Chương 59: Đẹp Mà Thần Bí
Hà Tiểu Bắc kiên nhẫn nghe xong, bỗng nhiên hỏi:
“Thế anh ở căn cứ nào?”
Cô cũng không phải quan tâm, chỉ đơn thuần là tò mò.
Dù sao căn cứ tư nhân không phải triển vọng phát triển không tốt, mà căn bản là không có tương lai, nó chỉ tồn tại được hai năm rồi bị phá hủy trong trận động đất.
Kỳ Dương nghe cô hỏi vậy thì cười:
“Tôi ở căn cứ tư nhân, dù sao việc làm ăn của tôi đều ở bên đó.”
Hà Tiểu Bắc rất tiếc, người đẹp trai như vậy, hai năm sau sự nghiệp cũng sẽ tan thành mây khói theo trận động đất, nhưng cô không thể lên tiếng nhắc nhở, như vậy quá đáng nghi rồi.
“Thế anh có thân phận ở căn cứ chính phủ không?”
“Thân phận thì có, nhưng chưa mua nhà. Nếu em đến căn cứ tư nhân, tôi có thể giúp đỡ, mà nhà tôi rất rộng, nếu em không có chỗ tốt hơn, có thể tạm thời ở chỗ tôi, tất nhiên ở lâu dài cũng được. Nhưng nếu em đến căn cứ chính phủ, tôi e là không giúp được gì nhiều.”
Hà Tiểu Bắc mới không ở chỗ anh ta đâu, cô cũng sẽ không sống cùng bất kỳ ai, cô thường xuyên tìm bạn trai đẹp trai, nhưng không tìm bạn trai lâu dài.
“Tôi định đến căn cứ chính phủ, tôi thấy an toàn mới là quan trọng nhất, dù sao sau tận thế không biết sẽ có thiên tai gì giáng xuống. Tôi nghĩ công nghệ và khả năng dự đoán thiên tai của căn cứ chính phủ chắc mạnh hơn nhiều so với căn cứ tư nhân.”
Suy đi tính lại, cuối cùng cô vẫn không nhịn được mà nhắc nhở nhẹ một câu.
Nhưng nhìn dáng vẻ đối phương hình như cũng không để ý lắm, có lẽ cách kiếm tiền của anh ta khiến anh ta không thể đến căn cứ chính phủ.
Kỳ Dương nghe cô nói sẽ đi căn cứ chính phủ thì cũng hơi thất vọng, nhưng vẫn gật đầu, tôn trọng ý kiến của cô, chỉ là không mở miệng nữa.
Hai người ngồi trước bàn ngẩn người một lúc lâu, mãi sau Hà Tiểu Bắc mới nhớ ra, pháo hoa của cô vẫn chưa đốt.
Thế là kéo Kỳ Dương ra khỏi phòng ngủ đến phòng khách, cầm pháo hoa và máy ảnh chụp liền, kéo Kỳ Dương cùng lên sân thượng tầng 31.
Trên sân thượng, gió lạnh thấu xương, cơn gió lạnh thổi khiến người ta run rẩy, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến hứng thú của hai người.
Kỳ Dương và cô đứng ở rìa sân thượng, tận hưởng khoảnh khắc yên bình và tự do này.
Trong tay họ cầm những que pháo hoa nhỏ xinh, lấp lánh ánh sáng muôn màu, như thắp sáng cả màn đêm.
Kỳ Dương mỉm cười nhìn cô bên cạnh, ánh mắt đầy dịu dàng.
Anh cùng cô nô đùa với những que pháo hoa nhỏ trong tay.
Thời gian lặng lẽ trôi qua, không biết từ lúc nào, hai người đã chơi được một lúc. Cuối cùng, họ quyết định đốt cái to kia.
Pháo hoa như từng chùm ánh sáng rực rỡ muôn màu, với tốc độ kinh ngạc lao lên trời, rồi bùng nổ giữa bầu trời đêm.
Mỗi bông pháo hoa như một ngôi sao tỏa sáng độc đáo, chúng đan xen vào nhau, tạo thành một bầu trời sao lấp lánh say đắm lòng người.
Kỳ Dương ôm Hà Tiểu Bắc vào lòng, cả hai đứng dưới bầu trời đầy sao được trang điểm bởi pháo hoa, hướng về ống kính, Hà Tiểu Bắc bấm máy.
Hai tấm ảnh, mỗi người một tấm, trên tấm của mình cô viết “Chúc mừng năm mới, Tết Nguyên đán đầu tiên của ngày tận thế.”
Không khí rất tốt, Kỳ Dương mới gặp ba lần cũng rất tốt, nhưng nhiều hơn nữa là thứ tình cảm mà Hà Tiểu Bắc không thể chịu đựng được.
Đêm đó Kỳ Dương không rời đi, đêm đó sự hòa quyện của họ như một bản nhạc hùng tráng, nồng cháy và tươi đẹp.
Kỳ Dương ở chỗ cô đến sáng mùng hai Tết mới rời đi, làm cho Hà Tiểu Bắc hôm qua cả ngày phải vào phòng ngủ phụ để vận chuyển lén đồ ra ngoài, sợ bị phát hiện mỗi lần lấy đồ xong còn dùng băng đóng kín cửa lại.
May mà Kỳ Dương là người rất biết chừng mực, không hỏi thức ăn và quần áo đưa cho anh từ đâu ra.
Thậm chí cả chuyện mắt xanh của cô cũng không hỏi nhiều, nhiều nhất chỉ là nâng cằm cô lên, nhìn cô chăm chú mà thôi, điều này khiến Hà Tiểu Bắc càng hài lòng hơn.
Kỳ Dương đi rồi, cô nằm trong chăn cả ngày, vì cô bốc đồng quên mất lần trước của mình là kiếp trước.
Cho dù bây giờ thể chất cô hơn người thường, cũng suýt không chịu nổi cơn bão táp của Kỳ Dương, lúc đó Kỳ Dương cũng bị giật mình, và để bù đắp cho cô lại càng nỗ lực hơn.
Nhớ lại mấy ngày nay, cô thấy ngủ với Kỳ Dương có một điều không tốt lắm, đó là cả hai đều tóc dài, ngủ cùng nhau hay đè lên tóc nhau…
Kỳ Dương đi để lại cho cô một chiếc điện thoại vệ tinh, cả hai cũng ăn ý không nhắc lại vấn đề bạn trai bạn gái trước đây, vì mọi người đều biết trong ngày tận thế họ có thể chia tay bất cứ lúc nào.
Hà Tiểu Bắc rất hài lòng về điều này, và để Kỳ Dương mang bộ Hán phục và mão ngọc đi, nhưng Kỳ Dương không mang bộ đồ ngủ mà anh mặc ở chỗ cô mấy ngày nay.
Hà Tiểu Bắc trong lòng chẹp chẹp, tuy Kỳ Dương rất biết chừng mực, nhưng những tâm tư nhỏ này của đàn ông thực sự không thua kém phụ nữ đâu, để lại đồ ngủ hàm ý không nói cũng hiểu.
Hà Tiểu Bắc vẫn theo thói quen nghỉ Tết trước ngày tận thế, để mình nằm ườn ở nhà đến mùng tám, rồi mới không tình nguyện bắt đầu quay lại vận động cái đầu óc.
Đã quyết định năm nay sẽ đi căn cứ, cô vẫn định ra ngoài thêm vài chuyến, thu thập thêm vật tư, cũng ngắm thêm phong cảnh, vào căn cứ rồi ra ngoài cũng hơi phiền phức.
Thế là lại bắt đầu một kế hoạch mới, lấy bản đồ điện tử ra, phạm vi nhỏ xung quanh đã bị cô lục tung gần hết, lần này ra ngoài chắc phải đi xa hơn một chút.
Cuối cùng cô tập trung vào một thành phố B không xa thành phố S, hai thành phố cách nhau khoảng 150 km.
Vì khoảng cách không xa, các con đường kết nối giữa chúng đầy nhà máy và thị trấn, vật tư chắc không ít nên đáng để đi.
Rồi hôm sau, sau khi Hà Tiểu Bắc ăn ba cái bánh bao ngũ cốc và hai bát cháo hải sản, cô dẫn theo Thiểm Điện lên đường, ăn xong còn không quên tự giễu:
“Thân hình công chúa, cái bụng tướng quân.”
Lần này cô không dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ, sợ lỡ Kỳ Dương tìm cô, cuối cùng chỉ thu dọn bếp lò.
Ra ngoài cô nhìn chiếc điện thoại vệ tinh, suy nghĩ một lát vẫn không bỏ vào không gian mà mang theo người.
Xuống lầu lấy chiếc Kẻ Cướp, lần này đi xa, Hà Tiểu Bắc đương nhiên lái chiếc xe hầm hố nhất, cô cóc quan tâm tốn xăng.
Mở cửa xe, Thiểm Điện phóng một phát, miễn cưỡng nhảy vào trong xe, Hà Tiểu Bắc sau lưng chẹp chẹp:
“Thiểm Điện à, có cần tăng cường tập luyện chút không, cảm giác sau này lên xe cần tao đỡ mày.”
Thiểm Điện như nghe thấy lời chế giễu của cô, quay lại hét một tiếng “Oa ~~”, rồi mới tiếp tục bước bốn cái chân ngắn lông xù vào trong xe.
Căn cứ chính phủ ở phía bắc thành phố S, lần này họ đi về hướng nam.
Xe vừa chạy được một lúc, Hà Tiểu Bắc nghe thấy tiếng trực thăng lướt qua trên đầu, cô thấy rất tò mò.
Rồi mở cửa sổ xe, cùng Thiểm Điện thò đầu ra ngoài, máy bay bay về hướng nhà cô.
Một người một mèo cũng không nghĩ nhiều, chỉ đơn giản nhìn một cái, rồi đóng cửa sổ lại tiếp tục lên đường.
