cũ của hắn xem giờ quá phiền phức.
Huống hồ sau một thời gian, hệ thống điện của thành phố vì không có người bảo trì sẽ trực tiếp tê liệt, đến lúc đó có muốn sạc pin cũng không được.
Còn về những vật phẩm khác, ngoài ra còn có một Con mắt trinh sát và một 【Mặt nạ Ẩn Thân】.
【Mặt nạ Ẩn Thân】: Vật phẩm cấp Đồng, khi đeo có thể ẩn thông tin cơ bản như biệt danh, cấp độ trong 30 phút, mỗi ngày dùng được hai lần.
Nói sao nhỉ, một chiếc mặt nạ rất tốt, Lâm Tử Lạc đeo nó lên mặt luôn.
Lâm Tử Lạc tiến lên nhặt vật phẩm vừa rơi ra từ hai con zombie vừa giết.
【Một suất cơm chiên thịt heo sợi】.
Tiện tay nhét tấm thẻ vào không gian lưu trữ, Lâm Tử Lạc xem xét cuộn giấy đang phát sáng màu xanh.
【Cuộn Cường Hóa Trang Bị】: Vật phẩm cấp Đồng, có thể cường hóa trang bị cấp Đồng, trang bị được cường hóa sẽ nhận được tăng thuộc tính. Lần cường hóa đầu tiên nhất định thành công, tỷ lệ thành công các lần sau giảm dần theo cấp độ.
Lâm Tử Lạc nở nụ cười, cuối cùng cũng ra đồ có ích!
Hắn không chút do dự đập 【Cuộn Cường Hóa Trang Bị】 lên thanh Đường Hoành Đao.
【Cường hóa thành công, chúc mừng người chơi “Nhai Tứ” nhận được “Đường Hoành Đao+1”】.
【Đường Hoành Đao+1】: Vũ khí cấp Đồng, quân đao chế thức thời Đường của Tung Của, dài khoảng 70 cm, có đặc điểm phá giáp và bền bỉ, sau khi cường hóa đã nhận được thuộc tính mạnh hơn.
Thuộc tính: Lực lượng +2, có thể phá vỡ 15% khả năng phòng ngự của địch, và chém liên tiếp sẽ tăng thêm 10% uy lực, sau khi thoát chiến có thể từ từ khôi phục tổn thương của lưỡi đao.
Lưỡi Đường Hoành Đao trong tay Lâm Tử Lạc sắc bén hơn, dưới ánh mặt trời gay gắt phản chiếu ánh sáng chói mắt.
Hắn lại cộng điểm thuộc tính vừa nhận được khi lên cấp 4 vào Lực lượng.
Thuộc tính của Lâm Tử Lạc vào ngày thứ hai của tận thế đã đạt đến trình độ của lính đặc chủng.
Thuộc tính cơ bản: Lực lượng: 18 Tinh thần: 17 Thể chất: 11 Nhanh nhẹn: 17.
Cảm nhận sức mạnh tràn trề trong cơ thể, cái bụng của Lâm Tử Lạc lại không đúng lúc kêu lên.
“Cũng gần rồi, nghỉ một lát, chiều tiếp tục cố gắng, hôm nay lên cấp 5 thì ngày mai ban ngày có thể trực tiếp đi khiêu chiến chỗ đó, không cần đi tìm phó bản nữa.” Hắn thầm nghĩ.
Hiện tại hướng di chuyển của Lâm Tử Lạc là từ nhà nghỉ nhỏ đến Lý Thị Sơn Trang.
Ban đầu hắn định đi tìm trận pháp truyền tống phó bản.
Phó bản mới là cách quan trọng nhất để kiếm kinh nghiệm, thức ăn, trang bị và đạo cụ trong trò chơi tận thế.
Dù sao zombie cũng chỉ có bấy nhiêu, thực tế không giết được bao nhiêu.
Người chơi chỉ cần tìm các trận pháp truyền tống phó bản phân bố rộng khắp thành phố là có thể truyền tống đến phòng chờ phó bản, từ đó chọn phó bản mình muốn tham gia.
Tất nhiên cũng có một số phó bản đặc biệt riêng lẻ tồn tại.
Những phó bản riêng lẻ đó tương đương với phó bản ẩn, phần thưởng có thể nhận được cũng rất hậu hĩnh.
Nhưng hiện tại Lâm Tử Lạc cảm thấy thực lực đang tăng rất nhanh, không cần lãng phí thời gian chờ đợi nữa.
Và sau một buổi sáng di chuyển, hắn đã đi được khoảng một phần ba quãng đường, đến một con đường vắng vẻ.
Trên con đường nhỏ này, ngoài hai con zombie vừa bị Lâm Tử Lạc giết, không thấy bóng dáng người sống nào.
Hai bên đường cũng chỉ có vài căn nhà cấp thấp.
Những con đường này đều được Lâm Tử Lạc lựa chọn kỹ lưỡng, cố ý tránh những nơi đông người.
Dù sao mới là ngày thứ hai của tận thế, bây giờ dám một mình ra đường đối mặt với zombie chẳng có mấy ai.
Lâm Tử Lạc tùy tiện chọn một căn nhà cấp thấp, một đao chém tung ổ khóa, bước vào trong.
Trong nhà bừa bộn, đủ loại đồ đạc vương vãi khắp sàn.
Nhìn là biết có người trong nhà biến thành zombie, những người khác liều mạng trốn tránh gây ra cảnh tượng này.
Hắn không hề lơi lỏng cảnh giác, vết máu trên sàn và mùi kỳ lạ phảng phất trong mũi đều đang nói cho hắn biết: trong nhà này vẫn còn zombie.
Giơ cao Đường Hoành Đao, Lâm Tử Lạc băng qua phòng khách bừa bộn, đi đến hành lang dẫn vào phòng ngủ.
“Gừ…”
Đột nhiên, một tiếng gầm vang lên từ căn phòng bên tay phải Lâm Tử Lạc.
Hai móng vuốt sắc nhọn xuyên thủng cánh cửa gỗ, chộp về phía hắn.
Lâm Tử Lạc cảnh giác, nhờ vào Nhanh nhẹn lên tới 17 điểm, lập tức né tránh hai móng vuốt sắc nhọn.
Thanh Đường Hoành Đao trong tay vung chém xuống, trực tiếp chặt đứt hai móng vuốt.
Con zombie cách một cánh cửa điên cuồng va đập vào cánh cửa gỗ, cánh cửa phát ra tiếng động như không chịu nổi.
Lâm Tử Lạc còn chẳng thèm mở cửa, một đao đâm xuyên qua cánh cửa gỗ.
Thân đao tiếp tục đâm sâu, con zombie sau cửa cũng bị xuyên thủng lồng ngực.
Lồng ngực hiển nhiên không phải điểm yếu của zombie.
Nó tiếp tục điên cuồng lao vào cánh cửa, hai cánh tay đã bị chặt đứt nửa trước vẫn vung vẩy trên không.
Lâm Tử Lạc một cước đạp lên cửa, cánh cửa gỗ vốn đã gần như vỡ vụn bật khỏi khung, đổ sập xuống sàn phòng ngủ.
Con zombie sau cửa cũng bị đè trực tiếp dưới cánh cửa.
Lâm Tử Lạc tiến lên, nhẹ nhàng cắt đứt đầu con zombie.
“OK, kết thúc chiến đấu.” Hắn nói.
Thả lỏng người, trở lại phòng khách.
Ngồi phịch xuống bàn ăn, móc ra một xấp thẻ dày cộp.
“Trời ơi, đồ nhiều quá không biết ăn gì đây.” Lâm Tử Lạc “bất đắc dĩ” nói.
Lời này mà để những người bên ngoài đang liều mạng sống chết nghe được, chắc phải phun ra ba thăng máu mất.
Tuy nhiên, Lâm Tử Lạc nhanh chóng nghĩ ra cách.
Đó chính là – rút thẻ.
Tùy ý rút ra bốn tấm thẻ.
Lâm Tử Lạc chọn kích hoạt thẻ.
Trên bàn ăn lập tức xuất hiện những món ăn tinh xảo nóng hổi, thơm phức.
Hắn bưng bát cơm chiên thịt heo sợi lên và ăn ngấu nghiến.
