Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Mạt Thế: Tiểu Pháo Hôi Chỉ Muốn Làm Cá Mặn, Không Muốn Phấn Đấu > Chương 34

Chương 34

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 34 có bản audio.

Chương 34: Chơi mạt chược

 

Từ sau khi hai người ở bên nhau, ngoài việc mỗi ngày rải cẩu lương thì cuộc sống cũng không khác biệt lắm. Tuy không còn dữ dội như trước nhưng ngày nào cũng vẫn tiếp diễn, việc tìm kiếm vật tư ngày càng khó khăn. Có điều, cả khu dân cư của họ vẫn dễ sống hơn bên ngoài, một phần nhờ mọi người trong khu khá đoàn kết, dĩ nhiên cũng có vài kẻ hại người, nhưng sau khi bị dạy cho một trận thì cũng trở nên ngoan ngoãn.

 

Nhiệt độ không ngừng giảm, chỉ vài ngày đã xuống còn khoảng mười độ. Mọi người đều trốn trong nhà sưởi ấm, bỗng nhiên loa phát thanh của khu vang lên.

 

“Kính thưa quý cư dân, hiện xin thông báo một tin khẩn cấp, hiện xin thông báo một tin khẩn cấp…”

 

Thì ra khu biệt thự họ đang ở đã bị quân đội trưng dụng, sắp tới sẽ xây dựng căn cứ sinh tồn tại đây.

 

Điều này họ đã biết từ trước, dù sao gần như cả thành phố A đều đã chìm trong biển nước, chỉ những nơi cao ráo mới không bị ngập, còn có mấy tòa nhà văn phòng chưa bị ngập hết.

 

Nhưng nhà cửa ngâm trong nước lâu ngày luôn có nguy cơ mất an toàn, thời gian qua đã có nhiều công trình kém chất lượng bị sập. Hơn nữa thời tiết ngày càng lạnh, tất cả mọi người đều bị cắt nước cắt điện, sống trong điều kiện như vậy càng thêm khó khăn.

 

Những người sống sót phân tán khắp nơi, không có lợi cho việc cứu hộ. Khu biệt thự của họ địa thế cao, đến giờ vẫn chưa bị ngập, lại có nhiều nhà trống, cuối cùng chính phủ đã để mắt tới đây.

 

Nghe ý trong loa, những người sống sót đến đây rõ ràng sẽ được phân vào các căn nhà trống, không ảnh hưởng nhiều đến các cư dân hiện tại.

 

Lạc Điềm thở phào nhẹ nhõm. Dù biệt thự của cô không lớn nhưng chỉ có một mình cô ở, nếu chính phủ cứng rắn nhét người sống sót vào thì cô cũng hết cách.

 

“Thời gian này mọi người cố gắng đừng ra ngoài, khu có nhiều người lạ đến, chắc chắn sẽ hỗn loạn một thời gian. Kiểm tra lại toàn bộ hệ thống an ninh của biệt thự, đừng để một con ruồi bay vào.”

 

“Vâng.”

 

“Hiểu rồi!”

 

Mấy người nghe Cố Từ Uyên nói xong liền đi làm việc riêng.

 

Cố Từ Uyên kéo bạn gái ngồi lên đùi mình: “Bảo bối, em ở một mình anh không yên tâm, hay là chuyển tới đây ở, có gì còn chăm sóc lẫn nhau.”

 

“Không cần lo, nhà em đã được cải tạo, cửa đều là loại két sắt ngân hàng, có dùng thuốc nổ cũng không mở được. Hơn nữa hai nhà mình ở gần nhau thế này, bên em có chuyện gì thì camera bên anh đều thấy, hoàn toàn không phải lo.”

 

“Nhưng em không ở cạnh anh, anh không yên tâm.” Cố Từ Uyên gục đầu lên vai bạn gái, giọng buồn buồn.

 

Lạc Điềm cảm thấy bạn trai mình sau khi yêu đương thì như biến thành người khác, dính người, ủy mị vô cùng.

 

“Căn nhà đó là bố mẹ để lại cho em, là nhà cũ của gia đình em. Nếu em không ở đó, lỡ bị người của căn cứ trưng dụng thì sao? Em không nỡ.”

 

“Được rồi, vậy em nhất định phải cẩn thận, có chuyện gì thì gọi ngay.”

 

“Rõ, thủ trưởng!” Lạc Điềm tinh nghịch đáp.

 

Cố Từ Uyên véo nhẹ mũi cô, vẻ mặt bất lực: “Thật hết cách với em.”

 

Những ngày sau đó, căn cứ quả nhiên rất náo nhiệt, khắp nơi đều ồn ào.

 

Lạc Điềm và Quý Doanh Doanh lén đi xem những người sống sót, ai nấy đều vàng vọt, tiều tụy, nhìn là biết đã đói rất lâu.

 

Nhưng chính phủ vẫn khá mạnh tay, cộng thêm ban quản lý khu dân cư cũng cung cấp một phần vật tư, nên căn cứ sinh tồn vẫn khá ổn định.

 

Cả đội của họ giờ không ra ngoài nữa mà ở trong biệt thự huấn luyện đặc biệt. Nhất là Lạc Điềm, Cố Từ Uyên đích thân huấn luyện cô. Bạn trai người khác thì hôn hôn ôm ôm bế cao, còn bạn trai cô thì ngày ngày quật ngã cô.

 

May mà cô có nước linh tuyền, không thì thân thể này chẳng còn ra hình dạng gì, ngày nào cũng tím một mảng xanh một mảng. Nhưng hiệu quả rõ rệt.

 

Trước kia cô không đỡ nổi ba chiêu của Cố Từ Uyên, dần dần đỡ được mười mấy chiêu, về sau có thể đối đánh nửa tiếng.

 

“Bịch” một tiếng, Lạc Điềm lại bị Cố Từ Uyên quật xuống đệm.

 

“Không chơi nữa, không chơi nữa, em không chơi nữa!” Lạc Điềm bắt đầu giở trò, mệt chết bảo bối rồi.

 

“Được, hôm nay mình nghỉ, cũng gần đủ giờ rồi, lại tiến bộ thêm năm phút.”

 

“Thật không?”

 

“Anh lừa em làm gì.”

 

“Oa, tốt quá, ưm~” Lạc Điềm dâng một nụ hôn thơm.

 

Bạn gái chủ động như vậy, Cố Từ Uyên đương nhiên không thể dễ dàng buông tha.

 

Mười mấy phút sau, Lạc Điềm sờ đôi môi sưng đỏ nóng ran, trừng mắt nhìn anh. Người đàn ông này, chắc thuộc giống chó mất!

 

Thấy bạn gái giận, Cố Từ Uyên vội vàng tới xoa bóp giãn cơ cho cô. Sau khi vận động phải massage giãn cơ, không thì hôm sau chắc chắn ê ẩm toàn thân, còn mọc cơ bắp xấu xí.

 

Cố Từ Uyên massage rất khéo, Lạc Điềm thoải mái rên hừ hừ, người cũng mơ màng.

 

“Bảo bối, đừng ngủ vội, tắm rồi hẵng ngủ.”

 

“Ờ, được.”

 

Cô tắm luôn trong phòng tắm cạnh phòng huấn luyện, thay bộ đồ mang theo lúc đến, người lập tức tỉnh táo. Xuống tầng một, thoải mái cuộn mình trên sofa.

 

Mấy người đang chơi bài, chủ yếu là dạo này hơi chán, ngoài huấn luyện vẫn là huấn luyện, nên họ nghĩ cách tìm trò vui.

 

“Điềm Điềm, chơi bài không?”

 

“Không chơi, tớ không biết.”

 

Lạc Điềm thật sự không biết chơi bài, nhưng cô biết chơi mạt chược, học từ đồng nghiệp ở văn phòng trước kia. Tuy chơi dở nhưng cô khá thích, thuộc kiểu gà mờ mà nghiện.

 

“Vậy cậu biết chơi gì?”

 

“Mạt chược.”

 

“Thật à? Tốt quá, vừa hay, thiếu một người.”

 

Trong mấy người, chỉ có Quý Doanh Doanh, Trình Lập và Khương Xung biết chơi mạt chược, đúng là thiếu một chân. Thật ra còn một người biết chơi nữa là Cố Từ Uyên, nhưng mấy người họ không chơi lại anh. Chơi vài lần là biết anh tính bài, trong tay họ có quân gì anh đều nắm rõ.

 

“Tớ biết chơi mạt chược nhưng chơi dở lắm.”

 

“Không sao, bọn tớ cũng không giỏi.”

 

Rất nhanh, Quý Doanh Doanh lục từ một xó xỉnh nào đó ra một bộ mạt chược. Thế là bốn người tạm thời lập thành một bàn.

 

Khi Cố Từ Uyên tắm xong xuống thì thấy bạn gái mình đang cầm một quân mạt chược, vẻ mặt khổ não.

 

Cố Từ Uyên ngồi bên cạnh, nhìn bài rồi chỉ vào một quân:

 

“Đánh quân này!”

 

“Quân này còn là bài mới, có bị phóng pháo không?”

 

“Không đâu, tin anh.”

 

“Ờ được,” Lạc Điềm vẫn đang do dự không biết đánh quân trong tay hay quân khác, cuối cùng nghe theo Cố Từ Uyên.

 

“Ba đồng.”

 

“Ui da, suýt nữa.” Khương Xung thấy có người đánh ra một quân đồng, suýt hô “ù”, nhưng không phải quân anh ta cần.

 

Lạc Điềm cũng giật mình, tưởng mình phóng pháo, may không phải. Một vòng qua đi, lại đến lượt Lạc Điềm bốc bài. Nhìn vẻ mặt mọi người, chắc đều đã nghe bài rồi. Hì hì, cô cũng nghe bài rồi.

 

Cô bốc một quân, từ từ lật lên.

 

“Tự ù!” Lạc Điềm không ngờ mình lại có vận may này, mấy vòng liền cô chưa ù lần nào.

 

“Oa, A Uyên, em tự ù rồi.”

 

“Ừ, giỏi lắm!”

 

Mấy người: Ừm~ no quá~

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi