Chương 74: Con hoang
“Mày đừng có nói bậy!” Thẩm Kỳ bị Thẩm mập nói thế, vẻ mặt lộ ra một thoáng hoảng loạn, hắn vội vàng nhìn quanh, thấy ngoài hai tên thuộc hạ của mình ra thì không có ai khác chú ý tới chỗ này, mới thở phào nhẹ nhõm.
Cho dù nhà họ Thẩm bọn họ có chút ý nghĩ gì đó, cũng không thể nói ra trước mặt người khác.
Nhà họ Thẩm bọn họ tuy có chút địa vị trong căn cứ, nhưng thực lực cũng chưa đến mức nghiền ép người khác, nên dù có dã tâm cũng phải giấu kỹ.
Hắn cảnh cáo liếc hai tên thuộc hạ một cái, hai tên thuộc hạ vội vàng đi ra cửa chặn lại, một là tránh ánh mắt cảnh cáo của Thẩm Kỳ, hai là phòng người ngoài xông vào.
Xong rồi Thẩm Kỳ mới quay lại trừng mắt nhìn Thẩm mập đầy hung ác: “Mày là đồ mập chết tiệt, mày chỉ hận không cho nhà họ Thẩm gặp họa có phải không? Xem hôm nay tao có đánh nát cái mồm mày không!”
Thẩm Kỳ vừa nói vừa giơ tay lên định tát Thẩm mập, trên mặt đầy vẻ độc ác và tàn nhẫn.
Cái tên Thẩm mập này, cho dù có thức tỉnh dị năng, thì cũng chỉ là một dị năng phế vật về mộng cảnh, ngoài việc khiến người ta nằm mơ ra thì còn làm được gì?
Sao có thể so được với dị năng thổ hệ của hắn?
Cho nên con hoang thì vẫn là con hoang, mãi mãi không lên được mặt tiếng.
Lão gia tử cũng thật hồ đồ, lại dùng thân phận cán bộ lão thành của mình để đưa đứa con hoang này vào căn cứ từ lúc tận thế bắt đầu, còn đem cửa hàng căn cứ phân cho hắn tặng cho đứa con hoang này, thật đáng giận.
Chỉ tiếc là, đứa con hoang này đúng là quá nhát gan, vậy mà có thể trốn trong căn cứ mãi, chưa từng ra ngoài, không thì hắn đã sớm giết chết nó rồi.
Trong căn cứ không cho phép giết người, hắn tìm người muốn ép nó ra khỏi căn cứ, ngầm ngăn cản những kẻ muốn tìm nó hỏi thăm tin tức, khiến nó không có cách nào kiếm được vật tư.
Nhưng cái tên mập chết tiệt này thật sự giống con chuột cống trong cống rãnh, tình cảnh như vậy mà vẫn có thể sống dai dẳng trong căn cứ.
Mấy cửa hàng bên cạnh có người thò đầu ra nhìn về phía này, vừa thấy lại là hai tên tùy tùng của Thẩm Kỳ đứng ở cửa hàng của Thẩm mập, liền lập tức rụt cổ lại.
Nghe nói Thẩm mập này là con hoang của nhà họ Thẩm, hai tháng gần đây, cách ba ngày lại thấy Thẩm Kỳ dẫn người tới gây sự với hắn.
Nhà họ Thẩm có thế lực không nhỏ trong căn cứ, cho nên căn cứ đối với chuyện Thẩm Kỳ gây sự với Thẩm mập cũng chỉ nhắm một mắt mở một mắt, dù sao mà nói cho cùng thì đây là chuyện gia đình người ta, người ngoài làm sao mà quản được?
Trước đây mỗi lần Thẩm Kỳ tới, Thẩm mập đều bị đánh rất thảm, hôm nay chắc lại là một trận đòn nữa.
Hàng xóm đều không nhịn được lắc đầu, tối qua Thẩm mập toàn thân đẫm máu bị lính tuần tra dẫn đi, hôm nay vừa về lại bị đánh, thật đáng thương!
Đáng thương thì đáng thương, nhưng không ai đi lên tiếng giúp Thẩm mập cả.
Bản thân họ sống trong căn cứ đã khó khăn lắm rồi, nếu lại đắc tội với nhà họ Thẩm, thì còn mặt mũi nào mà ở lại căn cứ nữa.
Họ đâu có bản lĩnh như Thẩm mập, không ra khỏi căn cứ mà cũng không bị chết đói, đúng là một kỳ tích!
Thẩm Kỳ đang chờ nghe tiếng tát giòn giã vang lên trên khuôn mặt đầy thịt kia, thì đột nhiên cảm thấy hoảng hốt một chút, rồi bàn tay đang giơ lên của hắn bị người ta nắm chặt lấy.
Trước mắt tối sầm lại, hắn bị người ta ấn xuống đất, sau đó vai truyền đến một trận đau nhức, khiến hắn không nhịn được kêu lên: “A!”
Thẩm Kỳ không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nhưng hai tên thuộc hạ của hắn thì nhìn thấy rõ mồn một.
Ngay lúc Thẩm Kỳ sắp đánh trúng Thẩm mập, động tác của hắn rõ ràng khựng lại một chút, rồi bị Thẩm mập nắm lấy cánh tay bẻ ngược ra sau, thuận thế ấn xuống đất.
Cái khựng lại đó của Thẩm Kỳ, thực ra là do tinh thần lực của Thẩm mập ảnh hưởng.
Đây là một cách sử dụng dị năng mà Thẩm mập vừa mới lóe lên ý tưởng, hắn trực tiếp biến dị năng thành một luồng, rồi đột nhiên xông thẳng vào đầu người khác, như vậy tuy không khiến người ta trực tiếp rơi vào mộng cảnh, nhưng có lẽ có thể khiến tinh thần đối phương bị ảnh hưởng.
Quả nhiên, động tác đánh của Thẩm Kỳ liền dừng lại một chút, hắn nhân cơ hội Thẩm Kỳ khựng người, trực tiếp phản công.
Phải biết rằng hiện tại thể chất của Thẩm mập sau khi được tẩy tủy đan rèn luyện, đã gần bằng với lính đặc nhiệm bình thường.
Còn Thẩm Kỳ chỉ là một tên lính bình thường nhờ quan hệ gia đình vào quân đội, cho dù có thức tỉnh dị năng, thể chất trong thời gian ngắn cũng không thể so được với lính đặc nhiệm được huấn luyện cường độ cao thường xuyên.
Nhưng dù sao Thẩm Kỳ vào quân đội cũng đã được huấn luyện một thời gian, còn Thẩm mập trước khi dùng tẩy tủy đan chỉ là một kẻ mọt game không thích vận động, ngoài chơi game ra chẳng biết làm gì.
Bây giờ thể chất hắn mạnh lên, nhưng kỹ năng chiến đấu thì vẫn không tăng.
Cho nên Thẩm Kỳ chỉ bị Thẩm mập đánh choáng váng lúc ban đầu, rồi rất nhanh hắn phản ứng lại, mượn đà lăn người, thoát khỏi sự khống chế của Thẩm mập.
Hắn nhảy dựng lên từ dưới đất, dị năng trong người cuộn trào, định dùng dị năng tấn công Thẩm mập.
Cái tên Thẩm mập này đúng là quá xấu xa, hắn không giỏi chiến đấu, nhưng hắn phát hiện cách sử dụng dị năng mới của mình rất hữu dụng, nên khi Thẩm Kỳ sử dụng dị năng, cú xung kích tinh thần của hắn lại lần nữa xông tới.
Dị năng của Thẩm Kỳ bị ngắt quãng, Thẩm mập nhân cơ hội này, lại nhào lên người Thẩm Kỳ, lợi dụng ưu thế cân nặng của mình đè chặt lấy hắn, rồi đùng đùng mấy quyền giáng xuống.
Trong quá trình này, mỗi khi Thẩm Kỳ sắp phản ứng lại, hắn lại cho hắn một cú va đập tinh thần, đợi hắn hoảng hốt thì nắm đấm không chút khách khí giáng xuống.
Chẳng bao lâu, Thẩm Kỳ bị đánh cho mặt mày bầm dập.
Hai tên thuộc hạ đứng bên cạnh nhìn đến ngây người, lúc này mới chợt tỉnh lại, vội vàng xông lên định giúp đỡ.
Thẩm mập thấy tình hình không ổn, lại giáng một quyền thật mạnh vào mũi Thẩm Kỳ, Thẩm Kỳ đau đến nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, trợn trắng mắt, ngất đi.
Sau đó hắn lập tức nhảy sang một bên, tránh khỏi đòn tấn công của hai người kia.
“Ê ê ê, các người còn không mau đưa hắn đến bệnh viện căn cứ đi?” Thẩm mập vừa né đòn tấn công của hai người, vừa khoa trương kêu lên.
Hai người kia nhất thời không đánh trúng Thẩm mập, nghe Thẩm mập nói thế, trong lòng bắt đầu do dự.
Bọn họ là lính canh chuyên đi theo Thẩm Kỳ, nếu Thẩm Kỳ xảy ra chuyện, bọn họ chắc chắn không tránh khỏi một trận phạt.
Một người trong đó đi kiểm tra tình hình của Thẩm Kỳ, thấy hắn mặt đầy máu, trông rất thảm hại, cũng không còn tâm trạng đâu mà kiếm chuyện với Thẩm mập nữa, vội vàng gọi người kia, hai người cùng khiêng Thẩm Kỳ đến bệnh viện căn cứ.
Mọi người xung quanh thấy bọn họ đi rồi, mới dò dẫm bước ra.
“Ơ? Đó là Thẩm mập à? Lần này bị đánh thảm vậy sao! Máu trên mặt dính đầy, nhìn không rõ mặt mũi nữa.”
“Đúng vậy đúng vậy, nhưng bọn họ khiêng hắn đi đâu vậy?”
“Không phải xảy ra án mạng rồi chứ? Thẩm mập bị đánh chết rồi à?”
“Không thể nào, trong căn cứ không cho phép giết người, Thẩm Kỳ dù có chỗ dựa cũng không dám công khai giết người đâu!”
“Tôi thấy bọn họ đi về hướng khu trung tâm, chắc là đưa đến bệnh viện căn cứ nhỉ?”
“Sao có thể? Thẩm Kỳ lần nào chẳng đánh người xong là đi, sao có thể tốt bụng đưa Thẩm mập đến bệnh viện?”
“Các người không thấy Thẩm Kỳ không đi ra sao?”
