Chương 12: Bản chất thương nhân
Mấy kẻ kia thấy không giết được Nam Chỉ, quay đầu định chạy.
Nhưng lúc này Nam Chỉ lại giơ tay trái lên, năm ngón tay hơi xòe ra, từ mỗi ngón tay kéo dài ra một sợi tơ trong suốt, trói chặt mấy kẻ đó lại, mặc cho bọn chúng giãy giụa thế nào cũng không thoát ra được.
Mấy nhát kiếm dứt khoát, đầu của bọn chúng liền lìa khỏi cổ. Anh chàng bị trói dưới đất nhìn thấy cảnh này, sợ đến mức trợn trắng mắt.
Ánh mắt lạnh lùng của Nam Chỉ chuyển sang anh ta, anh ta liều mạng lắc đầu giãy giụa, miệng bị bịt kín chỉ có thể phát ra tiếng ư ử không rõ.
Anh ta hối hận rồi, hối hận vì đã đi trêu chọc Nam Chỉ, hối hận vì đã tham lam vật tư trong không gian của Nam Chỉ. Thật ra số vật tư mà anh ta được chia đã đủ cho một mình anh ta ăn rất lâu, anh ta không nên tham lam.
Chỉ tiếc rằng, trên đời này không có thuốc hối hận, Nam Chỉ cũng không cho anh ta cơ hội hối hận.
Một kiếm chém đầu anh ta, Nam Chỉ tiện tay lau lên thân kiếm, vết máu trên đó biến mất sạch sẽ, cổ tay khẽ đảo, thanh trường kiếm liền biến mất.
Cô cúi người nhặt mấy khẩu súng mà mấy kẻ kia làm rơi trên mặt đất, nhìn một lát rồi tiện tay cất đi.
Hai cô gái trẻ ở đằng xa nhìn thấy cảnh này, đều kinh ngạc trợn to mắt, cô gái béo còn quay đầu nhìn cô gái gầy một cái.
Nam Chỉ cũng nhìn cô gái gầy một cái, đặc biệt là hơi dừng lại một chút ở vị trí xương quai xanh của cô ta.
Ở đó, có một không gian lưu trữ, không phải không gian dị năng, mà là một vật phẩm lưu trữ tương tự như chiếc vòng lưu trữ của cô.
Bất quá phẩm chất không bằng chiếc vòng lưu trữ của cô mà thôi.
Nam Chỉ đi đến trước mặt cô gái béo, đưa cho cô ấy một chiếc bình ngọc nhỏ.
Cô gái béo ngây người chỉ vào mình: “Cho... cho tôi sao?”
“Hồi Nguyên Đan, có thể nhanh chóng khôi phục nguyên khí.”
Nam Chỉ gật đầu. Vừa rồi cô gái béo đã dùng chút dị năng còn sót lại để thêm phòng ngự cho cô vào lúc cuối, tuy tác dụng không lớn, nhưng cô nhận tình cảm này, nên trả lại cho cô ấy một viên Hồi Nguyên Đan.
Hồi Nguyên Đan là loại đan dược cấp thấp nhất, chuyên dùng để khôi phục nguyên khí, dị năng giả cũng có thể dùng.
Lại đi tới đưa cho Lạc Hoa và Lư Bình mỗi người một viên, hai người vừa rồi đã nghe Nam Chỉ nói, nhận lấy đan dược chỉ nhìn một cái rồi ném vào miệng.
Những gì vừa xảy ra đã khiến họ có cái nhìn mới về Nam Chỉ, với trạng thái hiện tại của họ, Nam Chỉ muốn giết họ dễ như trở bàn tay, thật sự không cần thiết phải hạ độc phiền phức như vậy.
Cô gái béo cũng định ăn viên đan dược trong tay, nhưng bị cô gái gầy ngăn lại, cô ta nhỏ giọng nói với cô gái béo: “Người này trông kỳ lạ, còn đan dược, cô ta thật sự nghĩ mình là thần tiên sao? Cậu đừng ăn cái này, lỡ có độc thì sao?”
“Không đâu, hai người kia chẳng phải cũng ăn rồi sao?” Cô gái béo rõ ràng không đồng tình với lời cô gái gầy.
“Vậy cậu có chắc là thứ cô ta đưa cho cậu và thứ đưa cho họ là giống nhau không?”
“Vãn Vãn, cậu đa nghi quá rồi!”
Hai người nói rất nhỏ, nhưng đều nằm trong phạm vi thần thức của Nam Chỉ, nên cuộc trò chuyện của hai người Nam Chỉ nghe rõ mồn một.
Cô cũng không để tâm, vốn dĩ cô đưa đan dược cho cô gái béo là để báo đáp việc cô ấy vừa ra tay giúp đỡ, còn cô ấy có ăn hay không thì hoàn toàn là lựa chọn của cô ấy.
Lạc Hoa và Lư Bình sau khi ăn đan dược rất nhanh đã hồi phục, sau đó hai người đi đào nốt số tinh hạch của chuột biến dị còn lại, lại lục soát mấy kẻ kia một phen, tìm ra không ít đồ.
Hai người mang tới cho Nam Chỉ, nhưng Nam Chỉ lắc đầu không nhận, những thứ đó cô thật sự không có hứng thú gì.
Hai người tụ lại bàn bạc một lúc, rồi chia số đồ đó.
Lư Bình suy nghĩ một chút, đưa hết số tinh hạch chuột biến dị vừa đào được cho Nam Chỉ, lần này Nam Chỉ không khách sáo, trực tiếp nhận lấy.
Lạc Hoa cũng đưa số tinh hạch trong tay cho Nam Chỉ, trong ánh mắt ngạc nhiên của Nam Chỉ, cậu nói: “Tôi có thể đổi mấy viên Hồi Nguyên Đan vừa nãy không?”
Cậu đã cảm nhận được, Hồi Nguyên Đan ăn vào không những thể lực hồi phục rất nhanh, mà chỉ một lúc thôi, dị năng của cậu đã hồi phục được một chút, vì vậy cậu lập tức nhận ra giá trị của Hồi Nguyên Đan.
Nếu có thể đổi mấy viên để bên người, sau này khi chiến đấu có thể duy trì được lâu hơn, thậm chí vào lúc mấu chốt, có thể cứu mạng cũng nên!
“Được chứ! Cậu nhóc có mắt nhìn đấy!” Nam Chỉ vui vẻ đồng ý, tiện tay lôi ra một chiếc bình thuốc nhỏ đưa cho Lạc Hoa, lại từ tay cậu nhận lấy một nắm tinh hạch chuột biến dị.
Vừa rồi đại chiến với chuột biến dị, ngoài Nam Chỉ ra, Lạc Hoa có lẽ là người giết nhiều nhất, một nắm này nhìn sơ qua, ít nhất cũng phải hơn hai mươi viên, cộng với số Nam Chỉ tự có và Lư Bình đưa, chỉ riêng đợt này, cô đã thu được bảy tám mươi viên tinh hạch chuột biến dị.
Nghĩ đến đây, bản chất thương nhân của Nam Chỉ có chút ngứa nghề, ánh mắt cô chuyển sang Lư Bình, trên mặt theo thói quen nở nụ cười tiêu chuẩn: “Đội trưởng Lư có muốn lấy mấy viên không?”
“Được... được thôi...” Lư Bình có chút ngẩn ngơ, rõ ràng vẫn chưa phản ứng kịp với vẻ mặt đột nhiên thay đổi của Nam Chỉ.
Bất quá cô ấy cũng là người biết hàng, nên dù là theo bản năng cô ấy cũng đồng ý.
“Lá bùa Kim Cương vừa rồi, hai người có muốn lấy hai tờ không?” Nam Chỉ tiếp tục cười tủm tỉm dụ dỗ.
Lạc Hoa và Lư Bình hai mắt sáng rực: “Là thứ vừa rồi dùng cho chúng tôi sao?”
Hai người đều rất hứng thú với cái khiên ánh sáng hình bầu dục có thể phòng ngự đòn tấn công của chuột biến dị vừa rồi, chỉ là Nam Chỉ không nhắc tới, họ không tiện mở miệng hỏi mà thôi.
“Đúng vậy! Có thể phòng ngự đòn tấn công của ít nhất hai mươi con chuột biến dị cấp độ như vậy đấy! Thời gian duy trì... mười phút!” Nam Chỉ tiếp tục dụ dỗ, còn đổi thời gian phòng ngự thành cách tính thời gian của thế giới này.
Lạc Hoa và Lư Bình nhìn nhau một cái, lập tức cùng gật đầu: “Mua!”
Nói xong, hai người lại cùng nhau lúng túng một chút, vì bây giờ trên tay họ đã không còn tinh hạch nữa.
“Trời cũng sắp tối rồi, chúng ta về căn cứ trước đã!” Nam Chỉ nhìn ra sự lúng túng của hai người, lập tức đề nghị.
Chủ yếu là cô đột nhiên cũng nhớ ra, hai người không có thần thức và linh lực, bùa Kim Cương truyền thống đưa cho họ e là họ cũng không dùng được.
Cô phải về làm mấy tờ loại kích hoạt, chỉ cần nhỏ máu lên là có thể bị động phòng ngự.
Loại bùa kích hoạt này vốn dĩ là để cho người phàm dùng, nên làm cũng không khó.
“Xin chào, tôi tên là Lưu Viện Viện, đây là bạn học của tôi, Từ Vãn, vừa rồi thật sự cảm ơn mọi người.”
Lúc này, cô gái béo Lưu Viện Viện kéo cô gái gầy Từ Vãn đến cảm ơn.
“Không sao, chúng tôi cũng là tự cứu mình thôi.” Lư Bình lạnh nhạt gật đầu với Lưu Viện Viện, rồi đi đến bên cạnh người duy nhất còn sống trong số thuộc hạ của mình, đưa tay đỡ anh ta dậy, chuẩn bị về căn cứ Dương Quang.
Sáu thuộc hạ của cô ấy chỉ còn lại một người này, nói không thấy khó chịu trong lòng là giả, nhưng cô ấy cũng biết không thể trách Lưu Viện Viện và Từ Vãn được, hai người cũng chỉ đang chạy trốn mà thôi.
Sau khi nhìn thấy nhóm người của họ, ít nhất phản ứng đầu tiên của hai người là nhắc họ chạy trốn, có thể thấy tâm tính của hai người vẫn không tệ, cũng không cố ý dẫn chuột biến dị tới, đương nhiên cô ấy cũng không thể trách họ được.
